Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215453
Bình chọn: 10.00/10/1545 lượt.
sắp xếp mọi thứ cẩn thận chu đáo”
Tịch Nhan đi giữa hai người, bà một câu ông một câu, dường như xem Tịch Nhan là người vô hình, dường như cố ý nói cho nàng nghe
Tịch Nhan bỗng nhiên hiểu ra, mình cũng không nên phụ lòng tốt của hai người, vì thế dừng bước, đưa ánh mắt có chút ghen tị nhìn các loại hoa lan ở bốn phía.
Phía sau, Lâm thừa tướng cũng dừng lại gọi một tiếng: “Sườn Vương phi?”
Tịch Nhan giật mình hoàn hồn trở lại, cúi đầu thấp giọng lên tiếng, lại đi theo Thái hoàng Thái hậu vào phòng.
Phòng Lâm Lạc Tuyết thanh lịch, lộng lẫy lạ thường, mỗi một ngỏ ngách đều toát lên sự cao quý. Từ trước đến nay, Tịch Nhan chỉ quanh quẩn trong phòng mình, hoặc ở trong phòng của Hoàng Phủ Thanh Vũ, nên không hề biết trong vương phủ lại có một căn phòng xa hoa như vậy.
Lâm Lạc Tuyết vẫn còn nằm trên giường, nhìn thấy Thái Hậu bước vào, liền cố gượng dậy. Thái Hậu bước nhanh đến, đè nàng ta lại: “Con cứ nằm yên đi, ai gia biết con bị thương, không cần đa lễ đâu”
Lâm Lạc Tuyết cúi đầu lên tiếng, ánh mắt lướt qua Tịch Nhan, nhìn về Lâm thừa tướng phía sau nàng, bỗng nhiên mắt nàng ta ứa lệ: “Phụ thân … ”
Lâm thừa tướng cũng tiến lên vài bước, cầm tay con gái, tận tình hỏi han thương thế của nàng ta, sau khi biết được nàng ta bị thương trên vai, đã được đắp thuốc cũng không còn lo ngại, vừa nhẹ nhàng thở ra, vừa cẩn thận dặn dò hằng ngày phải chú ý đến vết thương, Lâm Lạc Tuyết gật đầu lắng nghe.
Thái Hậu ngồi một bên, bỗng nhiên quay đầu nhìn Tịch Nhan ở ngoài xa, nói: “Châm cho Lạc Tuyết một chén trà”
Chương 194
Chương 195
Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng dưng nở nụ cười, đưa tay xem xét mạch tượng của nàng rồi mới nói: “Thôi được rồi, ngại đắng thì không uống nữa. Ngân Châm, dọn chén xuống đi”
Từ nãy giờ, Ngân Châm đã xấu hổ đến đỏ cả mặt, nghe được lời đó, nhanh chóng bước lên thu dọn, rồi rời khỏi phòng
Tịch Nhan lúc này mới nhìn về phía hắn: “Chàng nói hôm nay cho ta đi thăm Thập Nhất, chàng lại nuốt lời”
“Không phải. Hôm nay thật sự ta ở Hàn Lâm viện rất bận, nàng yên tâm, có lão Cửu và Thập Nhị trông chừng đệ ấy mà.” Dừng một chút, hắn lại nói “Hôm nay, Hoàng tổ Mẫu đến phủ, có nói gì không?”
Tịch Nhan đè nén sự tức giận: “Cũng chỉ nói những chuyện không đâu thôi, ta lười nghe.”
“Ừ, không nghe cũng được” Hắn thản nhiên nói: “Bữa tối nàng đã ăn gì chưa?”
Tịch Nhan liền nói hết tên đồ ăn trên bữa tối cho hắn nghe, lại nói: “Chàng ăn không?”
“Ta đã ăn ở chỗ của Lạc Tuyết rồi.” Hắn đứng dậy, thay đổi quan phục trên người ra.
“Thì ra chàng từ bên kia trở về.” Tịch Nhan thấp giọng nói “Chàng và nàng ta cùng nhau ăn à? Chắc là chàng đút cho nàng ta ăn đúng không?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi trở lại bên cạnh nàng, chôn mặt vào gáy nàng, hít mùi thơm trên người nàng một chút mới nói: “Nàng không phải đã tắm rồi sao? Sao có mùi chua như như vậy?”
“Trước giờ ta vẫn thế! Sao nào, bây giờ chàng mới ngửi được sao?” Tịch Nhan tức giận đẩy hắn ra.
“Thật ra ta mới biết đây thôi.” Khóe môi Hoàng Phủ Thanh Vũ hơi nhếch lên, ánh mắt toát lên vẻ u ám.
Tịch Nhan vừa nhìn thấy ánh mắt hắn thì hơi chột dạ, dừng lại một lát, mới lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào hắn: “Đừng cho là ta không biết chàng nghĩ gì! Chàng đang suy nghĩ sở dĩ thái độ của ta đối với chàng đột nhiên thay đổi chắc hẳn là có ý đồ gì! Ta nói cho chàng biết, Hoàng Phủ Thanh Vũ, chàng đừng tưởng ta đã tha thứ cho chàng, ta vẫn nhớ rõ chàng kê đơn cho ta, gạt ta, lừa ta, giấu giếm ta, ép buộc ta. Hiện nay, khi ta nhìn thấy Thập Nhất và Mẫu Đơn vĩnh viễn bị ông trời chia cách, ta không muốn chúng ta cũng sẽ bị giống như hai người họ mà thôi! Ta chưa từng tha thứ cho chàng ngày đó chàng đã lừa dối ta!”
Tịch Nhan vốn định làm bản thân có thêm dũng khí, lý do khác là hy vọng có thể mượn đều này để đánh tan lòng nghi ngờ của hắn, nhưng không nghĩ đến khi nói xong những lời này cũng trở nên kích động, không kìm nén được khiến hốc mắt đỏ lên.
Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ có chút ngưng đọng, liền nhanh chóng ôm nàng: “Nàng lại suy nghĩ miên man rồi phải không? Ta nói nghi ngờ nàng khi nào chứ? Nàng đã muốn cùng ta hòa hợp, ta vui còn không kịp, chẳng phải sao?”
“Trong lòng chàng chắc chắn có nghi ngờ!” Tịch Nhan nức nở, hơi đánh vào ngực hắn, “Chàng không nói gì, tức là có nghi ngờ rồi!”
Hắn cầm tay nàng, hôn nhẹ tóc mai của nàng: “Không có đâu, cho dù có, thì giờ cũng không còn nữa.”
Tịch Nhan vẫn giữ bộ dáng uất ức như cũ: “Về sau chàng còn gạt ta nữa không?”
“Không.”
“Cũng phải hứa là không ép buộc ta nữa?”
“Ta hứa”
“Cho dù có xảy ra chuyện gì, chàng cũng phải nói rõ với ta?” Tịch Nhan bắt đầu được một tấc lại muốn thêm một thước.
Hắn do dự một lát, lại hàm hồ đáp ứng nàng.
Tịch Nhan chăm chú lắng nghe, ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt sắc bén lạ thường: “Chàng từng có bao nhiều nữ nhân rồi?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ ngẩn ra, không hề nghĩ đến nàng bất thình lình sẽ đưa ra vấn đề này, mà chuyện này hai người cũng đã từng nói qua.
“Chàng nói sẽ không gạt ta nữa mà” Tịch Nhan bĩu môi, bày ra bộ dáng muốn uất ức bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu.
Hắn sao có thể
