Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3214024
Bình chọn: 7.5.00/10/1402 lượt.
n đột nhiên liền bị người ta đá một cước văng ra .
Ở cửa có vài người mặc trang phục màu đen từ đầu đến chân, bịt kín mặt đang đứng, bọn họ phá cửa xông vào, trong tay đều cầm kiếm.
Tịch Nhan bất giác ôm Bất Ly lui từng bước về phía sau, Hoàng Phủ Thanh Vũ giơ tay ra bảo vệ nàng cùng Bất Ly, trầm giọng nói: “Đừng sợ.”
“Cẩu hoàng đế, mau nhận lấy cái chết!” Một tên hắc y nhân lên tiếng, lời còn chưa dứt thì mấy tên còn lại đã cầm kiếm vọt đi lên.
Cùng lúc đó, từ trên tường ở bốn phía sân, một đám thị vệ đột nhiên đồng loạt nhảy lên, cung tiễn cầm sẵn trong tay, nhắm ngay vào giữa sân: “Thích khách dừng tay lại!”
Những kẻ bịt mặt quả nhiên đều sững sờ đứng yên tại chỗ, giống như lâm vào một thiên la địa võng.
Cùng lúc đó, Tịch Nhan phía sau Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng giật mình hiểu được mọi chuyện, nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ với vẻ không thể lý giải được — hắn rõ ràng đã bày sẵn thiên la địa võng từ sớm, đã dự đoán được sẽ có thích khách xuất hiện, nhưng điều làm cho nàng khiếp sợ là hắn lại cam nguyện để cho Bất Ly lâm vào mạo hiểm?
Nàng nhất thời cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tay Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn còn nắm lấy tay nàng, nhưng nàng dường như không cảm giác được độ ấm trên tay hắn, vội vàng né tránh, giãy khỏi tay hắn.
Hoàng Phủ Thanh Vũ quay đầu lại nhìn nàng, thừa dịp này vài trên trong đám thích khách bỗng nhiên liều lĩnh xông lên, cầm kiếm hướng về Hoàng Phủ Thanh Vũ!
“Sưu” một tiếng, cung tiễn bốn phía đồng loạt bắn ra, cơ hồ biến những tên thích khách thành con nhím, nhưng nghiệt một nỗi là tên thích khách xông lên bởi vì đứng quá gần Hoàng Phủ Thanh Vũ nên các tay cung không dám vọng động. Truyện Sắc Hiệp –
Khi mũi kiếm của tên đó tiến đến trước người Hoàng Phủ Thanh Vũ, lại đột nhiên chuyển hướng, nhắm về phía Tịch Nhan cùng Bất Ly phía sau hắn!
Chương 266
Hoàng Phủ Thanh Vũ nghe được động tĩnh phía sau, lúc muốn quay đầu lại đã nhìn thấy mũi kiếm của tên thích khách, nhất thời không quan tâm đến điều gì nữa vội vươn tay phải ra chặn mũi kiến, chỉ một thoáng máu từ trên cánh tay chảy ròng ròng xuống!
Đường kiếm của tên thích khách bị ngăn lại liền xoay người sang tấn công về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ.
Hoàng Phủ Thanh Vũ dùng tay chưa bị thương đẩy Tịch Nhan lên phía trên hành lang, thân mình nhanh chóng lóe lên, né tránh một kiếm của tên thích khách.
Kiếm thế của tên đó liên tiếp vung tới không ngừng, Hoàng Phủ Thanh Vũ liên tục né tránh vài lần, rốt cuộc cũng tìm được cơ hội, cố nén cơn đau nhức nơi cánh tay đánh rớt kiếm trong tay hắn xuống, sau đó đưa tay trái chụp được thanh kiếm, chỉa ngược mũi kiếm về phía tên thích khách, trầm giọng nói: “Tứ ca, ngươi rất thiếu kiên nhẫn.”
Tên đó chậm rãi nâng tay lên, khi khăn che trên mặt hạ xuống, đúng là Hoàng Phủ Thanh Hựu! Nhưng hắn chỉ cười lạnh một tiếng: “Quả nhiên là trời muốn diệt ta.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ cười lên: “Nếu ở trong lòng Tứ ca, ta chính là trời như trong lời nói của ngươi, thì cũng có thể nói như vậy.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Hựu ngưng trọng lại: “Ngươi là trời? Ngươi là tên súc sinh phản nghịch nhất thiên hạ! Ngươi mưu đoạt ngôi vị hoàng đế, ngươi giả tạo di chiếu, Hoàng Phủ Thanh Vũ, ngươi không chết tử tế được đâu!”
Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn bình tĩnh nhìn hắn: “Ta phong ngươi là quận vương, chính là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ. Ngươi không nên nghĩ như vậy, ngươi vốn muốn chặt đứt một chút tình nghĩa cuối cùng của huynh đệ chúng ta thôi, ta cũng chỉ là biết thời biết thế, thành toàn cho ngươi mà thôi.”
Dứt lời, hắn nhìn về phía những thị vệ chậm rãi tiến lên: “Giam giữ hắn lại.”
Hai người thị vệ tiến lên bắt lấy Hoàng Phủ Thanh Hựu, thêm hai người thị vệ đi đến bên cạnh Hoàng Phủ Thanh Vũ, tiếp nhận kiếm trong tay hắn, nhìn vết thương trên tay hắn, lo lắng nói: “Hoàng Thượng, trước tiên người nên hồi cung truyền ngự y đến khám đi, miệng vết thương này sâu như vậy, nếu chạm vào kinh mạch sẽ không tốt lắm đâu.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ ngẩng đầu lên nhìn Tịch Nhan đang đứng trên hành lang, sắc mặt trầm xuống.
Tịch Nhan đem mặt Bất Ly chôn vào trong lòng mình, không cho cô bé nhìn thấy những hình ảnh đẫm máu này, nhưng khi ánh mắt nàng giao nhau với ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ, nàng cũng lạnh lùng không thèm nhìn hắn nữa.
Quả nhiên, vô tình nhất chính là bậc đế vương.
************************************************** **
Trở lại trong cung, Tịch Nhan liền đến ở trong cung của Bất Ly, tiếp tục sống với thân phận xấu hổ của mình.
Sau khi Hoàng Phủ Thanh Vũ trở lại trong cung liền vội triệu ngự y yết kiến, kế đó phân chia ngự y thành hai nhóm, một nhóm ở lại Khâm An điện kiểm tra vết thương băng bó cho hắn, một nhóm khác được điều đến Tây Lục cung, an thần định kinh cho Tịch Nhan cùng Bất Ly.
Nghe được ý đồ của nhóm ngự y được điều đến, Tịch Nhan chỉ cười lạnh một tiếng: “Các ngươi trở về nói cho Hoàng Thượng biết ta cùng trưởng công chúa không có chấn kinh, chẳng qua chỉ cảm thấy lạnh mà thôi.”
Bất Ly nghe không hiểu những lời này, lay lay cánh tay của nàng: “Mẫu thân, chúng ta đi thăm phụ thân một chút đi, co
