h ta thật sự tốt hơn anh sao? Em chẳng lẽ một chút cảm giác với anh cũng không có sao Linh?”Yến Linh đứng lên nhìn Hoài Trung, anh vẫn đang chờ đợi câu trả lời. Cô nhìn ra ánh mắt nóng bỏng và tha thiết của anh, cô nói: “Trong mắtem anh chính là ngườitốt, vì vậy em muốn làm bạn với anh. Anh Phi là người emđãchọncho dù có người tốt với em gấp trăm ngàn lần, em vẫn chọn anh ấy. Anh có thể nói em ngốc, nói em mù quáng em chấp nhận. Em giống như một đứa trẻ yêu thích một món đồ chơi cứ mãi say mê trung thành với món đồ ấy. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, đến cuối cùng vẫn không thay đổi”.Hoài Trung nghe cô nói, tường thành kiên cố trong lòng từng chút sụp đổ anh thật không cam tâm, đưa hai tay nắm chặt đôi vai mảnh khảnh của cô, nói: “Nếu thời gian quay trở lại, người em gặp trước là anh có phải em sẽ chọn anh không?”Yến Linh lắc đầu kiên định nói: “Không thể nào thời gian quay lại, nếu như có thể có lẽ anh và em chỉ là người qua đường ngay cả làm bạn cũng không có”. Cô ngừng lại hít vào một hơi nói tiếp: “Em không ngờ anh sẽ thổ lộ vớiem, em cứ nghĩ anh nhận ra em luôn coi anh như người bạn. Nếu đã vậy chúng ta chỉ còn có hai lựa chọn: Một là chúng ta như từ trước đến nay là bạn tốt, mãi là bạn tốt. Hai là ngay cả gặp mặt cũng không nên, coi như người qua đường”Yến Linh nhìn Hoài Trung vẫn yên lặng cô nói tiếp: “Em cho anh chọn lựa. Em đến quán ăn phía trước chờ anh. Nếu anh chọn con đường thứ nhất một giờ sau chúng ta gặp lại ở đó, nếu anh chọn con đường thứ hai thì không cần nói gì cả”.Yến Linh bước qua anh đi mấy bước chợt dừng lại, không quay đầu nói: “Còn một chuyện em muốn nói với anh. Anh đã không làm em thất vọng, anh đúng là người tốt như em nghĩ. Thật ra, tối hôm đó khi về đến phòng em đã tỉnh rượu”. Cô nói xong đi thẳng.Hoài Trung nghe như giữa trời quang mây tạnh có tiếng sấm thật lớn, tâm anh như bị một cơn sóng dữ đánh vào lạnh ngắt. “Cô ấy tỉnh? Cô ấy phát hiện được ý đồ xấu xa của anh? Ông trời ơi! nếu sau này có ai trước mặt anh nói Yến Linh ngốc nghếch, anh liều mạng với người đó”. Ai nói đó là yêu – chương 31Chương 31 Tin tức chấn động.Hoài Trung nhẹ kéo ghế ngồi xuống đối diện Yến Linh, cô nhìn anh cười rạng rỡ: “Em biết anh nhất định sẽ đến”.Hoài Trung nhăn mặt: “Thôi được anh chịu thua, nhưng mà em đã đồng ý làm bạn bè với anh suốt đời, phải nhớ đó?”Yến Linh gật đầu: “Tất nhiên”.Hoài Trung nói tiếp: “Anh sẽ không bao giờ gọi em là chị dâu, dù thế nào em cũng phải gọi anh bằng anh, đây là điều kiện của anh”.Yến Linh hơi bất ngờ nhìn anh lẩm bẩm: “Đồ cố chấp”.Hoài Trung cầm menu gọi thêm mấy món nữa, đều là những món hải sản Yến Linh thích. Cô nói vơí anh giống như tự nói với mình: “Quen biết anh thật là may mắn của em”.Hoài Trung nghe cô nói liền tiếp lời: “Còn quen em chính là bất hạnh lớn nhất trong đời anh, chẳng qua làm bạn bè cũng không tệ”. Hoài Trung biết anh không thể lay động được trái tim cô anh đành đứng bên cạnh ủng hộ cô, lo lắng cho cô.Phục vụ đem thêm mấy món đặt lên bàn, Hoài Trung galăng bóc vỏ tôm, lấy thịt cua bỏ hết vào chén cô.Nơi này ở gần bờ biển cũng là hàng quán ven đường hai người không quan tâm người bên cạnh nghĩ gì cử chỉ vô cùng tự nhiên. Chợt khóe miệng của Yến Linh còn dính lại chút dăm thịt Hoài Trung đưa tay qua lau còn cười với cô, nói: “Em đúng thật là ham ăn như trẻ con”.Yến Linh hơi giật mình vì cử chỉ thân mật này, trừng mắt cảnh cáo: “Sau này không được làm như vậy”.Hoài Trung nhếch môi: “Em mắc cở với anh à?”.Yến Linh đưa tay cóc lên trán anh nói: “Dám thừa cơ hội đụng chạm em còn dám nói”.Hoài Trung xoa trán nói: “Em dữ như vậy sau này nhất định ế”.Hai người vừa ăn uống vừa cười nói, những lời đã nói ra lúc nãy hai bên đều thầm giao kết coi như kích động nhất thời sẽ không bao giờ nhắc lại nữa.Hoài Trung đứng lên thanh toán tiền, hai người ra khỏi quán. Hoài Trung nhìn cô hỏi: “Em còn muốn đi đâu nữa?”Yến Linh đề nghị: “Đi dạo biển đêm đi, dù sao cũng mới ăn no đi một chút sẽ dễ tiêu hơn”.Hoài Trung gật đầu, sau đó cởi áo khoác ra khoác trên người Yến Linh anh nói: “Biển đêm sẽ lạnh, em mặc thêm áo vào cho ấm”.Yến Linh không khách sáo đón nhận, hai người song song bước về phía bải biển. Cách đó không xa một người đứng bất động, ánh mắt anh ta trước sau không rời khỏi đôi trai gái đang vui cười, đáy mắt dường như có chút đau đớn, có chút thất vọng. Sau đó anh ta rời đi mất hút trong màn đêm.…Yến Linh cùng Hoài Trung im lặng đi bên nhau, một lúc lâu Yến Linh nói: “Anh đi với em những nơi hàng quán, những nơi bình dân không thấy ngại sao? Nếu anh gặp người quen có phải sẽ rất sượng sùng không?”Hoài Trung thản nhiên đáp: “Lúc đầu thì như vậy, lâu dần không cảm thấy gì nữa nhưng dù sao cũng sợ nhất là gặp người quen”.Yến Linh nói tiếp: “Người giàu như các anh chẳng lẽ không từng đến những nơi này?”Hoài Trung biết Yến Linh đang muốn nhắc đến Hướng Phi, anh nói: “Em muốn nghe anh nói về anh Phi không?”Yến Linh hỏi gần hỏi xa cũng vì nguyên nhân này, không ngờ Hoài Trung nhạy bén như vậy liền ái ngại nhìn anh. Trong bóng tối ánh mắt Hoài Trung vẫn sáng, tr