m chợt lóe lên một suy nghĩ: “Đúng rồi, đem cậu ta ra ngoài biết đâu sẽ giúp cho cậu ta khá hơn!?”(c) LÀM NGƯỜI NHÉ!Sam và Zak đang đứng trên một chiếc cầu vượt, cây cầu bắc ngang qua trục đường giao thông sầm uất nhất thành phố. Từ trên nhìn xuống, từng làn xe nối đuôi nhau vội vã, đếm không xuể. Sam dang rộng hai tay và hét lớn, nhưng tiếng hét của một cô gái bé nhỏ không làm át đi được tiếng còi xe inh ỏi.- Cậu-làm-gì-thế?_Zak ngạc nhiên hỏi.- Tôi muốn hét thật to để xả hết khó chịu trong người ra. Cậu biết không, mỗi khi đứng ở vị trí này một mình, tôi thường hay chăm chú nhìn xe cộ đi lại ở dưới, và thích hét thật to hay nói thật to bất cứ cái gì mình muốn mà chẳng ai nghe được gì cả! Và nhiều lúc tôi nghĩ, cuộc sống của con người cũng thật giống những luồng xe cộ dưới kia. Phải chạy thật nhanh để giành được những làn đường đẹp, và nếu như vô tình đứng lại thì ngay lập tức xe khác sẽ vượt mặt và cướp mất cơ hội của cậu. Nó xô bồ, chen chúc và phức tạp vậy đấy! Đôi khi, tôi cứ nghĩ giá mà mình không phải là con người thì biết đâu lại hay? Không có cảm xúc để khỏi phải biết đau buồn, cô đơn, mệt mỏi, có khi đá gỗ như cậu mà lại hay…Sam quay sang Zak, không biết những lời nói của mình có thẩm thấu đến tai cậu ta không nữa…- Mặc kệ, cậu không hiểu cũng chẳng sao, dù sao thì có người chịu đứng yên lắng nghe tôi nói là tôi thấy vui rồi!- Cậu-giúp-tôi-làm-người-nhé!Và có lẽ, câu nói của Zak vừa rồi đã không phụ bao công sức mà Sam đổ ra suốt một ngày nay…- Cậu-nói-thật-chứ?!Không biết vì vui mừng quá hay chăng mà Sam cũng nói chậm từng tiếng một giống Zak luôn =))- Ừm, tôi-muốn-biết-cảm-giác-của-con-người-là-gì?- Huraaaaaaaaaaaaaaaaa!!!Sam gào lên, lần này thì cô bé vui thật sự, và cái sự kiên trì trong kế hoạch giúp Zak làm-người đang dâng lên ngùn ngụt trong đầu Sam!Tối đó, Sam lại thấy Zak ngồi trên bậc thềm để ngắm trăng. Trăng hôm nay khuyết, và trời cũng lớt thớt vài vệt sao.- Sao cậu chưa ngủ hả Zak?- Tôi-không-ngủ-được! Làm-sao-để-tôi-có-thể-có-cảm-xúc-như-cậu-được?- ….- Cậu hãy xem trái đất này chính là nhà của cậu, và chúng tôi chính là người thân của cậu, cậu yêu mến người thân của cậu bao nhiêu thì hãy dành chừng đó sự yêu mến cho chúng tôi, cho cuộc sống, cậu sẽ thấy cuộc sống này thật đẹp và cảm xúc trong cậu sẽ bắt đầu trỗi dậy!- Vậy-làm-sao-để-cười?- Như thế này này…Vừa nói, Sam vừa đưa hai ngón tay kéo nhẹ môi của Zak ra, như đang nở một nụ cười.- Cậu cười trông đẹp trai hơn đấy!Rồi cô bé mỉm cười, Zak cũng gật gù.Alien, em yêu anh - chương 723/ SỰ TIẾN BỘ CỦA ZAK1 tháng sau,Zak đang trong giai đoạn hồi phục rất nhanh. Mọi sự cố gắng của Sam đã mang lại những kết quả tốt đẹp. Những buổi đi học về, cô bé luôn dành thời gian để kể chuyện cho Zak nghe, và nói chuyện với Zak, nhờ thế mà Zak đã nói năng lưu loát và không phải phát âm chậm rãi từng tiếng một như trước nữa. Tuy cậu ta vẫn chưa có được những cảm xúc hoàn toàn giống như con người nhưng cậu ta đã thôi cái thói quen ngồi im lặng hàng giờ và cái hội chứng “trơ như đá gỗ” đó nữa. Và cũng vì thế mà Zak trở nên thân thiết với Sam hơn, nói đúng hơn là hai người bây giờ như hai người bạn. Vì chỉ có Sam hiểu được bí mật của Zak nên Sam luôn dành một sự quan tâm và lo lắng đặc biệt tới Zak. Với cái con-người này phải làm cho hắn trở thành con người! (Sam quyết tâm như vậy!). Nhưng cũng chính vì mải mê lo chuyện của Zak mà dạo này Sam ít nói chuyện với Đại hơn, cũng ít đi chơi với Đại mặc dù cậu ta nhiều lần mời mọc, rủ rê Sam. Bé Su cũng bắt đầu đặt ra những nghi vấn trước sự quan tâm và gần gũi của Sam và Zak.- Chị này, dạo gần đây em thấy chị với anh Zak có vẻ thân nhau quá nhỉ?Su hỏi khi cả ba bố con đang ăn cơm. Sam đưa mắt nhìn bố rồi nói:- Tại vì Zak bị mất trí nhớ, chị chỉ đang giúp anh ấy hồi phục thôi.- Thế á? Thế mà em cứ tưởng là chị với anh ấy là một đôi chứ?!- Nói bậy không à, em chỉ được cái suy nghĩ lung tung. Thôi ăn cơm đi!Nhai cơm từ tốn, Sam chợt nghĩ đến câu nói của Su lúc nãy: “Là một đôi ư? Yêu ư? Zak không có những thứ cảm xúc cơ bản thì làm sao có thể yêu được chứ? Nhưng nếu dạy cho cậu ta cách yêu thì cậu ta có thể hình thành những cảm xúc của một con người không nhỉ?…”. Sam băn khoăn về điều đó.Phòng Sam, 8h tối,Đang cắm cúi ngồi học bài thì Sam nghe có tiếng chuông điện thoại…“….”- Alo?- Sam à, sao dạo này cậu tránh mặt tớ vậy? Tan học là chẳng thấy cậu đâu nữa. Tớ có nhiều điều muốn nói với cậu mà chẳng lúc nào có cơ hội. Ngày mai, học xong hai tiết thể dục cậu đi với tớ một lát được không?- Tớ xin lỗi, nhưng có lẽ tớ không đi được, tớ bận rồi, Đại à, để lần khác nhé!“tút…tút…tút”Sam cúp máy, trong lòng thấy hơi áy náy. Dẫu sao thì Đại cũng thật sự quan tâm đến Sam, nhưng không hiểu sao Sam muốn tránh mặt Đại, kể từ sau cái đêm hôm đó, khi Sam biết được mục đích của Đại…Đang lan man suy nghĩ thì tiếng nói của Zak cắt ngang:- Cậu đang làm gì vậy?- À…tớ…tớ đang học bài.- Đi học có thú vị không?- Có chứ! Được tiếp thu những điều mới, có bạn bè, thầy cô, nhưng cũng mệt mỏi vì một đống rắc rối phát sinh đấy!- Vậy…cậu cho
