a liên tục ho khan, vài cô bạn trong nhóm cô nàng nhìn nhau.
Giang Lục Nhân đột nhiên nghĩ đến “thỉnh cầu” của Kỷ Thành Minh, cô cầm di động lên gọi cho anh. Sau vài câu tường thuật lại toàn bộ sự việc xảy ra, Kỷ Thành Minh chỉ nói một câu duy nhất:
– Đưa cô ấy đến bệnh viện, tôi đang trên đường.
Giang Lục Nhân bị giọng nói cường ngạnh của Kỷ Thành Minh làm cho kinh sợ, rất lâu sau mới phục hồi lại tinh thần.
Cô vốn có thể phản bác rằng, cô không có nghĩa vụ phải làm những việc như thế, nhưng chính cô lại bình tĩnh tiếp nhận, có lẽ trong lòng cô tự giải thích rằng anh đang lo lắng cho vị hôn thê của mình.
Phần lớn học sinh đều đã ra về, thời điểm Giang Lục Nhân trở về, cô nhìn thấy Hướng Tư Gia bình tĩnh bảo Trang Hạ về trước, cô ấy thật sự rất bình tĩnh, một chút phập phồng lo sợ cũng không hề có. Trang Hạ thật sự rất lo lắng, vậy mà Hướng Tư Gia vẫn cười như không có chuyện gì xảy ra.
Cô đi đến bên:
– Đến bệnh viện đi.
Hướng Tư Gia liếc mắt nhìn cô, mặc dù vô cùng yếu ớt, nhưng ánh mắt lại kiên định vô cùng. Trước đây khi cô xem bộ phim “Tình thâm thâm, vũ mông mông”, nghe người ta mô tả về Lục Như Bình là bề ngoài yếu đuối nhưng nội tâm kiên cường, lúc đó cô không hiểu, nhưng bây giờ nhìn lại Hướng Tư Gia cô dường như có thể hoàn toàn hình dung được kiểu người cứng cỏi này.
– Tôi không thích cậu. – Hướng Tư Gia cười với cô.
Cô kinh ngạc, cô không ngờ Hướng Tư Gia lại có thể biểu lộ cảm xúc trực tiếp đến vậy, thế nhưng cô vẫn chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
– Đến bệnh viện đi.
Không khí kỳ lạ giữa hai người rốt cuộc cũng khiến Uông Chu Duyệt không thể chịu nổi, cô ấy lôi Giang Lục Nhân đi, nhưng cô nhất quyết không chịu đi khiến Uông Chu Duyệt nổi nóng, người ta chẳng cảm ơn, cô đối xử tử tế thế làm gì. Giang Lục Nhân vẫn vô cùng kiên trì, Uông Chu Duyệt đành thả tay cô ra để tự ra về.
Không biết vì sao, Hướng Tư Gia vẫn hăng say cười.
Nhưng nụ cười này khiến Giang Lục Nhân cực kỳ đau lòng, cô không biết phải diễn tả sự đau lòng ấy như thế nào.
Hướng Tư Gia như đang đứng ở góc độ một người ngoài cuộc, nở một nụ cười như có như không đối với tất cả mọi thứ, một cô gái như vậy, Kỷ Thành Minh yêu thương cô như thế là chuyện đương nhiên.
– Vị hôn phu của cậu hiện đang ở bệnh viện chờ cô, tôi đã nhận lời với anh ấy là sẽ đưa cậu đến đó, tôi đã nói là làm.
Cô chậm rãi nói, cô không rõ tại sao bản thân lại muốn làm như vậy, cô luôn thích đóng vai một độc giả chứng kiến câu chuyện, cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ sắm một vai trò gì trong đó.
– Tôi sẽ không cảm ơn cậu đâu.
Hướng Tư Gia đáp lại cô bằng một ánh mắt sâu xa, sau đó là một trận ho khan kéo dài.
Giang Lục Nhân nâng Hướng Tư Gia dậy, đối phương cũng không hề khách sáo khiến Giang Lục Nhân dường như cảm thấy cô ấy sẽ ra đi ngay lập tức.
Thậm chí sau khi lên taxi, vừa thấy Hướng Tư Gia nhắm mắt lại, cô lén lút thử kiểm tra lại hơi thở của Hướng Tư Gia.
– Chưa chết đâu. – Hướng Tư Gia mở to mắt nở nụ cười. – Có phải vừa khiến cậu thất vọng rồi không?
– Sao lúc nào cậu cũng nghĩ về người khác như vậy thế?
– Tôi thích nghĩ về cậu như vậy đấy, tôi rất ghét cậu, nên bất cứ lúc nào có thể, tôi đều muốn hành hạ cậu. – Hướng Tư Gia một tay chống cằm, tạo nên khuôn mặt ở một góc nghiêng đẹp mê hồn. – Tôi luôn muốn có thể vượt qua cậu, lần trước cậu chỉ xếp trên tôi hai bậc, cậu tin không, nếu tôi có thêm thời gian, tôi nhất định sẽ vượt qua cậu đấy?
– Tôi tin. – Giang Lục Nhân chưa bao giờ phủ nhận sự cố gắng của các bạn học khác, cô rất cảm phục họ, mọi sự trả giá đều sẽ dành được thành quả xứng đáng, kể cả khi những người ngoài cuộc cho rằng đó là điều đương nhiên.
– Vì sao cậu luôn có thể bình tĩnh như vậy hả? – Nụ cười trên khuôn mặt Hướng Tư Gia biến mất.
– Vậy cậu hi vọng tôi phải như thế nào đây? – Chính bản thân Giang Lục Nhân cũng cảm thấy không thể hiểu nổi, cô hơi mơ hồ.
Hướng Tư Gia cười khổ, một nụ cười dường như đáng lẽ không bao giờ nên xuất hiện trên khuôn mặt của một thiếu nữ mười bảy tuổi, ngược lại, cô giống như một phụ nữ đã trải qua biết bao trầm luân của cuộc đời này, ánh mắt cô thật ảm đạm:
– Tôi chẳng biết phải hi vọng cậu sẽ như thế nào bây giờ nữa. Tôi chỉ nghĩ rằng, phải chăng trên thế giới này chẳng còn gì xứng đáng để tôi hoài niệm nữa chăng? Cứ như thể, hiện tại tôi đang dần chìm vào một giấc ngủ không bao giờ có thể tỉnh dậy, nhưng tôi cũng chẳng còn gì nhiều để tiếc nuối, tôi cũng chẳng có ai để thương tiếc. Vượt qua cô, đó là một trong những mục tiêu để tôi hứng thú, nếu không thể làm được, cũng coi như là một kết quả không tồi.
– Hoài niệm … vị hôn phu của cô, sao cô không tính đến?
– Anh ấy ư? – Đôi mắt ảm đạm của Hướng Tư Gia rốt cuộc cũng trở nên tươi sáng hơn. – Anh ấy là một người đàn ông tuyệt vời, cho nên dù không có tôi, rồi anh ấy cũng sẽ gặp được một người con gái tốt thôi. Tôi tin tưởng rằng anh ấy sẽ luôn chung thủy với tôi, nhưng không phải là vì tôi, mà chẳng qua là vì anh ấy chính là một người đàn ông chung thủy, vậy nên anh ấy sẽ không thể phản bội tôi, cậu có hiểu không?
Đối diện vớ