Ai Là Mẹ Anh

Ai Là Mẹ Anh

Tác giả: Tắc Mộ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325395

Bình chọn: 9.5.00/10/539 lượt.

một cái.

Trương Ninh Hi: “?”

Trương Nhất Manh: “A a a a a!!! Ninh Giản cứu mạng !!!!!”

Trương Ninh Hi: “…”

Ba bốn giây sau, tiếng bước chân của Trương Ninh Giản vang lên, anh nhanh chóng đi vào phòng tắm, nhìn Trương Nhất Manh và Trương Ninh Hi, gương mặt vừa tức giận, vừa lo lắng, thuận tay lấy một chai dầu gội ném vào người Trương Ninh Hi: “Ông là ai?”

Trương Ninh Hi: “… Ninh Giản …”

Trương Ninh Giản không đáp, đi đến giữa Trương Ninh Hi và Trương Ninh Hi, vươn hai tay ra, che chở cho cô: “Ông muốn làm gì?”

Sau đó, quay đầu lại, ân cần hỏi: “Mẹ, mẹ không sao chứ?”

Trương Ninh Hi: “… Mẹ?”

Trương Nhất Manh lạnh lùng nhìn anh.

Trương Ninh Giản lạnh lùng nhìn anh.

Trương Ninh Hi mấp máy môi: “Anh cả nói chú nhận nhầm mẹ, thì ra là thật sao?”

Trương Ninh Giản vẫn lạnh lùng nhìn anh.

Trương Ninh Hi có chút lúng túng nói: “Chú đừng nhìn anh như vậy … Thật sự không nhận ra anh sao? Ninh Giản, anh là anh ba của chú đây. Hồi trước anh có nhờ chú dạy tiếng Anh cho đó.”

Trương Nhất Manh: “…”

Còn không biết xấu hổ mà nói ra, rõ ràng là anh mà dám kêu em mình dạy tiếng Anh cho, cậu hai họ Trương này đúng là hài hước thật.

Trương Ninh Giản lạnh lùng nói: “Không nhớ.”

Trương Ninh Hi phiền não gãi gãi đầu, cười cười: “Thôi, dù gì thì mai anh cả cũng về rồi, mai mới nói.”

Trương Nhất Manh nhịn không được nói: “Hai người có thể đi ra ngoài không? Tôi … tôi phải thay quần áo nữa!”

Trương Ninh Giản khựng lại, nhìn Trương Nhất Manh, sau đó quay lại nói với Trương Ninh Hi: “Ông đi ra ngoài.”

Trương Ninh Hi: “…”

Trương Nhất Manh: “Anh cũng cút ra đi!!!”

Trương Ninh Giản ấm ức: “Mẹ …”

Trương Nhất Manh: “Có làm nũng cũng vô dụng = =, cút ra, ngay bây giờ, ngay lập tức, right now…”

Trương Ninh Hi cợt nhả khoát tay lên vai Trương Ninh Giản: “Aiz, đừng buồn bực như vậy mà … Chú thật sự không nhớ rõ anh sao? Ôi, đôi môi nhỏ nhắn này, cái cổ trắng ngần này, sao càng nhìn càng thấy đẹp hơn trước thế này …”

Trương Ninh Giản buồn bực bỏ tay anh ra, lôi anh đi ra ngoài.

Trong cả quá trình đó, Trương Nhất Manh vẫn giữ trạng thái “…”, trân trân nhìn hai người bỏ đi, sau đó nhanh chóng xối nước cho sạch rồi thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ.

Ra khỏi phòng tắm, cô thấy Trương Ninh Giản và Trương Ninh Hi đang cùng ngồi trên ghế, Trương Ninh Giản khó hiểu nhìn Trương Ninh Hi, thấy Trương Nhất Manh đi ra, Trương Ninh Giản lập tức chạy đến: “Mẹ.”

Trương Nhất Manh đáp một tiếng, lúng túng định đưa Trương Ninh Giản về phòng, Trương Ninh Hi nhanh chóng đứng lên, cười xấu xa gọi: “Mẹ

Trương Nhất Manh: “…”

Ba anh em nhà họ Trương này, trừ Trương Ninh Trí ra, hai người còn lại nhận mẹ cũng nhanh thật …

Trương Nhất Manh lúng túng nói: “Anh cũng biết Ninh Giản đã xảy ra chuyện gì, không cần gọi theo anh ta …”

“Không không không, con còn chưa có cơ hội này mà.” Trương Ninh Hi cười vô cùng kỳ lạ, “Trừ anh cả ra, con và Ninh Giản chưa từng có cơ hội gọi mẹ, ôi, bây giờ thốt ra, cảm giác thật là kì lạ!”

Trương Nhất Manh 囧: “Nhưng mà tôi mới hai mươi tư thôi! Ninh Giản gọi tôi như vậy thì coi như xong đi, anh cũng gọi như vậy, tôi cảm thấy rất kỳ quặc!”

Trương Ninh Hi bất mãn nói: “Con cũng mới hai mươi chín thôi mà …”

Trương Ninh Giản đứng bên cạnh lẳng lặng nghe, thấy vậy hừ lạnh: “Ông lớn hơn mẹ tôi gần năm tuổi, làm sao có thể là con của mẹ tôi được … Làm như mẹ tôi ngu ngốc lắm vậy.”

Trương Nhất Manh: “…”

Trương Ninh Hi: “…”

Làm như anh bé hơn tôi ấy nhỉ?!

Trương Ninh Hi cười hì hì nói: “Ninh Giản thật là thông minh.”

Trương Ninh Giản: “Dĩ nhiên.”

Trương Nhất Manh: “…”

Trương Ninh Hi vui vẻ nói với Trương Nhất Manh: “Nếu cô biết Ninh Giản trước kia như thế nào thì tốt rồi, chậc chậc, khác hẳn bây giờ luôn, trước kia …”

Trương Nhất Manh chợt nhớ lại, lần trước An Đường Đường cũng có nói đến, cô cảm thấy hứng thú với quá khứ của Trương Ninh Giản, đang định nghe anh ta nói thì Trương Ninh Giản ngáp một cái, kéo tay áo của Trương Nhất Manh: “Mẹ, mệt rồi.”

Anh ngáp đến độ cả hốc mắt của ửng hồng, làm cho đôi mắt của Trương Ninh Giản như giăng lên một màn sương mỏng, đáng yêu ngọt ngào chẳng khác gì một chú thỏ, làm Trương Nhất Manh thoáng mềm lòng, nói với Trương Ninh Hi: “À … Anh Trương, Ninh Giản muốn đi ngủ rồi, lần sau mới nói tiếp vậy.”

Trương Ninh Hi gật đầu: “Ừm … Chuyện hồi nãy thật xin lỗi, hì hì, cũng may cô nhanh tay lẹ chân.”

Trương Nhất Manh miễn cưỡng cười, mang Trương Ninh Giản đi ra khỏi phòng, điện thoại chợt vang lên, là Trương Ninh Trí gọi đến.

“Alô?” Trương Nhất Manh nhận điện thoại.

Giọng nói của Trương Ninh Trí truyền đến: “Đúng rồi, tôi quên nói với cô, Trương Ninh Hi, em của tôi, cũng là anh của Ninh Giản, tối nay sẽ về đến.”

… Nói sớm thật đấy.

Trương Nhất Manh bất đắc dĩ nói: “À, tôi có gặp anh ta rồi …”

Trương Ninh Trí: “Ừm…?”

Trương Nhất Manh: “Tôi đang tắm thì anh ta bước vào …”

Trương Ninh Trí: “…”

Trương Nhất Manh nói tiếp: “Cũng may tôi nhanh tay, lấy khăn tắm che người lại …”

Trương Ninh Trí quyết định không tiếp tục đi sâu vào câu chuyện nữa: “À, vậy thì tốt rồi. Xin lỗi, tôi qu


Old school Easter eggs.