Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327004

Bình chọn: 8.00/10/700 lượt.

tay, tựa hồ đang suy nghĩ mưu kế gì, sau đó bởi vì hai người bọn họ đè thấp thanh âm, thuộc hạ không thể thể biết được, thỉnh Vương gia thứ tội!” Đem nửa người quỳ sát phía trên mặt thảm, mặt Sét có một tia khẩn trương.

Nghe được tiếng xoay người thật nhỏ phía trên giường, Mẫn Hách hiểu được nàng đều đã nghe được những lời này, yêu mị cười, hắn nằm thẳng xuống, cánh môi đỏ mọng cong cong, tiên diễm ướt át, giống như một đóa hoa anh túc nở rộ, yêu mỵ mà mang theo tà khí.

“Ngươi làm gì có tội, mẫu hậu đương nhiên sẽ đề phòng bất luận kẻ nào, ngươi có thể thám thính đến đây đúng là không dễ, đúng rồi, dược liệu này ngươi tự mình thay bổn vương chuẩn bị, sáng sớm ngày mai liền đưa tới, nhớ rõ, mỗi thứ dược liệu ngươi cũng không được mượn tay người khác làm giúp, phải tự mình lấy đến.” Nghĩ nghĩ, mặc dù là trảo dược của ngự y, chỉ sợ cũng không thể tín nhiệm, từ trong tú bào lấy ra phương thuốc, để vào trong tay Sét.

“Đây là?” Sét mở phương thuốc ra, nhìn dược liệu được ghi bên trong, nói như thế nào, hắn đối với y dược cũng lược biết một chút, Vương gia muốn những thứ dược liệu này làm cái gì?

“Thuốc dưỡng thai.” Mẫn Hách cố ý đem thanh âm lạp đại, giờ phút này rất là vừa lòng câu hỏi của Sét, “Tốt lắm, chớ hỏi nhiều, chỉ cần dựa theo phân phó của bổn vương làm việc là tốt rồi, chớ để mẫu hậu biết, coi tính tình của người, muốn cứu một người thì phải trả giá rất lớn.”

“Dạ, thuộc hạ tuân mệnh, có cần thuộc hạ nấu dược xong rồi mới đem đến hay không?” Sét nghĩ nghĩ, hỏi, trong lời nói không phải không có ý lấy lòng.

“Không được, chuyện này bổn vương sẽ tự tay làm, ngươi chỉ cần đem dược liệu đưa lại đây là được rồi.”

“Thuộc hạ cáo lui!” Có chút kinh ngạc, nhưng rất thực thức thời khom người, lắc mình biến mất vào trong bóng đêm.

Sau bức rèm che, thanh âm xoay người lại vang lên, Mẫn Hách câu thần cười, chậm rãi nhắm lại mi mắt……

Chương 222: bí mật của Tiểu Thanh

Mơ hồ nghe được tiếng động huyên náo bên ngoài, nàng mới từ từ rời khỏi giường, nhìn thời tiết âm trầm, hẳn là gần sắp chính ngọ , nàng tùy ý rửa mặt chải đầu một phen, đẩy bức rèm che ra, thân ảnh đỏ tươi nằm trên nhuyễn tháp chẳng biết đã đi đâu.

Nhìn thấy xiêm áo trên bàn cùng mấy món ăn sáng, cơ hồ cùng Long Quân điện xanh xao không khác, nàng kinh ngạc nhìn vẻ mặt hâm mộ không biết vì sao của các cung nữ đứng ở cửa, cũng không muốn nghĩ nhiều, vừa muốn bắt đầu hưởng dụng, lại phát hiện cháo trắng còn chưa mang đến.

“Chờ một lát.” Nàng thì thào tự nói, một tay sờ sờ bụng, sắc mặt nhu hòa một chút,“Tiểu bảo bảo, con cũng đói bụng rồi? Kiên nhẫn một chút ác, chúng ta hiện tại là người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, huống hồ đây vẫn là nhà của hoàng thục phi, cho dù là ác, cục cưng cũng phải kiên nhẫn một chút.”

Lúc này, một thân ảnh rất nhanh tiến vào, tay bưng bát cháo, lúc Y Y còn đang trợn mắt há hốc mồm đã ngồi xuống bên cạnh nàng.

“Y Y, có đói bụng không, đã trưa rồi, mau ăn thử xem, đời này đây là lần đầu tiên bổn vương nấu cơm, không biết có hợp khẩu vị của nàng không, mau, mau thử xem.” Múc một chén cơm, gương mặt yêu mị cùa Mẫn Hách hiện lên một tia chật vật.

“Ngươi nấu ?” Nàng kinh ngạc, kinh ngạc nhìn gương mặt yêu diễm đổ đầy mồ hôi, khó có thể tưởng tượng, đường đường là một Vương gia lại thân tự xuống bếp nấu cơm.

Gấp một miếng điểm tâm để vào trong miệng, tuy rằng không ngon miệng như ngự trù, nhưng xem như cũng đạt tiêu chuẩn .

“Thế nào, ăn được không?”

Chính mình không hề cầm đũa, thân thiết nhìn nàng đem đồ ăn để vào trong miệng, lo lắng thức ăn không hợp khẩu vị của nàng,

“Bổn vương là lo lắng hạ nhân đã bị mẫu hậu sai khiến, hạ độc vào thức ăn, mới tự mình nấu, nếu không thể ăn, bổn vương sẽ đi học, phụ nữ mang thai khẩu vị khó tránh khỏi sẽ thay đổi, nàng nói cho bổn vương biết nàng muốn ăn cái gì đi. Sáng nay thấy nàng đang ngủ say, không đành lòng đánh thức, chỉ phải phái người hỏi thăm khi nàng còn ở Long Quân điện thì sáng sớm thích ăn cái gì, biết được nàng thích rau xanh xào, may mắn không phải quá khó khăn, nếu không bổn vương thật đúng là làm không được.” (^^ cảm động + ngưỡng mộ ~ing)

Hắn, là vì mình mới đi làm cơm?

Đôi đũa trên tay hơi ngừng lại một chút, trong lòng tràn đầy cảm kích, trong lòng nàng làm sao không rõ, hắn chính là đơn thuần muốn đối tốt với mình, nhưng vì tâm tính quen thói bá đạo mà liều lĩnh, cũng là không rõ vì vậy mà tổn thương mình, lại nói tiếp, là chính mình đối với hắn quá mức hà khắc rồi.

“ Ngày hôm qua, ngươi nói cùng nhau dùng điểm tâm chính là nấu cơm cho ta ăn?” Nàng mỉm cười, nụ cười tươi tắn như hoa lê đầu xuân nhất thời làm cho người nào đó ngẩn ngơ.

“Ân,” Hắn đỏ mặt, không hiểu là vì nụ cười của nàng, hay là bởi vì đồ ăn do mình nấu đã được nàng chấp nhận, “Ăn đi, rồi bổn vương sẽ cùng nàng ra ngoài tản bộ, người ta nói khi mang thai, không thể ngồi lâu như vậy, phải đi lại nhiều, ngự y nói như thế khi sinh nở mới dễ dàng.”

“Được rồi, đúng rồi, ngươi có hỏi ngự y, cổ độc đối với thai nhi có ảnh hưởng gì hay không?” Nàng lo lắng buông chiếc đũa, nghĩ đến


Disneyland 1972 Love the old s