Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326361

Bình chọn: 7.00/10/636 lượt.

ều thêm mấy cái nếp nhăn rồi kìa, giống con giun, vừa nhăn vừa xấu.” Tiểu quỷ phản ứng rất nhanh, vọt tới bàn trang điểm, cầm lấy cái gương, chạy đến, chìa trước mặt của nàng.

Thật sao, ai nha, hình như thật sự có thêm mấy nếp nhăn rồi! Cầm gương xoay tới xoay lui, nàng đột nhiên nhớ tới cái gì, lập tức bỏ cái gương qua một bên, tiểu gia hỏa này, hiện tại thủ đoạn lấy lòng càng ngày càng cao siêu nha.

“Tiểu tử thối, còn chạy về đây làm cái gì?” trong bụng con trai mình dứt ruột dẻ ra đang suy tính cái gì, người làm mẹ như nàng sao có thể không hiểu.

“Nương, tình thương yêu, kính ngưỡng, hâm mộ mà con dành ẫu thân thật đúng là giống như nước sông bình thường, liên miên không dứt……”

“Ngưng, ta biết con đang muốn cầu cạnh cái gì, nói thẳng đi, đừng lãng phí nước miếng, nương ta đã muốn giúp ngươi chuẩn bị tốt ‘Hình phạt’, hỏi xong, liền đem mônglại đây.” Nàng giơ giơ lên roi mây không biết lấy từ đâu ra, lấy ra từ khi nào, mắt hạnh nhất loan, tìm được đối tượng “trút giận” rồi.

“Rầm!” Người nào đó nuốt xuống nước miếng, mắt nhìn bị lối ra ngay ngăn tủ bị bịt kín, này có tính là “tự chui đầu vào…gì gì” không a? Còn một chữ nữa, a, nhưng giờ phút này, hắn thật là không có tâm tình suy nghĩ từ ngữ, thôi, nếu nương đã cho phép mình hỏi, thì mau nhân cơ hội hòi cho rõ ràng, rõ ràng rùi…tính sau.

“Nương, người biết mấy người bên ngoài sao? Hắn là ai vậy?”

“Chỉ có thể hỏi một vấn đề.”

“Hắn là ai vậy?” trực giác cho hắn biết, cái này quan trọng hơn hết thảy, bởi vì hắn đã mơ hồ khẳng định, nương nhất định phải biết mấy người kia, bằng không, sao có thể vừa nhìn thấy mặt người ta đã co giò bỏ chạy, bỏ của chạy lấy người, thật không đúng tác phong bình thường của nương nha!

“Là cha của con” Nói xong, không để ý con trừng lớn mắt, nàng giơ lên mộc côn, liền trực tiếp gõ đi xuống,“Đông!”

Chương 241: Phiên ngoại 7: Truy thê, hoàng phi rất hội trang [ thất '>

gười kia… chính là… chính là cha của mình? Nhưng mà, vì cái gì mình lớn lên lại giống nương mà không giống cha? Hắn làm ra vẻ tội nghiệp, tự sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, ai……

“Con….con làm vậy là sao hả?”

Người nào đó đang nhàn hạ cắn hạt dưa tự nhiên nhìn thấu nhất cử nhất động của hắn, đem hạt dưa phun ra, roi mây trong tay lại chỉ hướng hắn.

“Nương, vì sao người lại rời xa phụ thân? Hơn nữa, bộ dáng của cha thật là, thật là …soái nha, có thể nói, so với hai cha nuôi có hơn chứ không kém.” Hắn thiên chân vô tà hỏi, cảm thấy chỉ có diện mạo xấu mới làm người ta buồn chán mà bỏ đi nha.

Từ nhỏ, bởi vì có hai cha nuôi dung mạo bất phàm, cho nên hắn mới lựa chọn ở cùng cha nuôi, bởi vì, chỉ là bằng dung mạo, bọn họ đã đưa tới không biết bao nhiêu khách nhân, hắn là có thể không bao giờ chịu đói nha.

Thằng khỉ này đang nói linh tinh cái gì vậy! Y Y trợn tròn hai mắt, con nói thế chẳng khác nào mắng mình quá khó coi, hắn không biết cứ như vậy, chẳng khác nào nói mình cũng khó coi lắm sao?

“Con chưa từng nghe qua “hồng nhan họa thủy”, hại nước hại dân, những lời này sao? Quá đẹp trai, cho nên sẽ đưa tới mầm tai vạ, nương con còn chưa muốn chết, đương nhiên phải rời khỏi.” Này đó đương nhiên đều là lời nói dối trẻ con thôi.

“Không phải bởi vì người xấu quá mà sinh ra hổ thẹn, tự ti mới bỏ đi sao?” Con quả thực chính là muốn truy hỏi kỹ càng sự việc, vô luận như thế nào hắn cũng không tin là lỗi của phụ thân.

Nhìn cha xem: muốn dáng người có dáng người, muốn khuôn mặt có khuôn mặt, vừa uy nghi lại tao nhã, nhất là đôi mắt màu tím sáng ngời lấ[p lánh như ánh sao kia, giống như chỉ cần nhìn thoáng qua sẽ không nỡ dời mắt, nương nhất định là cảm thấy đứng ở bên cạnh cha cảm thấy rất ngượng ngùng, tự ti xấu hổ mới có thể rời đi, tựa như mỗi lần trả bải kiểm tra, tiểu béo sẽ không muốn ngồi gần mình, bởi vì mình được điểm ưu, mà tiểu béo là kém!

Khuyên can mãi, nàng cũng có chút tức giận, con trai thế nhưng lại hạ thấp nàng như vậy, liền đem hạt dưa trong miệng phun qua một bên,“Phi!” Nhịn không được , nhỏ không dạy, ắt lớn khó bảo, nàng chiều nó quá rồi, hôm nay, nhất định phải dạy Tiểu Ngư Nhi cái gì gọi là: tự tin!

“Thằng nhóc, ngươi lại đây cho ta!” Mắt hạnh trừng, khai sát!

Tiêu rồi, bệnh cũ của nương lại tái phát, chỉ cần nương bị “kích động”, sẽ lấy mình ra khai đao, cái này, cái mông đáng thương của mình không nở hoa là không thể, lại nói, dường như đó cũng là thói quen của nương nha, nương chỗ nào cũng không đánh, chỉ thích đánh mông, nói gì mà: mông nhỏ tròn tròn có thịt, đánh mới biết đau, nhưng mà, mông bị đánh nhiều lần sẽ nở hoa nha, rất đau đó! Nghĩ đến đây, Tiểu Ngư Nhi quyết định “phản khán”, hai tay chế trụ khung cửa.

“Không chịu, không chịu! Không qua, không qua! Con đi tìm cha đi, hừ!” Tay nhỏ bé nhanh chóng đẩy cửa ra, hai gã nam tử cao lớn nãy giờ chờ ở ngoài cửa vẫn không nhúc nhích lập tức phụ giúp đẩy cửa ra.

Tiểu Ngư Nhi quay đầu lại, hướng nương kéo hạ mi mắt làm cái mặt quỷ, hướng phụ thân thẳng tiến.

“Quay lại, con, tiểu gia hỏa này, ta bảo con mau đứng lại!” Biết rõ tiếp tục chiến thuật “bế quan tỏa cảng” là không thể,


Disneyland 1972 Love the old s