Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215413
Bình chọn: 9.5.00/10/1541 lượt.
n trước, ngay cả sắc mặt cũng thêm vài nét phong trần. Tịch Nhan nhìn sự mệt mỏi không cách che dấu được trên khuôn mặt hắn mà lòng đau như có mũi giáo đâm vào
Nhưng bên cạnh đó, nghe thấy hô hấp của hắn ngay bên cạnh, con tim nàng mặc dù đau đớn, khổ sở, nhưng vẫn luôn cảm thấy an bình
Tịch Nhan chậm rãi nâng tay lên, ngón tay mơn trớn khuôn mặt hắn, dừng lại nơi đôi môi, nhẹ nhàng lướt qua
Lông mày Hoàng Phủ Thanh Vũ hơi cử động, giây tiếp theo liền mở mắt ra, ánh mắt thanh tỉnh nhìn khắp gương mặt nàng, cuối cùng lại nở một nụ cười nhạt nhẽo, sau đó hắn ngồi dậy, phán đoán giờ giấc, lại nhăn mày nhăn mặt
Tịch Nhan ngồi dậy theo hắn, nhịn không được khẽ thở dài một tiếng.
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhanh chóng xoay người đỡ lấy cánh tay nàng: “Làm sao vậy?”
“Chỉ đau đầu thôi” Tịch Nhan cúi đầu, thấp giọng nói.
Hoàng Phủ Thanh Vũ lập tức bắt mạch cho nàng, xong xuôi mới nhẹ nhàng thở ra, lại hướng ra ngoài phòng gọi: “Thôi Thiện Duyên!”
“Thất gia, có nô tài” Rất nhanh, lời đáp của Thôi Thiện Duyên đã vang lên
“Lập tức chuẩn bị bữa sáng, bảo phòng bếp nấu trước một bát canh đem đến đây, ngoài ra chuẩn bị ngựa cho ta, ta muốn vào cung ngay”. Hoàng Phủ Thanh Vũ phân phó đâu vào đấy ổn thỏa, mới quay đầu nhìn Tịch Nhan: “Không có gì đáng ngại cả, lát nữa nàng uống canh an thần xong, ngủ một giấc là khỏe ngay thôi”
Dứt lời, hắn đứng lên, sau đó gọi tỳ nữ vào hầu hạ rửa mặt thay xiêm y. Đến khi mọi việc đều hoàn tất đâu vào đấy, nhìn thấy Tịch Nhan vẫn kinh ngạc ngồi bên giường, hắn lập tức bước qua, ôm nàng vào lòng trấn an: “Chuyện của Mẫu Đơn, nàng đừng nghĩ nhiều nữa, cũng đừng sợ, ta đã điều thêm người bảo vệ nàng, không có việc gì đâu”
Dựa vào vai hắn. Tịch Nhan chỉ trầm mặc, hồi lâu sau mới nói: “Chàng vẫn nên phái người bảo vệ tốt cho Lâm Lạc Tuyết đi, ta nghĩ cho dù có người muốn đối phó chàng, người đầu tiên hắn nhắm đến hẳn là nàng ta”
Chương 191
“Việc này nàng không cần quan tâm đâu, cứ nghĩ ngơi cho tốt, ta đi đây” Giọng nói của Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng khôi phục lại sự thản nhiên như trước, buông Tịch Nhan ra, rồi đi ra ngoài.
Cho đến bây giờ, mỗi khi nhắc đến việc trong triều, hắn luôn làm ra vẻ không muốn cho nàng biết, thật ra, Tịch Nhan đã sớm hiểu điều này, vì thế cũng không để tâm lắm, nhìn bóng dáng hắn sắp ra đến cửa, bỗng nhiên lên tiếng: “Buổi tối, chàng nhớ về sớm nhé.” Hoàng Phủ Thanh Vũ đi thêm vài bước, sau đó lại xoay người, đi về hướng nàng.
Tịch Nhan bị hắn nhìn có chút sợ sệt, nhấp nháy môi: “Sao thế, chàng không định trở về sao?”
“Nàng nói nghiêm túc chứ?” Hắn cúi xuống tựa vào vai nàng, đôi mắt ngập tràn sự chờ mong.
Tịch Nhan nhìn thẳng vào hắn: “Chàng nghĩ sao?”
Hồi lâu sau, Hoàng Phủ Thanh Vũ mới hơi cong khóe miệng trả lời: “Đều theo ý nàng muốn”
Tịch Nhan đứng dậy, nhìn canh giờ, lại nói: “Hôm nay chàng đi muộn thế này, không sao chứ?”
“Không sao cả” Hắn nhẹ nhàng hôn vào trán Tịch Nhan “Hàn Lâm viện ấy cũng phải nể mặt ta một chút chứ. Huống chi, khó có được giấc ngủ ngon, không phải sao?”
“Ừ” Tịch Nhan hơi khép mắt, lặp lại câu nói đó, “Khó có được giấc ngủ ngon”
—————————————————————————
Ra vườn, lúc đi qua cửa phủ, bỗng dưng Hoàng Phủ Thanh Vũ thấy Lâm Lạc Tuyết tay cầm theo chiếc giỏ đứng ở cửa.
“Vương gia” Lâm Lạc Tuyết vừa thấy hắn liền bước đến, đưa chiếc giỏ đựng đồ ăn đang cầm cho gã sai vặt của hắn rồi nói: “Thiếp nghe Thôi tổng quản nói Vương gia hôm nay dậy muộn, nên đoán là Vương gia nhất định chưa dùng bữa sáng, ở đây có chút điểm tâm, Vương gia mang theo đến Hàn Lâm viện phải nhớ dùng”
“Ừ, phiền nàng lo lắng” Hoàng Phủ Thanh Vũ lên tiếng, lại nói tiếp: “Nhớ rõ lời ta dặn, nên ít ra ngoài, bên cạnh nàng tuy nhiều thị vệ, nhưng cũng khó tránh khỏi việc gặp nguy hiểm”
Lâm Lạc Thuyết cười nhẹ: “Đa tạ Vương gia quan tâm.”
Chỉ một lát sau, trong mắt nàng ta chợt lóe sáng, nhìn về phía sau lưng của Hoàng Phủ Thanh Vũ. Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng xoay người nhìn theo, thấy Tịch Nhan đang đi về hướng này, hai tay để đằng sau, không biết là đang giấu thứ gì.
Hắn nhịn không được, khẽ cười hỏi: “Nàng cầm gì thế?”
Đúng lúc này, Tịch Nhan cũng trông thấy Lâm Lạc Tuyết, lại nhìn sang gã sai vặt, cố gắng không nhìn đến giỏ thức ăn kia, chỉ lắc đầu: “Không có gì, chàng đi nhanh đi.”
Hắn không nói gì thêm, chỉ dặn dò Thôi Thiện Duyên đưa Tịch Nhan và Lâm Lạc Tuyết vào trong, còn mình thì xoay người lên ngựa phóng đi
Tịch Nhan xoay người, vừa bước vào cửa, thì đột nhiên giọng nói Lâm Lạc Tuyết từ sau truyền đến: “Rất nhiều người nói ngươi là yêu nữ, ngay cả cha ta cũng nói vậy.”
Tịch Nhan bỗng dưng bật cười, quay lại nhìn nàng ta: “Ngươi đúng ra không nên nói cho ta biết, nếu không, yêu nữ ta đây sẽ tìm phụ thân ngươi trả thù.”
Lâm Lạc Tuyết cũng cười lạnh một tiếng: “Ngươi không có bản lãnh đó đâu. Ngay cả Vương gia và Hoàng thượng cũng phải kiêng kỵ cha ta ba phần.”
“Chuyện này thì ta biết” Tịch Nhan hơi nhướng mày, xoay người tiếp tục đi.
“Ta nghe chàng gọi ngươi là Nhan Nhan” Âm thanh lạnh như băng của Lâm Lạc Tuyết lại truyền đến, “Ngươi rốt cuộc