ch đã ra cung, nhất định không dễ dàng như vậy đã trở về, xem ra, hắn sẽ ở Vân thành làm đồ ngốc nửa tháng .
“Có thể, nhưng trong khoản thời gian này, nàng cùng ta phải ở cùng nhau, bởi vì vợ chồng chúng ta ly biệt đã sáu năm, ở trước mặt con, cũng phải có bộ dáng cha mẹ, không phải sao?” ý cười trong suốt, hắn điểm nhẹ cằm dưới, đồng thời lại đưa ra điều kiện, ánh mắt tự nhiên lại lên xuống người nàng.
Cái gì có bộ dáng cha mẹ, là vì thỏa mãn tư dục cá nhân thì có! Y Y mặt đỏ hồng, tay nhỏ bé giảo góc áo, do dự thùy hạ mi mắt, lông mi thật dài che dấu mâu quang bốn bề sóng dậy, mang theo nhè nhẹ e lệ.
“Ta phản đối!” Mẫn Hách lại giơ lên một tay, bộ dáng rất là kiên quyết.
Không được, mình cũng không thể khinh địch như vậy, để hắn tiếp cận Y Y, bằng không, công phu nhiều năm như vậy không phải đều uổng phí sao?
“Một người ngoải như ngươi, có tư cách gì phản đối, nói sao đi nữa, có đồng ý hay không đều do nàng, không phải đợi ngươi cho ý kiến.” Cười lạnh, nhìn hắn một cái, Khâu Trạch nhưng là nắm chắc mười phần.
“Ta là nhị cha nuôi của Tiểu Ngư Nhi, đương nhiên có thể phản đối!” cho dù có chút gượng ép, nhưng quan hệ như vậy cũng coi như là thân thiết rồi.
“Đáng tiếc, ta là phụ thân thân sinh của Tiểu Ngư Nhi!” Lắc đầu, trong miệng còn cố ý thêm 2 tiếng “Chậc chậc”, trong mắt Phù Vân Khâu Trạch có tia khinh miệt rõ ràng.
“Ngươi!”
hai người nọn họ là tiểu hài tử sao? Y Y liếc mắt nhìn hai người một cái, bất đắc dĩ nhún nhún vai, nhưng như vậy cũng không phải biện pháp, lấy cá tính Khâu Trạch mà nói, không đạt tới mục đích, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
“Dừng, không được nháo!” Nàng cầm lấy một cái mộc bồn, gõ hai tiếng, ý bảo hai người bọn họ im lặng,“Đây là chuyện của ta, đương nhiên do ta làm chủ, Khâu Trạch, ta có thể đáp ứng yêu cầu của ngươi, nhưng mà, đổi lại, đến lúc đó, vô luận ngươi nhìn thấy cái gì, cũng không được kháng nghị, được không?” Hừ hừ, ngươi bất nhân, cũng đừng trách ta vô nghĩa.
Cái gì kêu là “nhìn thấy cái gì, cũng không được kháng nghị”? Hắn sửng sốt, vuốt cằm, suy nghĩ ý tứ trong lời nói của nàng, nhưng nếu không đồng ý, cũng chính là đem điều kiện của chính mình phủ định, nói cách khác, không thể cùng nàng ngủ cùng phòng .
“Hảo, ta đáp ứng.” Binh đến tướng chặn, nước lớn đắp đê, còn có cái gì mình muốn mà không được!
Thấy hắn sảng khoái như thế, Y Y gợi lên khóe môi, mắt hạnh híp lại, lộ ra một nụ cười gian trá, tốt lắm!
Nhưng vào lúc này, Tiểu Ngư Nhi vừa tắm rửa xong đã lon ton chạy ra, gương mặt nhỏ nhắn, sạch sẽ, đôi mắt sáng ngời nhìn về phía mẫu thân đang tươi cười quái dị, không khỏi gãi gãi đầu, bình thường, nếu mẫu thân có biểu tình này, khẳng định là đang muốn hãm hại ai, không phải là mình chứ?
“Tiểu Ngư Nhi, cha con sẽ tạm thời ở nơi này, chờ cha nuôi trở về, chúng ta sẽ về nhà.” Nàng đi qua, một phen ôm lấy hắn, dùng sức hôn má nó, bảo bối, con nhất định không được bỏ lại mẫu thân đó.
Mắt hạnh chợt lóe, nàng cười đến run run cả người.
“Ách, hảo.” Hắn bất an gật gật cái đầu nho nhỏ, trong lòng bắt đầu lo lắng không yên.
Chương 244: Phiên ngoại 10: Truy thê, hoàng phi rất hội trang [ thập '>
Không kháng nghị? Sao có thể không kháng nghị?! Hắn trừng mắt nhìn gương mặt thành thành thật thật, hạnh phúc ngủ ở giữa của con, cái gì gọi là “nhìn thấy cái gì cũng không thể kháng nghị”? Liền bởi vì là con trai, cho nên không thể phản đối?
Trừng mắt, hắn tính đem con ôm dời sang một bên, lại bị một đôi ngọc thủ nhanh chân đến trước, đem Tiểu Ngư Nhi ôm vào trong lòng, lấy ánh mắt đắc ý bắn về phía hắn.
“Ta không kháng nghị con ngủ ở nơi này, nàng mau buông tay!” Phù Vân Khâu Trạch tử mâu nhíu lại, nhìn chằm chằm dáng người lung linh của nàng, khiến cả người hắn rạo rực, yết hầu nhịn không được nuốt xuống một chút, sáu năm cấm dục, tất cả đều là vì nàng, nữ nhân này cư nhiên còn muốn khiêu chiến tính nhẫn nại của hắn! Đến tột cùng nàng có biết một con rồng đói khát lâu ngày có thể phá hủy hết thảy mọi thứ hay không?
Buông tay? Nếu buông tay thì mình khẳng định xong đời! Nàng thoáng nhìn thấy sóng ngầm mãnh liệt không ngừng cuộn trào bên trong đôi mắt hắn, không được, đánh chết cũng không thể buông tay, con chính là lệnh bài hộ mệnh của mình!
“Đã không có kháng nghị, thì hãy yên ổn ngủ đi, ta thích cùng con cùng nhau ngủ, cũng đã quen với việc có con ngủ ở bên cạnh, có gì không thể? Hơn nữa, không có ta ngủ ở bên cạnh nó, nó sẽ ngủ không được.” lấy lý do trực tiếp cự tuyệt, nàng nhướng mày.
Ngủ không được? Chết tiệt, con trai hiện tại ngủ say chẳng khác gì heo con, liền ngay cả Y Y ôm chặt, lắc qua lắc lại như vậy cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, nàng cho hắn là người mù sao? Hắn đưa tay, ôm choàng lấy cả hai mẹ con, dùng ngón trỏ đẩy ra, mâu trung lộ ra ý cười âm hiểm, muốn so sao, mình cũng có “lý do rất chính đáng” nha.
“Nếu nói như vậy, sao nàng không nghĩ đến, sáu năm qua, không có nàng bên cạnh, ta chưa bao giờ có một đêm an giấc, cùng con so sánh với nhau, nàng cho rằng đối với ai chưa tròn nghĩa vụ? Chết tiệt, nàng có biết, sáu năm qua, ta khổ sở thế n