Insane
Ấm áp tình yêu

Ấm áp tình yêu

Tác giả: Lana Phạm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325963

Bình chọn: 7.5.00/10/596 lượt.

lúc là các quý ông vào đây mua một món đồ về tặng cho những người phụ nữ là bạn, là đồng nghiệp, là người yêu, là vợ, là mẹ của mình….Nên việc Duy Khang bước vào tiệm mỹ phẩm đó không có gì làm lạ. Nhưng, cái làm cho những cô gái trong tiệm mỹ phẩm chú ý đó chính là khuôn mặt tuấn tú của cậu….– Ôi…đẹp trai quá!….Trang Thanh thốt lên và hất nhẹ cánh tay của Thụy Hân ý muốn nói với Thụy Hân là hãy ngẩng đầu lên để thấy cậu con trai vừa bước vào tiệm bởi Thụy Hân đang bận cắm cúi sắp xếp các loại mỹ phẩm lên trên kệ.– Cái cậu này, lúc nào cũng vậy, cứ thấy ai đẹp trai là như vậy đó- Thụy Hân nói nhưng vẫn không ngẩng lên nhìn, cô đã quá hiểu cái tính cứ thấy con trai đẹp là không kìm được lòng của cô bạn thân.-Cho tôi hỏi….ở đây có nhân viên nào tên là Đào Thụy Hân không?- Cậu con trai cất tiếng.Mọi ánh mắt đều đổ dồn về hướng của Thụy Hân. Lúc bấy giờ, nghe đến tên mình Thụy Hân mới ngẩng lên. Đập vào mắt cô là một cậu con trai với làn da trắng, khuôn mặt cứ như tượng đúc bởi bàn tay của một nghệ nhân lành nghề, không hề có một chút khiếm khuyết nào…Gương mặt ấy, đối với Thụy Hân vừa lạ mà lại vừa quen….-Trời ơi, Thụy Hân, cậu có cậu bạn đẹp trai thế mà lại không nói với mình….-Trang Thanh ra vẻ trách móc…-Cậu nói gi thế, mình có quen cậu ta đâu chứ. Biết đâu chừng cậu ta tìm một Thụy Hân nào khác thì sao?- Tuy nói với Trang Thanh như thế, nhưng trong thâm tâm của Thụy Hân biết chắc là không thể có chuyện trùng hợp đến như thế…Nhưng rõ ràng, cô chưa gặp cậu con trai này bao giờ.– Cô không biết tôi là ai, nhưng tôi lại biết chút ít về cô đó. Cô có thể dành một chút thời gian, đi nói chuyện với tôi được không- Duy Khang bước đến trước mặt Thụy Hân, nói rõ.– Tại sao tôi lại phải đi với anh chứ? Tôi không hề biết anh.Hơn nữa, tôi đang trong giờ làm việc mà- Thụy Hân khó chịu trả lời- Cô không hiểu tại sao chàng trai này lại yêu cầu mình một cách vô lý như thế.– Tôi sẽ xin hộ cô, cho cô được nghỉ khoảng 2 tiếng thôi…Số tiền lương trong hai tiếng đó của cô tôi sẽ trả..Được chưa?- Duy Khang nói chắc mẩm từng lời….Không kịp để Thụy Hân có cơ hội tiếp tục từ chối, cậu bước đến người quản lý đang đứng tại quầy thu ngân. Cuộc nói chuyện chỉ vỏn vẹn có ba câu qua lại. Kết thúc bằng nụ cười của cô quản lý .Hình như, với khuôn mặt điển trai, Duy Khang không khó để thuyết phục được người quản lý để cho Thụy Hân có thể ra ngoài với mình.– Sao…anh…anh tự quyền quyết định như thế hả. Tôi có nói là sẽ đi với anh đâu chứ.- Thụy Hân hằn giọng.– Thụy Hân, có một anh chàng trai đẹp trai như thế mời cậu đi, sao cậu lại nỡ từ chối, nếu cậu không đi.Hay là tớ đi thay nhé!- Trang Thanh nửa thật, nửa đùa nói– Không sao đâu Thụy Hân, em có việc bận thì cứ đi, hai tiếng đồng hồ đó coi như chị cho em nghỉ phép, sẽ không bị trừ lương- Người quản lý nói– Đúng đấy, cả chị quản lý cũng đã nói như vậy thì cậu đi đi- Một nữ nhân viên khác lên tiếng-Đi đi….cậu đi đi…, đi đi mà- Những tiếng nói khác đồng thanh vang lên.Cuối cùng, dù cảm thấy khó chịu khi phải đi với cậu con trai mình chưa từng quen biết nhưng trước sự thúc giục của mọi người, Thụy Hân đành phải bước đến chào người quản lý một tiếng rồi cô bước ra ngoài. Trong cửa hàng, xôn xao…xôn xao…nhiều ánh mẳt ganh tỵ và không khỏi tò mò về cậu con trai với nét đẹp tuấn tú ấy với Thụy Hân rốt cuộc là có quan hệ gì..…………………………………..– Tôi…tôi xin lỗi cô vì sự đường đột cũng như sự bất nhã của mình. Nhưng tôi có chuyện muốn nói với cô – Ánh mắt ánh lên sự cầu khẩn trong mỗi câu nói của Duy Khang.– Thôi được rồi, coi như tôi tha lỗi cho cậu, mà rốt cuộc cậu là ai?tại sao lại biết tôi, và tìm tôi muốn có chuyện gì ?- Thụy Hân dịu giọng.– Chúng ta hãy đến quán cà phê nào đó đi, tốt nhất là khuất tầm nhìn so với tiệm mỹ phẩm cô đang làm việc. Tôi không muốn, những đồng nghiệp cùa cô hiểu lầm về cô khi thấy cô đi với tôi- Duy Khang nói rồi, vẫy tay đón một chiếc taxi đang chạy tới gần họ.Thụy Hân bước lên xe, đóng cửa xe xong. Duy Khang cũng bước vào hàng ghế trên của chiếc taxi. Chiếc xe đưa họ đến một quán cà phê cách nơi Thụy Hân đang làm việc khoảng một cây số. Giờ đây, Thụy Hân đoán có lẽ cậu con trai này không có ý xấu với cô, và quả thực cậu ta đang có việc cần đến cô. Sau khi tìm được chỗ ngồi thích hợp…..gọi bồi bàn thức uống xong, Duy Khang mở lời trước:-Cô…à không, trông nhìn thì rất trẻ nhưng tôi nghĩ chắc là lớn hơn tôi nên tôi gọi là chị nhé. …Chị có nhớ người con trai tên Duy Bảo mà chị gặp tại tiệm sách cách đây khoảng 1 tuần không?– Hả, sao…cậu…rốt cuộc cậu có quan hệ gì với anh ta…lẽ nào cậu…trông cậu rất giống, cậu là em trai của anh ta à? –Thụy Hân đã nghĩ đến khả năng này, hóa ra điều cô nghĩ là đúng.Hai người yên lặng khi ngưởi bồi bàn mang thức uống đến. Nói lời “chúc quý khách vui vẻ”, rồi nhanh chóng quay đi…..Duy Khang bấy giờ đáp:– Chị nói đúng rồi đấy, tôi chính là em trai của anh Duy Bảo- Duy Khang nói cái tên Duy Bảo mà thấy rất ngượng miệng, bởi anh đã quen gọi anh trai bằng cái tên A Vũ, chỉ khi nào nói chuyện với người ngoài anh mới gọi bằng cái tên thật.– Hóa ra là nh