ậm giờ lại càng đen hơn và dài ra bất thường, đôi môi biến dạng hình chữ O với một màu đỏ choét và hai má thì hồng hơn sức tưởng tượng. Có thể đoán được là Zak đã vào phòng Sam và bị cuốn hút bởi những món đồ trang điểm trên bàn, và để giải tỏa những cuốn hút ấy, cậu ta đã tập tành “make up”, nhưng rất tiếc, đó lại là một thảm họa!=))
– Nó- rất- thơm- và- rất- lạ!
Câu nói của Zak càng khiến cho Sam không thể nào ngăn nổi cơn cười vật vã, chưa bao giờ Sam cười đến đau cả bụng như thế. Chợt, Sam dừng lại như phát hiện ra một điều gì đấy:
– Zak! Cậu đã nói chuyện! Cậu không như hôm qua nữa, phải không!
Câu nói của Sam ẩn chứa đầy hy vọng, và hy vọng ấy đã thành sự thật:
– Tôi- xin- lỗi- chuyện- hôm- qua!
Zak chậm rãi từng tiếng một, nhưng câu nói đã tròn vành rõ chữ và nội dung đã “khá” hơn rất nhiều. Sam chợt thấy vui vui:
– Không sao! Tôi không trách cậu, tôi biết cậu đã trải qua cú sốc lớn!
– Cú- sốc- gì?
– Cậu không nhớ cũng phải thôi! “Cậu bị mất trí nhớ mà!”( Sam thầm nghĩ)
– Tôi cũng không biết nó là gì cả! Nhưng thấy cậu ổn hơn thế này thì tôi yên tâm rồi!
– Tôi- không- biết- đây- là- đâu- cả!
– Đây là nhà tôi, và bố tôi đã cứu cậu, đem cậu về nuôi và chăm sóc cậu, bố tôi là ân nhân của cậu đấy!
– Thật- vậy- sao? Thế-còn- cậu?
– À…tôi là con gái của ông ấy, tôi là Sam!
– Tôi- biết- tên- cậu- rồi!
– Ui, tôi quên mất là bố tôi đã giới thiệu cho cậu, không ngờ cậu cũng nhớ đấy chứ!
– Tôi- nhớ- nhưng- không- thể-nhớ-nổi- chuyện- của- trước- đây!
– Cậu đừng vội, giờ cậu phải nghỉ ngơi, để đầu óc thoải mái mới có thể nhớ ra được, hiểu chứ!
Zak gật đầu. Khuôn mặt vẫn “tuồng chèo” không nhịn cười được.
– Thôi được rồi, cậu lại giường ngồi đi, tôi đi lấy chiếc khăn ướt lau mặt cho cậu, không khéo người khác mà nhìn thấy thì cậu xấu hổ chết đấy!
– Xấu-hổ-là-gì?
– Bó tay với cậu luôn, cậu ngơ thế! Thôi, ngồi đó đợi tôi tí!
Sam vắt chiếc khăn ướt trên tay, bảo cậu ta nhắm mắt lại và từ từ chùi đi những vết trang điểm “thảm họa” ban nãy. Zak nhắm mắt, ngước mặt lên và hiền như một chú nai. Sam chợt thấy cậu ta đáng yêu như một đứa trẻ, khác xa với cậu ta của lúc nổi giận.
– Tại sao hôm trước cậu lại nổi điên lên như thế?
– Tôi-đau-và-đói
– Đói ư? Sao cậu không xuống nhà và bảo dì Năm lấy cơm cho ăn!
– Tôi-không-ăn-cơm!
– Cậu thích ăn gì cũng được mà, cứ bảo dì Năm làm cho
– Tôi-không-ăn-gì-cả!
– Trời! Không ăn sao mà sống được? Cậu ngốc nó cũng phải vừa thôi chứ! Cứ như là người từ trên trời rơi xuống ấy!
– Trên…-trời…
Zak nhắc lại hai chữ “trên trời”, rồi như nhớ ra gì đấy, cậu ta chạy lại chỗ cửa sổ, mở tung cửa ra và hướng mắt nhìn lên phía mặt trăng đang sáng và bầu trời đầy sao. Cậu ta cứ nhìn như thế, 5 phút, rồi 10 phút…
– Zak! Lại đây nào! Cậu nhìn như thế không mỏi cổ à?
Rồi, cậu ta xấn lại chỗ Sam đang ngồi trên giường, cầm chặt lấy hai tay Sam và đẩy Sam ngã xuống giường, miệng không ngừng la hét: “Trên trời, trên trời, trên trời…”. Bộ dạng của cậu ta lúc này không khác gì một con thú hoang.
Sam đột nhiên lại thấy luồng xung điện đang lướt qua người mình, đau không tả nỗi, cô cố gắng hất tay Zak ra và tát vào mặt cậu ấy một cái tát như trời giáng:
– Đồ điên! Tỉnh lại ngay!
Sau cái tát, Zak im bặt, nhưng không đau, cậu ta ngồi bệt xuống sàn, và rồi, dường như cơn đau của ngày hôm trước lại kéo đến, cậu ta ôm mặt nhăn nhó. Có lẽ, cơn đau tinh thần trong Zak còn lớn hơn cả cơn đau về thể xác….Cậu ta bỏ về phòng, và vẫn quay lại nói một tiếng rất nhỏ:
– Xin-lỗi-cậu!
……..
Alien, em yêu anh – chương 4
Vùi mình trong chăn, Sam lại nghĩ đến những hành động và lời nói kì quặc của Zak. Cô thật sự, thật sự muốn biết rõ Zak là người như thế nào và cậu ta đang nghĩ cái gì trong đầu! Nhưng càng muốn hiểu, cô lại càng thấy rối rắm bởi quá nhiều thứ kì lạ. Luồng xung điện lúc nãy vẫn đeo bám mãi trong suy nghĩ của cô. Rốt cuộc thì, nó là cái gì đây?! Từ từ rồi Sam (cũng như các bạn) sẽ biết thôi mà ^^!
14/ ĐIỂM YẾU
– Sam à, mai là cuối tuần rồi, đi chơi nhé!
Đại rủ rê Sam khi hai người vừa tan học.
– Đi đâu đây? Tớ muốn ở nhà ngủ một giấc cho khỏe! Cả tuần mới được một ngày nghỉ quý giá mà!
– Cuối tuần mà ngủ thì vô vị lắm! Đi với tớ, đảm bảo rất vui!
– Nhưng chỉ hai chúng ta thôi à?
– Ừm, đương nhiên rồi, chúng ta đang hẹn hò mà!
– Ơ…cậu lại thế rồi, cậu biết thừa ta chúng ta đang đóng kịch mà! Tớ không đi đâu!
– Sao thế?
– Cậu sẽ hiểu nhầm mất!
– Thôi được rồi, thì tớ rủ cậu với tư cách là bạn nhé, ok?
– Ừm…để tớ suy nghĩ, tối tớ nhắn tin cho cậu sau
– ….
………
Sam vội vã về nhà, việc đi học và lại về nhà cứ xoay vần và khép kín khiến đôi lúc Sam cảm thấy chán ngấy đi được. Yên phận làm một đại tiểu thư danh giá có lẽ cũng hơi quá sức với một cô bé đang tuổi trưởng thành và muốn bùng nổ như Sam. Vì thế, đôi lúc cô muốn sống khác đi một chút, tạm xa rời những cái nguyên tắc cứng nhắc mà bố áp đặt cho mình, nhưng Sam biết giới hạn nó chứ không vượt quá mức như Su…
– Zak!!!
Sam lại gào lên khi thấy bộ dạng “ngược đời” của Zak trong phòng mình.
– Cậu lại bị sao thế