XtGem Forum catalog
Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329755

Bình chọn: 8.00/10/975 lượt.

gười Y Y bất giác run lên.

“Nô tỳ,” Tiểu Thanh ngồi xổm xuống đi ôm bó củi, chuẩn bị cho vào hỏa lò, tay nhỏ bé cũng là một trận run rẩy, khuỷu tay cứng ngắc,“Nô tỳ không biết.”

Nhìn chằm chằm vào ánh lửa bập bùng trong hỏa lò, Tiểu Thanh nhớ đến khóe môi tà nghễ khẽ nhếch của hắn, nhớ đến ngón tay tay trắng nỏn thon dài của hắn, dưới tán hoa lựu, vươn ra, trong mắt không có tiêu cự, trầm lặng đứng một mình…

“Tiểu Thanh, cám ơn ngươi, ở luyện binh tràng, ta nhìn thấy ngươi cho ta biểu tình lo lắng, vẫn còn tưởng rằng, Tiểu Thanh là một người lãnh huyết vô tình.” Đột nhiên toát ra một câu, Y Y giống như thì thào tự nói, hai tay trắng xanh đặt bên trên thành gỗ, bên môi lộ ra một nụ cười ôn nhu.

Trong khoảnh khắc khi bị yêu nam Mẫn Hách dùng hoàng điệp tấn công, nàng bất giác nâng đầu lên, nhìn về phía khán đài thì bắt gặp được ánh mắt của Tiểu Thanh đang nhìn về phía mình, rất nhanh, nhưng ánh mắt đó toát lên vẻ quan tâm, lo lắng, Y Y rõ ràng cảm nhận được dù biết rằng hai nàng vốn là địch nhân.

“Hoàng phi là chủ tử, nô tỳ quan tâm ngươi là chuyện đương nhiên.” Tiểu Thanh mở miệng một cách cứng nhắc, không tự nhiên, bó củi cằm trên tay vẫn chưa cho vào hỏa lò, nàng cũng không có cảm giác.

“Chủ tử của ngươi, không chỉ có một mình ta.” Thu lại ý cười trên mặt, ngón tay không biết là vô tình hay cố ý mà lay động trong ôn thủy làm cho những cánh hoa trong nước dạt ra, thanh âm của Y Y rất nhỏ chỉ có chính nàng mới có thể nghe thấy.

“Cái gì?” Không có nghe rõ lời nói của Y Y, Tiểu Thanh mờ mịt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn thấy sương trắng càng lúc càng nồng đậm, cuống quít cúi đầu, phát hiện lửa đã muốn tắt, củi trong tay mình còn chưa cho vào,“A, lửa sắp tắt rồi!” Nàng kêu lên một tiếng đầy sợ hãi, chạy nhanh tăng thêm bó củi.

(a, pan giải thích 1 chút, Y Y đang tắm trong một cái bồn gỗ, được thiết kế như ôn tuyền_suối nước nóng,bên dưới được đun nóng thích hợp để giữ ấm nước, nên phải có người thường xuyên canh lửa, cho củi vào để nước không bị lạnh, ở đây người này là Tiểu Thanh ^^)

Nhìn hỏa diễm trở lại bình thường, Tiểu Thanh mới thở ra một hơi.

“Hoàng Thượng.” bên ngoài dục phòng, ba cung nữ chỉnh tề quỳ trên mặt đất, không biết vì sao Hoàng Thượng đột nhiên tới đây,hoàng phi còn đang tắm rửa bên trong, nên đi vào thông truyền hay là để hoàng thượng trực tiếp đi vào?

“Hoàng phi tắm rửa đã bao lâu?” tìm khắp tẩm cung cũng không thấy nàng, sau lại mới biết được nàng đúng là chạy tới đây tắm rửa , Phù Vân Khâu Trạch bất đắc dĩ lắc đầu, miệng vết thương vừa mới khỏi hẳn không nên đụng nước, mới vài ngày, nàng rốt cục không nghe lời, vụng trộm chạy tới đây.

“Bẩm Hoàng Thượng, hoàng phi vừa mới tiến vào, không đến một khắc.”

Năm ngón tay xiết lại, nắm chặt tấu chương trong tay, bộ dạng của hắn thập phần bất đắc dĩ, một lát, ngẩng đầu nhìn cửa gỗ liếc mắt một cái, khuôn mặt ôn nhuận như ngọc nhiễm thượng một tầng buồn bực, cuối cùng, hóa thành thở dài, phẩy hoàng bào, bước nhanh rời đi.

“Hảo.” Y Y ngáp to một cái, trong người thấy thật sảng khoái a, ngửi ngửi bàn tay nhỏ nhắn, nàng mỉm cười hài lòng, không còn mùi mồ hôi nữa, thật không hiểu nổi Phù Vân Khâu Trạch, mỗi ngày đều ôm nàng ngủ, không ngửi thấy mùi dấm chua sao? (>.<)

“Ân……” Tiểu Thanh nhu nhu mắt, cũng ngáp một cái, cúi thân, hai tay ôm lấy đầu gối cúi đầu xuống.

Vì cái gì, tại sao lại như vậy?

A, thơm quá a……

Chương 75: Bắt cóc

Trong phòng, sương trắng bất giác ngày càng dày đặc, lại thoang thoảng mùi hương của huân y thảo, loại hương liệu này nếu hít nhiều sẽ buồn ngủ.

Tình cảnh này, hương vị này, tựa hồ đã gặp qua ở nơi nào rồi? Y Y tựa vào thành gỗ, mệt mỏi ngáp một cái.

Vừa muốn nhắm mắt lại, lí trí chợt thanh tỉnh, Y Y cố gắng mở to hai mắt, nhảy ra khỏi ôn tuyền, mặc vội xiêm y, dùng sức lay Tiểu Thanh đang ngồi ôm gối hôn mê.

“Tiểu Thanh, mau, chạy mau.”

Kỳ quái, tại sao toàn thân đều không còn sức lực? Thở phì phò, Y Y chỉ cảm thấy đầu óc ngày càng mơ hồ, mà Tiểu Thanh như cũ vẫn không nhúc nhích, hoàn toàn khôn hề biết nàng đang làm gì.

“Giải chú……” Thuật từ còn chưa niệm xong, toàn thân lảo đảo, Y Y chìm vào hôn mê.

Không bao lâu, một đạo thân ảnh màu đen từ ngoài cửa sổ kích động tiến vào, đá thân ảnh lục sắc qua một bên, không chút động tĩnh, khiêng Y Y lên, niệm vài tiếng thuật từ, lập tức ẩn vào không khí bên trong.

Bóng đen một đường chạy như điên, ôm nàng nhưng thoạt nhìn không hề gia tăng sức nặng, hai chân linh hoạt, nhẹ nhàng lướt đi, đã bay mấy chục thước, dường như đối với hoàng cung thập phần quen thuộc, tránh được thị vệ, ở phía trên đỉnh điện điểm nhẹ mũi chân, không bao lâu, liền đi tới một căn phòng hoang phế, dường như đả lâu không có người ở, ẩn thân đi vào.

Tuy là ban ngày, bên trong lại ẩm thấp dị thường, toát ra hơi thở lạnh băng, đạo bóng đen vừa vào đã có hai người ra nghênh đón.

“Đã bắt được người?” lão Thương thanh âm mang theo điểm vui sướng, nhanh chóng sải bước, đột nhiên khụ một tiếng, phun ra một ngụm máu, nhưng mà, toàn là máu đen, từng giọt từng giọt rơi xuống nền đất bụi bậm.