h cầm tập tài liệu về giao cho Hướng Phi. Anh vốn là người ưa sạch sẽ nhìn thấy hợp đồng với khách hàng có vết bẩn chân mày bất chợt nhíu lại. Sau đó buông xuống cười lạnh nhìn cô, cao giọng hỏi: “Hợp đồng tại sao bị bẩn?”Yến Linh biết việc này nghiêm trọng lại không thể giải thích nói nhỏ: “Xin lỗi, là tôi vô ý”.Hướng Phi tức giận: “Vô ý, cô có thể nói như thế sao? Cô làm việc có trách nhiệm hay không? Cô có biết đây là hợp đồng tiền tỷ, cô có thể sơ ý sao?”Yến Linh nhìn thấy thái độ gắt gỏng của anh thì hơi sợ nhưng sau đó nghỉ tới những ngày qua sống kiếp đầy tớ khổ hơn trâu bò cũng nhờ anh ta ban cho, liền cãi lại: “Tuy là tôi sai nhưng cũng không hoàn toàn có lỗi. Tôi là sinh viên thực tập vốn không phải làm những công việc này. Hợp đồng này nếu quan trọng anh đưa tôi làm gì?”Hướng Phi đang tức giận, cô bé này lại dám cãi lại anh. Đây là lần đầu tiên có nhân viên dám cãi lại anh lúc anhtrách mắng, anh từ bất ngờ thành tức giận, thanh âm càng lúc càng lớn: “Cô nói lại một lần nữa xem”.Yến Linh lúc này giống như đã đến đường cùng, có câu “tức nước vỡ bờ”. Cô tuy rằng đang đứng dưới hiên nhà người ta cũng không thèm cúi đầu, hiên ngang nói: “Tôi nói anh chính là một kẻ ngang ngược, trả thù nhỏ mọn, bá đạo không nói lý lẽ. Anh tưởng ai cũng sợ anh thì tôi phải sợ hay sao? Tôi nói, cô nương đây chính là không sợ đấy. Tôi thực tập đủ rồi, bây giờ tôi nghỉ.”.Nói xong quay đầu hướng cửa rời đi. Hướng Phi ánh mắt lóe lên chút ngạc nhiên khi thấy thái độ quật cường của cô. Trước đây thấy cô đối xử khéo léo khôn ngoan không ngờ tức giận lại bất chấp như vậy. Lúc này cơn giận đã giảm xuống từ phía sau cô cất giọng uy hiếp:“Tốt lắm! Ccô dám rời đi thì luận án tốt nghiệp cũng đừng mong được duyệt, bằng tốt nghiệp cũng nằm mơ nhận đi”. Anh chỉ là nói vậy cũng không biết bản thân tại sao thấy cô rời đi lại có chút không muốn.Yến Linh lúc này tay đã nắm lên vặn cửa, cảm thấy lời anh ta không sai. Thấy mình một lúc xúc động, bồng bột như vậy thì có chút hối hận. Hơi nghĩ nghĩ, dù sao đại cuộc vẫn quan trọng. Trong lòng phút chốc đưa ra quyết định. Hít một hơi dài xoay người đi về phí Hướng Phi tươi cười nói:“Đúng lắm, tôi còn phải tốt nghiệp, vì vậy cám ơn anh nhắc nhở. Ttôi tất nhiên là tiếp tục ở lại cống hiến sức lực”.Hướng Phi nhìn thấy tâm tình cô biến hóa nhanh như vậy thì không khỏi chấn động. Cô gái này quả thật tâm cơ không đơn giản. Lạnh nhạt nói: “Tốt lắm”.Yến Linh xưa nay bản tính thiện lương không có chút tâm cơ như Hướng Phi nghĩ, chỉ là cô vì đại cuộc ép mình nhẫn nhịn. Lại nói: “Chủ tịch còn gì dặn dò?”Hướng Phi xua tay: “Cô ra ngoài đi”.Yến Linh cũng không nói gì xoay người rời đi.Buổi tối về phòng lại không nhịn được viết mail cho Hà Vy, trong thư lời lẽ rất cam chịu, rất khổ sở. Bao nhiêu oan ức nhất thời tuôn chảy thành văn. Viết xong thì trên mặt nước mắt cũng đã ràn rụa.XxxxxxxxxxxxxxxxxxHoàn cảnh hiện tại của Yến Linh chính là “chịu đấm ăn xôi”. Tuy ngoài mặt luôn phải phục tùng ngoan ngoãn nhưng trong lòng luôn hò hét ba chữ: “Phải báo thù”.Chẳng mấy chốc Yến Linh đã thực tập hơn hai tháng, còn gần một tháng nữa sẽ hoàn thành. Giai đoạn này cô càng cố gắng làm thật tốt công việc. Trước mắt cách mạng đã sắp thành công.Dạo này công ty liên tục nhận những đơn hàng lớn. Nên từ ông chủ đến nhân viên đều bận rộn tăng ca liên tục. Cô tuy là thực tập cũng phải tăng ca cùng mọi người. Yến Linh lúc này ngẫm ra một đạo lí: “Nhà tư bản hút máu người”.Đáng thương cho Yến Linh mỗi ngày vừa phải tăng ca tối về lại viết luận án. Thời gian nghỉ ngơi càng lúc càng ít, e rằng không thể chống nổi.Quả nhiên, Yến Linh kiên cường cũng đến lúc ngã gục.Hôm nay khi cô vừa pha café xong đặt lên bàn Hướng Phi. Khi xoay người lại thì cảm thấy đất trời đảo ngược vị trí, bàn ghế trong phòng như mọc chân chạy vòng vòng, giây tiếp theo cô ngã xuống. Đầu như va vàocái gì nghe hơi đau. Sau đó thì không có cảm giác gì nữa.Hướng Phi đang tập trung xem báo cáo của chi nhánh thì nghe “rầm” một tiếng, nhìn lên thấy Yến Linh lúc này đã nằm sóng xoài dưới đất. Hoảng hốt xô ghế chạy đến quỳ gối nâng đầu Yến Linh lên, một dòng máu đỏ từ đuôi mày cô chảy xuống theo kẽ tay anh nhuộm đỏ ống tay áo.Ngực anh bổng nhiên nghe nhói một cái, bế Yến Linh vào phòng nghỉ của mình, lớn tiếng bảo thư kí Lưu gọi bác sĩ đến gấp.Bác sĩ Nam tóc đã hoa râm là bạn của cha anh, sau khi xem xét băng bó vết thương cho Yến Linh chậm rãi xoay người
nhìn vẻ mặt lo lắng của Hướng Phi thì cười nhẹ trấn an: “Cô bé không sao, đừng quá lo lắng”. Hai chữ “lo lắng” ông cố ý nhấn mạnh. Đứa nhỏ này ông trông nó từ nhỏ đến trưởng thành chưa từng thấy sắc mặt này của nó. Ông nhớ lúc ông vừa vào phòng mặt nó hơi tái xanh liên tục giục ông khám cho cô bé kia.Hướng Phi đang nóng lòng nào để ý vị bác sĩ cố ý trêu đùa, thắc mắc hỏi: “Không sao sao lại ngất xỉu? Đầu lại chảy nhiều máu thế kia? Chú coi kỷ dùm con một chút”.Ông Nam thầm cười trong lòng. Qquả nhiên hắn thật sự quan tâm con bé, chỉ e bản nhân cũng không nhận thấy. Cũng không nở đùa nữa biết đâu anh thẹn quá hóa giận.Ô