, câu nói này của ai nói vậy ta, quá hay luôn! Mình không thể ở đây thêm nữa, nhưng mình lại không thể rời khỏi đây, sẽ đụng mặt bọn họ mất, trốn chỗ khác vậy, vẫn là cách cũ, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, phòng của tổng đà chủ là an toàn nhất.”
Đuổi theo phải cần có thời gian, đi về, cũng mất hai ba tiếng, đợi sau khi mọi người kéo về sơn trang, thì đã 7 giờ sáng rồi.
Tần Phong vẻ mặt lo lắng, “Đà chủ, chúng tôi đuổi theo rất xa, cũng không phát hiện ra bất cứ điều gì cả.”
“Đông Nam Tây Bắc đều không có dấu vết của cô ta, cô ta rốt cuộc làm sao trốn được chứ?” Vu Tiếu Tuyền thật sự không hiểu nổi.
“Đà chủ, bây giờ phải làm sao, phải đi đổi người ngay rồi!” điều Tần Phong lo lắng nhất là việc này.
Vu Tiếu Tuyền nhìn Lã Tứ Nương. Lã Tứ Nương hiểu ý gật đầu, bỏ đi ra ngoài, một lát sau, Tâm Di bước vào.
Tần Phong sững sờ: “Cô ta…?”
“Là Tứ Nương đóng giả đó.” Vu Tiếu Tuyền giải thích.
Tần Phong khen ngợi: “Tài hóa trang của Tứ Nương càng ngày càng điêu luyện, nhưng mà, nói chuyện thì lộ tẩy mất.”
“Vậy thì đừng nói, cứ làm như bị điểm huyệt, đi thôi, hy vọng tất cả đều thuận lợi.” Vu Tiếu Tuyền không còn thời gian để suy nghĩ, Tâm Di chính là lợi dụng tâm lý nôn nóng đổi người của họ.
Đợi tất cả rời khỏi nông trang, Tâm Di ló ra phòng khách, “Ổn rồi, đều đi cả, mình cũng phải đi thôi, nhưng mà, mình còn muốn xem có gì đem theo được không đã.” Cô lại chạy về phòng Vu Tiếu Tuyền, trong phòng rất đơn giản, một cái giường, một cái bàn, mấy cái ghế, trên tường treo vài bức tranh, trong góc tường là kệ sách, trên kệ toàn là sách.
Tâm Di đứng ở cửa quan sát một lượt: “Lúc nãy mình không dám động vào, bây giờ thì không khách sáo đâu nhá. Theo những gì mình thấy trong phim ảnh truyền hình, phòng của mấy nhân vật đầu não thường có cơ quan, mà đều ở mấy chỗ này, sau bức tranh treo tường.” Nói xong, cô kéo mấy bức tranh xuống, “Không có, vậy thì sau kệ sách, hôm qua nhìn thấy mình xem sách, anh ta rất khẩn trương.” Vừa nói vừa liệng tất cả sách xuống đất, sau đó gõ vào kệ sách, “Cũng không có.”
Thế là cô chuyển ánh mắt qua cái giường, “Sớm biết vậy đã lật giường trước rồi!” cô ném tấm đệm chăn xuống đất, sau đó ra sức lật khung giường, “Ơ, sao cũng không có?”
Tâm Di không chịu bỏ cuộc, chuyển hướng sang bức tường, cô gõ gõ vào tường, cũng không phát hiện ra được gì, tức quá bỏ lại ghế ngồi, bỗng nhiên lại đứng dậy, lật từng cái ghế xem, cuối cùng ngồi lại lên ghế: “Không thể nào, sao lại không có gì cả vậy!” Cô tiện tay cầm tách trà trong khay lên, sau đó lấy cái bình, bình nhấc không lên được, hai mắt cô lập tức sáng rỡ, “A ha, té ra ở đây.” Lập tức đem mấy tách trà bỏ ra ngoài, sau đó xoay bình trà sang trái phải, cuối cùng xách cả khay trà và bình trà lên.
Giữa kệ sách có một cái hốc, trong hốc có một quyển sổ.
Tâm Di lật xem quyển sổ, “Oa, đồ tốt!” lập tức bỏ quyển sổ vào trong túi nhỏ, sau đó nghĩ tới chuyện rời khỏi, đi đến cửa cô lại đứng lại, quay đầy nghĩ ngợi, ra khỏi cửa. Sau đó thấy Tâm Di vội ôm bó rơm, mang củi tới, rải khắp nơi trong nông trang, sau đó đập bể một hũ rượu, rượu cũng tràn ra khắp nơi.
Sau khi làm xong, cô quay lại phòng Vu Tiếu Tuyền, lấy bật lửa đốt vài quyển sách và tranh, ngọn lửa phút chốc cháy bùng lên, trong ánh lửa, vẻ mặt Tâm Di có vẻ áy náy, “Xin lỗi nha, Vu đại ca, tôi chỉ có thể đứng ở lập trường đối lập với anh.” Sau đó cô thả hết ngựa trong chuồng, còn mình thì chọn con nhỏ nhất, thúc ngựa chạy về hướng hoàng cung, chạy được nửa đường, nhìn thấy hai nhóm người ngựa, vội chạy tới, lặng lẽ chạy qua, đúng lúc nhìn thấy Lã Tứ Nương giả mạo mình.
Tâm Di kể xong câu chuyện, rồi nói với Vu Tiếu Tuyền: “Vu đà chủ, thật ra cách của tôi rất nguy hiểm, nếu anh có thời gian suy nghĩ, sẽ nhanh chóng nhận ra, câu chuyện đến đây là hết.” Sau đó lại nói với chính mình, “Có vài việc mình không nói được, anh, Đức Duật, Dận Chân không thể biết, không phải sẽ gặp rắc rối sao.” Thì ra cô đang nói chuyện giấu mấy thứ quan trọng kia.
Vu Tiếu Tuyền theo lời của Tâm Di: “Nên cô mới chọn sáng hôm nay, nắm chuẩn thời gian khiến ọi người không có thời gian suy xét, đợi chúng tôi đã đi rồi, thì cô mới ung dung thoát khỏi.”
Tâm Di gật đầu nói tiếp: “Vu đại ca, tôi còn mấy câu tận đáy lòng muốn nói với anh, không biết anh có muốn nghe hay không?”
“Vu mỗ rửa tay cung kính nghe.”
“Xin hỏi Vu đà chủ, cuộc sống hiện tại của bá tánh so với thời Minh, là tốt hay xấu?”
“Điều này… ” Vu Tiếu Tuyền nhất thời không biết phải nói thế nào. Nếu nói không tốt, thì không đúng sự thật, nếu nói tốt, anh lại không muốn ca tụng công đức của Khang Hy.
“Anh trả lời không được, đúng không? Vì anh không muốn phủ nhận cuộc sống hiện tại của bá tánh tốt hơn lúc trước nhiều.”
Vu Tiếu Tuyền đành thừa nhận, “Thật sự có cải thiện.”
“Vậy vì sao anh còn muốn phản Thanh phục Minh? Hoàng đế của Thanh triều thật sự không bằng hoàng đế của Minh triều à? Nhìn Thanh triều mà các người sùng bái đi, Chu Hậu Chiếu trọng dụng hoạn quan Lưu Cẩn, khiến cho Lưu Cẩn trong 5 năm tích lũy của cải còn nhiều hơn tiền bạ