cũng không biết lúc này phải an ủi Viên Hỷ thế nào, chỉ mím môi xiết mạnh vai cô, hy vọng truyền cho cô một ít sức mạnh. Viên Hỷ cười gượng gạo, lại kể bố cô lúc nhỏ đã cưng chiều cô thế nào, tốt với cô thế nào, mẹ cô luôn thiên vị anh trai, chỉ bố cô là yêu cô, lúc nào cũng lén mua thức ăn ngon cho cô. Cô cứ nói năng lung tung như thế, không dám để mình ngừng lại phút giây nào.Lúc họ về đến huyện nhà đã là hơn bốn giờ chiều, chiếc xe lái thẳng đến bệnh viện huyện, Viên Hỷ cuối cùng đã thấy bố cô. Di thể của ông đã được chuyển đến gian Thái Bình, phủ một lớp chăn trắng, lặng lẽ nằm ở đó.Chiếc chăn được kéo ra, bà Viên lại khóc lóc chồm đến, Thanh Trác cũng khóc ầm ĩ, vừa khóc vừa lay lắc di thể bố: “Bố, dậy đi, dậy đi.” Có người hàng xóm lau nước mắt giữ lấy bà Viên, sau đó lại kéo Thanh Trác ra: “Thằng bé này, buông ra đi, để bố cháu đi yên bình.”Viên Hỷ ngược lại là người bình tĩnh nhất, chỉ lẳng lặng bước đến quỳ xuống đầu giường, sau đó đờ đẫn nhìn sắc mặt xám ngoét của bố. Bộ Hoài Vũ đứng sau lưng bóp chặt lấy vai cô, dịu giọng nói: “Viên Hỷ, khóc đi, khóc ra sẽ không sao nữa.”Nhưng cô không khóc, chỉ hoang mang quay lại nhìn anh, như không hiểu anh đang nói gì, cứ đờ đẫn nhìn anh. Phản ứng đó của cô khiến Bộ Hoài Vũ giật thót mình, anh cố nén đau thương, bóp chặt lấy vai cô, gọi khẽ: “Viên Hỷ, Viên Hỷ, em mạnh mẽ lên, em nói bố thương em nhất, ông nhìn thấy bộ dạng này của em sẽ rất lo, em đừng để bố em đi mà không thanh thản được.”Viên Hỷ cúi đầu lảm nhảm: “Bố thương em nhất, thương em nhất. Nhưng em thì sao, em đã làm gì, năm năm nay không về nhà, năm năm rồi, biết rõ bố nhớ em, mà em vẫn nhẫn tâm không về, chỉ vì ấm ức với mẹ.” Cô đột ngột tát cho mình một cái, sau đó lại vung tay định tát nữa, nhưng Bộ Hoài Vũ đã vội vàng ôm lấy cô, khóa hai tay cô lại, quát lên: “Viên Hỷ! Em đừng thế! Bình tĩnh đi!”Khóe môi cô đã rỉ máu, cô ngước lên nhìn anh, hỏi: “Em không phải là người, đúng không?”Bộ Hoài Vũ xót xa nhìn cô, không dám để cô ở đây nữa, vội bế cô đi ra ngoài. Viên Hỷ cũng không phản kháng, chỉ ngoan ngoãn để mặc anh bế, tay túm chặt áo anh, lảm nhảm một mình: “Tôi không phải người, tôi không phải người…”Viên Hỷ đổ bệnh, hoàn toàn suy sụp. Nửa đêm bắt đầu sốt cao, trong mơ cứ lảm nhảm gọi bố mãi. Bộ Hoài Vũ rất thương xót, chỉ nắm chặt tay cô, biết rõ cô không nghe thấy gì nhưng anh vẫn trò chuyện với cô, mong cô nghe thấy tiếng anh thì sẽ ngủ bình yên hơn, không bị ác mộng hành hạ nữa.Ngủ đến trưa hôm sau cô mới tỉnh lại, cơn sốt đã giảm, ánh mắt cũng không chỉ là vẻ hoang mang thất thần nữa, chỉ gương mặt là trắng bệch đến kinh khủng. Với sự giúp sức của Bộ Hoài Vũ, cô chủ động lo tang sự cho bố, mua khoảnh đất để mai táng ông trước, rồi cử hành một lễ truy điệu nho nhỏ. Nhà họ ở đây không có họ hàng thân thích gì mấy, bố Viên Hỷ lại là con một, chỉ có vài người anh em họ xa đều không ở gần đây, bình thường cũng không mấy khi qua lại. Bà Viên lại được gả đến đây từ một nơi rất xa, đã không còn liên lạc với họ hàng từ lâu, nên lễ tang đa phần là do bạn bè và hàng xóm giúp đỡ. Khi tất cả đã xong xuôi thì cũng đã qua một tuần rồi.Hai người đều còn công việc, Bộ Hoài Vũ càng không thể để chậm trễ nên đành quay về. Lúc gần đi, Bộ Hoài Vũ hỏi bà Viên có chịu đi chung với họ không thì bà cự tuyệt, bảo mình vẫn còn khỏe mạnh, ở đây với Thanh Trác cũng ổn rồi. Bộ Hoài Vũ thấy Viên Hỷ mấy hôm nay luôn tỏ ra lạnh nhạt với mẹ nên cũng không tiện nói gì thêm, đành để lại cho bà mấy vạn tệ, nói rằng anh và Viên Hỷ sẽ lo cuộc sống sau này, bảo bà cứ yên tâm.Viên Hỷ lạnh lùng nhìn tất cả, không nói gì. Trên máy bay, Bộ Hoài Vũ khuyên cô, chuyện này xảy ra ai cũng đau buồn cả, bảo Viên Hỷ đừng oán hận mẹ mình nữa. “Nếu không phải do bà ép bố em phải đi kiếm tiền, ông đã chẳng đi khuân vác hàng hóa cho người ta, cũng sẽ không ngã cầu thang chết, em không bao giờ tha thứ cho bà ta.” Cô quay mặt đi, lạnh nhạt: “Đồng thời, em cũng không bao giờ tha thứ cho mình.”Bộ Hoài Vũ lặng lẽ nhìn cô, khẽ thở dài một tiếng rồi xiết tay cô thật mạnh, đã vào tháng Tư rồi, thế nhưng tay cô lại rất lạnh.Về đến thành phố, Bộ Hoài Vũ đưa Viên Hỷ về nhà trước, thu xếp ổn thỏa cho cô rồi mới đến công ty giải quyết công việc tồn đọng. Đến khi về nhà thì đã hơn mười một giờ tối, trong nhà tối om, anh ngỡ Viên Hỷ đã ngủ rồi nên rón rén đến phòng cô xem thử, nhưng lại thấy cô đang rúc vào chăn khóc. Anh thở dài rồi ngồi xuống bên giường kéo chăn cô ra, thấy cô khóc đến mức mắt đỏ vằn tia máu.Anh không dỗ dành, biết cô khóc ra sẽ tốt hơn giữ lại trong lòng. Thế là anh im lặng, chỉ kéo cô dậy rồi ôm vào lòng. Lúc đầu cơ thể cô cứng đờ, về sau dần dần thả lỏng, hai tay túm chặt lấy áo anh, khóc thất thanh. Anh vỗ vỗ lưng cô, đợi khi cô khóc mệt rồi mới vào nhà vệ sinh lấy khăn ra lau nước mắt cho cô, dịu giọng: “Khóc xong sẽ qua hết, đừng dằn vặt mình, bố em yêu em, ông sẽ hiểu mà.”Anh nhắc đến bố lại khiến nước mắt Viên Hỷ tuôn rơi. Bộ Hoài Vũ thấy đau xót từng cơn, đưa tay gạt nước mắt cô rồi hôn nhẹ lên trán: “Được rồi, mệt lắm phải không
