a thêm vài tiếng, đuôi nó càng vẫy nhanh hơn. Tôi phì cười ngõ nhẹ vào đầu nó.
_Em có nịnh chị cũng vô ích thôi, ai bảo chị còn quá nhiều bài tập làm gì. Em xuống lầu chơi với chủ của em đi.
Tôi vừa mới dứt lời, tên kia đã bước vào phòng.
Hai tay tên kia đút vào túi quần, đôi mắt thầm trâm và lạnh giá nhìn tôi.
Con chó thấy tên kia, nó liền chạy đến chân tên kia. Hai chân trước nó dơ lên, móng của nó bám chặt lấy ống quần màu đen của tên kia, miệng nó lại sủa lên, còn đuôi nó không ngừng vẫy. Con chó này rất biết cách làm nũng và lấy lòng người khác.
Tên kia xoa đầu nó, sau đó đẩy nó ra khỏi phòng, rồi khép cửa lại.
Sự sợ hãi làm da đầu tôi tê dại, lòng tôi không ngừng gào thét. Tôi…tôi phải làm gì bây giờ ? Tôi có nên phi ra cửa sổ, rồi chạy trốn không ?
Tên kia ôm eo tôi từ phía sau, tên kia phả hơi nóng vào tai tôi.
_Cô vẫn còn tâm trí học bài sao ? Cô nên làm tròn bổn phận của mình đi chứ ?
Mùi nước hoa, mùi xà phòng tắm và dầu gội đầu trên cơ thể và trên tóc tên kia khiến tôi run lên, từng dòng nhung nham nóng chảy đang cuồn cuộn chảy trong tôi. Lời nói như mật ngọt của tên kia đang ru hồn tôi. Nếu nói rằng tôi không có một chút rung động, và cảm giác nào là tôi đang nói dối.
Tôi cố hít một thật sâu, cố điều hòa lại hơi thở, cố trấn tĩnh lại đầu óc. Tôi muốn mình thật tỉnh táo, thật lý trí. Tôi biết để chiến thắng và có thể kiểm soát được tên kia, tôi phải mạnh mẽ và kiên cường. Người đàn ông này là ước ao và khát khao của biết bao nhiêu phụ nữ, là người có thể khiến cho họ tan chảy, có thể đưa họ lên thiên đường và có thể ban cho họ những phút giây thần tiên, nhưng cũng có thể hủy diệt và biến cuộc sống của họ thành địa ngục giống như tôi đây.
Tôi cười nhạt, mắt tôi lóe sáng. Tôi vừa yêu vừa hận tên kia. Được thôi, nếu tên kia muốn biến tôi thành một nô lệ, bắt tôi phải phục tùng tuyệt đối mọi mệnh lệnh của mình, tôi sẽ làm thật tốt, làm tốt đến nỗi tên kia phải sợ và phải hạ vũ khí đầu hàng tôi thì thôi.
Mỗi người con gái đều là một bông hoa, là một viên kẹo đường. Tuy họ mềm yếu, nhưng họ cũng có thể hủy diệt được những chàng trai cứng rắn hơn cả sắt thép. Tôi đã từng đọc rất nhiều câu truyện của Trung Quốc, từng biết đến Điêu Thuyền, đến những mỹ nhân có thể làm điên đảo trái tim của biết bao nhiêu quân vương.
Tuy tôi không thể so sánh được với họ, nhưng tôi sẽ cố gắng phát huy lợi thế của mình để nhấn chìm chết tên kia.
Tên kia dám dùng những cách bỉ ổi để trả thù và hành hạ tôi, tôi sẽ dùng mật ngọt và sự quyến rũ của mình, để nhốt tên kia trong cái lưới ái tình của tôi. Để xem cuối cùng là tôi chết hay tên kia chết trước. Nếu tên kia đã biến cuộc sống của tôi thành địa ngục, tôi sẽ kéo tên kia xuống cùng.
Tôi để mặc cho tên kia vuốt ve cổ và má tôi. Khi tên kia kéo tôi đứng lên, rồi hôn tôi, tôi đã nhiệt tình đáp trả lại nụ hôn của tên kia. Tôi nhất định không thể để cho bản thân bị thiệt. Nếu tên kia hưởng thụ nụ hôn của tôi, tôi cũng phải hưởng thụ cảm giác mà tên kia mang lại cho tôi. Tôi giờ không còn gì để mất nữa. Tôi đã xác định cả đời này, tôi và tên kia sẽ phải dây dưa với nhau, nên tôi đã tính trong thời gian sống bên cạnh nhau, tôi phải làm gì để dạy dỗ và chiếm quyền kiểm soát tên kia.
Kĩ thuật hôn của tên kia rất cao siêu và rất câu nhân. Tôi chỉ là một con bé ngu ngơ, nên không thể sánh bằng. Nhưng tôi có một lợi thế mà không một cô gái nào có, đó là tên kia yêu tôi. Người ta nói, một nụ hôn có thể khiến cho hai người thăng hoa hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào tình cảm mặn nồng của cả hai. Tôi giờ sẽ quên tôi hận tên kia, mà sẽ nghĩ rằng tôi là một người tình của tên kia, và đang dùng hết tất cả khả năng của mình để lấy lòng tên kia.
Đầu tiên tên kia kinh ngạc và sửng sốt nhìn tôi, nhưng ngay sau đó nụ hôn đã khiến tên kia điên đảo, tên kia cuồng nhiệt hôn tôi. Chúng tôi hôn nhau đến nỗi không thể thở nổi, tên kia mới chịu buông tôi ra.
Hơi thở của tôi dồn dập, mặt tôi đỏ bừng, môi tôi sưng đỏ. Tôi cố ý dùng lưỡi liếm môi của mình, mắt tôi long lanh như pha lê, tim tôi đập điên cuồng..
Tên kia ngây người, mặt tên kia hơi ửng đỏ. Cử chỉ liếm môi của tôi đã kích thích tên kia. Tôi bị ôm chặt, thêm một lần nữa, tên kia lại hôn tôi.
Khi tên kia còn đang quay cuồng hôn tôi, và cởi quần áo của tôi, tôi nở một nụ cười nhàn nhạt, mắt tôi lóe sáng. Nếu tên kia biết được tôi đã làm gì tên kia, tôi dám chắc tên kia sẽ không dám dở trò với tôi.
Mười lăm phút sau, tên kia chìm dần vào giấc ngủ say. Tôi chỉnh lại quần áo xộc xệch của mình, vuốt tóc cho thật thẳng, tôi ngồi thẳng dậy.
Tôi tát nhẹ vào má tên kia, chân tôi đá vào sườn tên kia.
_Này ! Anh dậy đi !
Tên kia chỉ hơi “ư hử” vài tiếng nhỏ như muỗi kêu, sau đó lai lăn ra ngủ tiếp. Tôi cười toe toét, cười thật sung sướng. Không ngờ tác dụng của thuốc mê lại ngấm nhanh như thế. Hừ ! Đôi mắt tôi lạnh giá và căm phẫn nhìn trừng trừng tên kia, môi tôi mím chặt, thanh âm tôi trầm xuống.
_Anh hãy chờ đấy ! Để xem tôi trả đũa anh thế nào ? Anh tưởng có thể dùng cách bỉ ổi đó để ép buộc tôi ở bên anh được sao ? Tôi sẽ ch
