Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212713
Bình chọn: 9.5.00/10/1271 lượt.
thở hồng hộc, nhưng lại không giấu được thanh âm mừng rỡ: “Hoàng thượng, Thập Nhất vương gia hồi cung! Thập Nhất vương gia hồi cung rồi ạ!”
Hoàng Phủ Thanh Vũ và Thập Nhị nhìn nhau, cả hai cũng đều không giấu được vẻ mặt vui mừng. Hoàng Phủ Thanh Vũ nói: “Truyền đệ ấy vào ngay.”
Không lâu sau, cửa tẩm điện vang lên, sau đó, cửa mở ra, Thập Nhất một thân nhung trang khôi giáp, khí thế bừng bừng đi vào, nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ và Thập Nhị, khóe miệng không nhịn được mà tràn ra ý cười, vừa muốn quỳ xuống hành lễ, Thập Nhị đã bước lên ôm mạnh hắn, nói to: “Thập Nhất ca, huynh đã về rồi!”
Thập Nhất cười to, nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ qua đầu vai của Thập Nhị, thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn mình mỉm cười gật đầu, nhưng lại nghe tiếng khóc của Bất Ly, rồi cho Thập Nhị một quyền vào lưng: “Đệ yên nào, buông ta ra trước đã.”
Thập Nhị bị “ăn” một quyền thì nhe răng trợn mắt: “Thập Nhất ca, công lực của huynh thật đúng là không như người thường đó nha ….”
Thập Nhất không thèm để ý hắn, mà tiến lên quan tâm Bất Ly nằm trong lòng Hoàng Phủ Thanh Vũ: “Thất ca, Ly nhi làm sao vậy?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt của con bé: “Phát sốt, thuốc cũng không có tác dụng, làm mọi cách rồi vẫn không hạ.”
Thập Nhất nhìn Bất Ly, chỉ thấy khuôn mặt đỏ hồng của bé, vừa khóc, vừa thì thào những tiếng vô nghĩa: “Mẫu thân ….”
Nghe thấy hai chữ đó, sắc mặt Thập Nhất lập tức hơi thay đổi.
Chương 285
Ở trong tẩm cung, Thập Nhất ngây người một lát, rồi cùng Hoàng Phủ Thanh Vũ nói đôi chút về quân tình, lại thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ từ đầu đến cuối vẫn lo lắng bệnh tình của Bất Ly, nhịn không được đành nói: “Thất ca, đệ và Thập Nhị vẫn nên trở về, ngày mai lại vào cung gặp huynh.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ chỉ gật đầu nói: “Cũng được, hôm nay cũng không tiện để bày tiệc tẩy trần cho đệ, cứ để ngày mai đi.”
Thập Nhất đáp lại, rồi kéo Thập Nhị rời khỏi Khâm An điện.
Ra khỏi cung, hai người tìm một tửu lâu ngồi xuống, Thập Nhất không nhịn thêm được nữa hỏi: “Cuối cùng thì vì sao lại thế này?”
“Gì mà sao lại thế này?” Thập Nhị không theo kịp suy nghĩ của Thập Nhất, vừa hỏi vừa châm rượu cho hắn.
Thập Nhất sốt ruột đến nỗi giật lấy bầu rượu, cau mày trầm giọng hỏi: “Ta hỏi đệ, sao Bất Ly có thể gọi Mẫu thân được chứ?”
Tim Thập Nhị đập mạnh và loạn nhịp một lát, rồi mới chợt hiểu ra, vội nói: “Thập Nhất ca, huynh biết không, thì ra Thất tẩu vẫn chưa chết! Tẩu ấy về rồi!”
“Cái gì?” Thập Nhất kinh ngạc đứng dậy, gần như muốn xoay người quay vào cung, nhưng bị Thập Nhị giữ lại.
“Thập Nhất ca, huynh nghe đệ nói xong đã!” Thập Nhị thở gấp nói, “Lúc đầu, đệ nghĩ tẩu ấy trở về, có lẽ vì đã khỏe rồi, nhưng thì ra không phải vậy! Tẩu ấy quay về là vì Nam Cung Ngự, Nam Cung Ngự sắp chết nên tẩu ấy đến xin thuốc cho hắn ta! Nhưng mà, chắc là vì đã lâu mà Thất ca vẫn chưa tìm được thuốc, tẩu ấy lại ra đi. Đệ rất giận … Lúc tẩu ấy đi đệ không biết, nếu không, đệ nhất định lấy kiếm giết tẩu ấy ngay! Đến giờ này đệ mới biết vì sao Cửu ca chán ghét tẩu ấy, huynh chắc không phát hiện dáng vẻ của Thất ca, Thập Nhất ca….”
Thập Nhất hoảng sợ lắng nghe, một lát sau, lại nắm lấy cổ áo của Thập Nhị: “Đệ nói bậy bạ gì vậy? Tẩu ấy mất trí nhớ đệ biết không hả?”
“Đệ biết!” Thập Nhị không kìm được mà hét to lên, “Nhưng mà việc đó thì thế nào? Mất trí nhớ thì có thể vì nam nhân khác mà bỏ chồng bỏ con sao?”
Thập Nhất giận đến nỗi thay đổi sắc mặt, đột nhiên vung quyền, hung hăng đánh vào mặt của Thập Nhị: “Đệ không biết rõ nguyên nhân thì câm miệng cho ta!”
Thập Nhị bị đánh té ngã trên đất, đợi đến khi đầu bớt choáng váng thì thân ảnh của Thập Nhất đã biến mất ở cửa tửu lâu.
Thập Nhất vội vàng cưỡi ngựa vào cung, đi đến Khâm An điện, thấy Tống Văn Viễn vẫn còn đứng ngoài canh cửa, thì hỏi ngay: “Hoàng Thượng vẫn ở trong sao?”
Tống Văn Viễn vội đáp: “Trưởng công chúa thật vất vả mới an giấc, Hoàng thượng vẫn đang trông chừng.”
“Vậy ngươi vào trong, nói ta có việc gấp cần gặp.”
Lúc Hoàng Phủ Thanh Vũ đi ra, Thập Nhất đang ngồi trên bậc thang trước cửa điện, tim hơi đập mạnh và loạn nhịp nhìn về phía xa xăm, bỗng dưng nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn, thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ, cổ họng hắn nghẹn ngào kêu lên: “Thất ca…..”
Hoàng Phủ Thanh Vũ chỉ cười nhẹ, bước xuống bậc thang, đứng đó một lúc lâu, bỗng nhiên không để ý đến vai vế quân thần, rồi cùng Thập Nhất sóng vai ngồi trên bậc thang, thản nhiên nói: “Làm sao vậy? Lại nhớ đến những chuyện không vui sao?”
Thập Nhất chậm rãi lắc đầu, rồi mới nói: “Vừa nhìn thấy Bất Ly, đệ cảm thấy con bé thật sự càng ngày càng giống Thất tẩu.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ cười khẽ một tiếng, không nói gì.
Thập Nhất xoay qua nhìn hắn: “Thất ca, huynh hận Thất tẩu sao? Tẩu ấy cứ như vậy mà đi, huynh hận tẩu ấy sao?”
Hồi lâu sau, Hoàng Phủ Thanh Vũ mới khẽ cười một tiếng: “Đệ làm sao vậy? Đệ nhớ Mẫu Đơn phải không?”
Thập Nhất lắc đầu: “Huynh trả lời đệ trước đi”
Sau một lúc trầm mặc, trong đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Phủ Thanh Vũ mới dần hiện lên hình ảnh của người đối diện. Sau đó, hắn chậm rãi lắc đầu. Đ