Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213810
Bình chọn: 7.00/10/1381 lượt.
cửa, dặn dò Thôi Thiện Duyên hai câu, sau đó lập tức đi đến Duyên Thọ cung, nơi ở của Thái Hậu mỗi khi hồi cung.
Không ngoài sự đoán của hắn, quả nhiên Thái Hậu cũng đã về tới nơi này, trong điện ấm áp, chỉ có một mình bà ngồi trên nhuyễn điếm, ngay cả một cung nữ cũng không có, giống như đang chờ hắn đến.
“Tôn nhi tham kiến Hoàng tổ mẫu.” Hắn vào điện, sắc mặt thoạt nhìn vẫn bình thường, nhưng mà ở chỗ sâu trong đôi mắt bỗng nhiên ẩn dấu sự đạm mạc khó thấy.
Thái Hậu chậm rãi mở mắt ra, nhìn hắn một cái: “Ai gia biết con nhất định sẽ đến, như thế nào, con đến đòi lại công đạo cho nàng ta sao?”
Khóe miệng Hoàng Phủ Thanh Vũ nhếch lên: “Vạn quý phi chịu sự nhờ vả của tôn nhi đón nàng vào cung, lại bị Hoàng tổ mẫu triệu đến nói chuyện, rõ ràng cũng chỉ là người không biết chuyện thôi. Mà đánh nàng lại là một người ngoài khác nữa, tôn nhi sao lại dám đòi công đạo ở Hoàng tổ mẫu?”
Ánh mắt Thái Hậu vốn bình thản vô ba phút chốc ngưng trọng lại: “Lão Thất, bắt đầu từ khi nào, con nói chuyện cùng Hoàng tổ mẫu cũng phải hao tổn tâm cơ như vậy?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đón nhận tầm mắt của bà, đạm mạc nói: “Từ khi Hoàng tổ mẫu ngài có chủ ý trên người nàng thì bắt đầu. Nếu đối với ý trung nhân của tôn nhi mà Hoàng tổ mẫu cũng muốn dùng hết tâm cơ như vậy, tôn nhi sao dám nghịch lại ý người?”
Chương 155
Chương 156
Hắn hướng mà nói đến làm được, Tịch Nhan nguyên tưởng rằng tối nay là thật không thể hồi phủ , không nghĩ lại vẫn là không có thể làm cho hắn như nguyện.
Lúc đó, nàng bị hắn đùa đến mức vô cùng động tình, toàn thân trên dưới không chỗ nào mà không mẫn cảm, nhưng hắn lại chậm chạp không chịu thỏa mãn nàng. Tịch Nhan nhịn không được nâng thân mình lên, nhỏ giọng nức nở cầu xin hắn.
Trong lòng hắn vốn có một ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt, lúc này thấy bộ dáng của nàng như vậy cuối cùng không khắc chế được, thân dưới hạ xuống, thong thả mà kiên định tiến vào nàng.
“A –” Tịch Nhan khắc chế không được thét lên một tiếng chói tai, sau đó vội cắn vào bả vai hắn do sợ cho bị người khác nghe được, nhưng mà thần trí nàng lại mơ mơ hồ hồ — tuy hắn chỉ mới bắt đầu nhưng nàng cũng lên đến đỉnh.
Tất nhiên hắn rất căm tức, nhưng lại dở khóc dở cười.
Nàng lui thân mình lại, động cũng không thể động, cũng làm cho hắn không thể nhúc nhích. Hắn bất đắc dĩ, chỉ có thể cúi người xuống hôn nàng, thì thào những lời âu yếm làm cho thân thể nàng thả lỏng.
Đến khi Tịch Nhan cảm thấy thoải mái, nàng lại đột nhiên nảy lên ý xấu, sống chết cũng không chịu cho hắn.
Hai người cứ như vậy ở trên giường thượng kẻ đuổi người bắt, cuối cùng, Hoàng Phủ Thanh Vũ thành công bắt giữ nàng ở một góc gường, dường như để cho hả giận hắn cúi đầu cắn nàng, nhưng lại vô cùng ôn nhu, Tịch Nhan nhịn không được vừa kêu toáng lên vừa cười ha ha.
Nhưng trong lúc hai người đang cười đùa vui vẻ, lại đột nhiên vang tiếng gõ cửa không đúng lúc.
Tịch Nhan còn chưa nghe được, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vũ đã vội bưng kín miệng của nàng lại, giọng nói không chút cảm xúc: “Ai?”
“A –” Lúc này Tịch Nhan mới hồi phục tinh thần lại, thẹn đến mức muốn chui xuống đất, vùi vào trong ngực hắn, nhưng cũng đồng thời nghiêng tai lắng nghe người bên ngoài trả lời.
Sau một lúc lâu, bên ngoài mới vang lên giọng nói tràn đầy ủy khuất của Thôi Thiện Duyên, dùng đầu ngón chân nghĩ hắn cũng biết mình cừa làm hỏng chuyện tốt của chủ nhân: “Thất gia, là nô tài.”
“Cút!” Từ trước tới giờ, đây là lần đầu tiên Hoàng Phủ Thanh Vũ lớn tiếng quát lên, “Có chuyện gì sáng mai đến bẩm báo tiếp!”
Bên ngoài trầm mặc hồi lâu, thanh âm ủy khuất lại truyền đến nhưng mang theo tiếng khóc nức nở: “Thất gia, xe ngựa của Vương phi đi được nửa đường va chạm với xe ngựa của phủ Tứ gia nên bị lật, sự tình khẩn cấp, nô tài mới đến bẩm báo cho Thất gia……”
Khi nghe được hai chữ “Vương phi”, thần sắc Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn không thay đổi, nhưng khi nghe được “phủ Tứ gia”, ngay cả Tịch Nhan cũng thay đổi sắc mặt, đẩy đẩy hắn: “Đứng lên đi, còn thất thần gì chứ!”
Đến lúc hai người ăn mặc chỉnh tề ra khỏi phòng, sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn cực kỳ âm trầm, nắm tay Tịch Nhan, cũng không thèm nhìn liếc mắt tới Thôi Thiện Duyên phía sau một cái.
Tịch Nhan lén nhìn vẻ mặt khổ không nói nổi của Thôi Thiện Duyên, vốn định trấn an hắn vài câu, nhưng cuối cùng bởi vì xấu hổ đến nỗi không nhấc đầu lên nổi, nên cũng không nói gì.
Đến khi lên xe ngựa chỉ còn lại hai người, Tịch Nhan cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, vừa xoay đầu lại phát hiện vẻ mặt hắn vẫn âm trầm, cuối cùng nhịn không được bật cười.
Hoàng Phủ Thanh Vũ liếc mắt nhìn nàng, bỗng nhiên cũng cười lên. Tuy rõ ràng hắn cười vô cùng ôn hòa, nhưng Tịch Nhan nhìn thấy lại cảm thấy kinh hãi, nhích sang bên cạnh: “Chàng có nghĩ cũng đừng nghĩ tới.”
“Nàng biết ta suy nghĩ gì sao?” Ánh mắt hắn trong suốt, vẻ mặt sáng ngời.
“Ta mặc kệ chàng suy nghĩ cái gì, nếu muốn làm cho ta khó xử thì không được.” Tịch Nhan xấu hổ đến nỗi mặt đỏ bừng, nàng vội che mặt mình lại, không dám nhìn hắn nữa.
Hắn cười vang lên,