Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214185
Bình chọn: 7.5.00/10/1418 lượt.
ngươi tìm được nơi này ?”
Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ dừng ở trên người Tịch Nhan, nhưng khi nhìn sang Hoàng Phủ Thanh Hoành liền như hàn băng ngàn năm, làm cho người ta sợ hãi: “Trong hòn giả sơn, ngươi đã tìm được một chỗ thực tốt, chỉ tiếc ngươi đã quên, thiên hạ Bắc Mạc đều là của trẫm, huống chi chỉ là một hoàng cung!”
Dứt lời, hắn tiến lên hai bước, bỗng nhiên tát một cái thật mạnh cái, lập tức làm cho Hoàng Phủ Thanh Hoành đang trong cơn kinh ngạc bay ra ngoài động!
Hắn lúc này mới phân phó cho thị vệ ở bên ngoài: “Bắt hắn lại, chưa được sự cho phép của trẫm, ai cũng không được chạm vào!”
Bên ngoài lập tức vang lên thanh âm của binh khí, cùng với tiếng rống của Hoàng Phủ Thanh Hoành: “Lão Thất, ta sẽ giết ngươi, ta nhất định sẽ giết ngươi –”
Ánh mắt của Hoàng Phủ Thanh Vũ trầm xuống, cởi áo choàng trên người mình xuống, phủ lên thân thể Tịch Nhan đang nằm trên mặt đất.
Tịch Nhan anh anh khóc to, nhưng vẫn kháng cự một chút.
“Nhan Nhan, là ta đây.” Hắn ôm nàng vào trong lòng, “Không sợ, là ta đây.”
************************************************** ***
Lúc trở lại tẩm điện, dược tính trên người Tịch Nhan sớm đã phát tác không thể khống chế được. Hoàng Phủ Thanh Vũ mang nàng đặt trên giường, nàng liền khắc chế không được ngăn hắn cột lại áo choàng trên người mình, lăn qua lăn lại trên giường.
Hoàng Phủ Thanh Vũ cắn răng nhìn nàng, hồi lâu sau, lại đứng dậy, lấy hộp ngân châm ra.
Ngăn chặn nàng quơ quào lung tung trên thân thể, hắn cũng bất kể nàng có thể nghe được hay không, trầm giọng nói: “Nhan Nhan, không nên cử động, ta sẽ châm cứu cho nàng.”
Tịch Nhan làm sao có thể khống chế được bản thân mình, nhưng bị hắn mạnh mẽ áp chế như vậy, quả thật là không thể động đậy, nàng lại càng thêm khó chịu khóc lên: “Không cần, không cần……”
Hoàng Phủ Thanh Vũ dường như không nhìn thấy bộ dáng của nàng, cũng không nghe thấy thanh âm của nàng, bình tĩnh châm kim.
Cánh tay Tịch Nhan bị hắn đè nặng, chỉ có bàn tay có thể cử động, liền không tự chủ được níu vạt áo hắn, một chút lại một chút.
Bàn tay đang châm kim của Hoàng Phủ Thanh Vũ đột nhiên run lên, nhìn thấy đã châm nhiều kim như vậy, nàng vẫn như thế, rốt cuộc nhịn không được rống to lên một tiếng, đưa tay lên chậm rãi rút ra tất cả ngân châm trên người nàng, sau đó nghiêng người hôn nàg.
Hai tay Tịch Nhan vừa được tự do, lập tức liền ôm lấy cổ hắn, khẩn cấp phản ứng lại.
Hô hấp của Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng hỗn loạn, giữ chặt lấy thắt lưng của nàng, lực đạo trở nên cường ngạnh.
Tịch Nhan vẫn cảm thấy không đủ, hai tay lung tung lôi kéo hoàng bào trên người hắn, rốt cuộc cũng thành công ngăn tháo chiếc đai lưng màu vàng của hắn, cố gắng lôi kéo quần áo của hắn ra.
“Nhan Nhan.” Hắn thở hào hển gọi nàng một tiếng, nắm lấy bàn tay đang sờ soạng lung tung của nàng, trầm giọng nói, “Để cho ta tới, đừng sợ.”
Ý thức của Tịch Nhan trở nên đần độn, cả người giống như bị đốt cháy, khó chịu đến độ sắp bật khóc một lần nữa. Nhìn thấy tình hình như thế, Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc không thể chần chờ nữa, cởi quần áo trên người ra, sau đó áp môi lên môi nàng, trong lúc nàng đang thất thần, hắn chậm rãi tiến vào thân thể của nàng.
“A –” Cảm giác hỗn loạn, đau đớn cùng lúc đánh úp lại, bị môi của hắn bịt kín Tịch Nhan không còn cách nào kêu to, chỉ có thể phát ra thanh âm như vậy, lệ từ khóe mắt tràn ra.
Chương 261
–
Thân thể của nàng tử nhanh chóng trở nên mẫn cảm giống như lúc trước.
Hắn cơ hồ muốn bóp cổ của nàng hỏi nàng có từng làm gì với Nam Cung ngự hay không, nhưng khi nhìn vẻ mặt mê loạn của nàng, cuối cùng vẫn không mở miệng được, vừa hôn nàng, vừa nhẹ nhàng mà thong thả tiến vào trong thân thể nàng.
Thật vất vả, rốt cuộc Tịch Nhan cũng thích ứng được với cảm giác kia, chân bắt đầu chậm rãi vòng quanh thân hắn, tận lực phối hợp với cử động của hắn.
Hoàng Phủ Thanh Vũ cuối cùng cũng không thể khắc chế được, tiết tấu càng lúc càng nhanh, Tịch Nhan run rẩy thét lên một tiếng chói tai, ôm chặt lấy hắn, hận không thể dung nhập làm một với hắn, cứ như vậy ở trong lòng hắn cả đời.
Nhìn thấy nàng đã đánh mất thần trí, ánh mắt vẫn mê ly như trước, Hoàng Phủ Thanh Vũ vươn tay nâng người nàng lên, để khuôn mặt nàng chôn sâu vào gáy mình đồng thời làm cho hai người tiếp xúc càng khắng khít hơn, động tác của hắn cũng cuồng dã hơn.
Dần dần, trong đầu Tịch Nhan rốt cuộc cũng có một chút ý thức thanh tỉnh, trong lúc mơ mơ màng màng nàng mở mắt ra, chỉ nghe thấy thanh âm rên rỉ của chính mình cùng tiếng thở dốc của hắn, còn cảm giác xa lạ đang chiếm cứ thân thể nàng, hai gò má vốn cũng đã kiều diễm ướt át, giờ đây càng thêm hồng nhuận, kìm lòng không đặng gọi hắn một tiếng: “Hoàng Phủ Thanh Vũ……”
Trong lòng hắn rõ ràng rất chấn động, khẽ khàng mơn trớn mặt của nàng, dịu dàng hôn lên môi nàng.
Cánh tay của Tịch Nhan đang vòng quanh người hắn bất giác càng siết chặt hơn, thân thể lại thuận theo tiết tất của hắn, một lần lại một lần run run……
**********************************************
Mồ hôi trên trán Tịch Nhan tuôn ra như nước tựa hồ thấm ướt cả má