” Thẩm Mặcnói ra những lời này với tâm trạng cực kỳ phấn khích.
Kỳ thật, ở đây và ở chỗ đó không giống nhau sao?
” Được rồi, tớ tranh thủ đem cái này ra xem lại xem.” Mấu chốt nhất chính là, Dung Ân yêu mến tất cả những người này nên dù có thế nào cũng muốn ở cùng một chỗ với họ.
” Thật sao?” Thẩm Mặc nghe nói, trên mặt hiện ra niềm vui khó tả,” Ây zu.À, mà này ân ân, cậu không biết khi tớ hạ quyết tâm nhận hạng mục này có bao nhiêu khó khăn không, tớ chỉ sợ cậu không đi, hại tớ lo lắng vô ích vài ngày,.”
” Đi cùng tớ thì có gì tốt chứ?” Dung Ân cười cô,” Đáng đời nhà ngươi để tâm cẩn thận như vậy.”
” Ân ân, đến lúc đó tính sau, cậu cùng tớ đi đi mà, tớ không tin tớ không bắt được cậu đến”Trầm mặc làm bộ nắm chặt năm ngón tay, cũng đem nắm tay ở trước mặt Dung Ân giương lên.
” Làm việc đi,” Dung Ân cầm lấy tập văn kiện đánh xuống đùi Trầm Mặc,” Cậu như vậy thì lão bản nương có cớ để lười biếng không?.”
” Ai u, thật đúng là đáng đánh, vậy nhé , làm việc thôi, buổi tối cùng nhau ăn cơm a.”
Lúc tan việc, trời đã tối, Thẩm Mặc mời cô cùng đi ăn cơm chiều, nhưng cô lại không đồng ý một mạch đi về phía nhà mình với mẹ Dung,. Lúc này, đói đến nỗi bụng dán vào lưng, thật sự khó chịu. Vội vàng bắt xe buss chuyến cuối cùng, đi vào khu nhà nhỏ dưới lầu, Dung Ân ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nhà đang sáng đèn, cô khẽ cười vài cái, mệt mỏi dường như bay biến đi đâu hết.
Mấy ngày chui đầu vào làm việc không có nghỉ ngơi, làm xong cái dự án này, có thể cùng mẹ đi ra ngoài chơi rồi.
Vừa mở cửa vào nhà, chợt nghe có tiếng cười mẹ Dung truyền đến,cô đi vào thì chỉ thấy trên bàn bày biện rất nhiều món ăn, còn có bánh sủi cảo, Diêm Việt cùng mẹ lại đang ngồi yên trên ghế sô-pha.
” Anh sao lại đến đây?”
” Ân ân,” mẹ Dung muốn đứng dậy, Diêm Việt thấy vậy, liền lập tức đem mẹ đặt cẩn thận lên xe lăn,” Hôm nay bảo mẫu trong nhà có việc, vừa vặn Việt tới, còn gọi nhiều món ăn như vậy, đợi con về đấy.”
Dung Ân nhìn về phía đồng hồ treo tường,” Mẹ, đã chín giờ, chờ con làm gì vậy.”
” Mẹ đã ăn chút ít sủi cảo rồi,” mẹ Dung ngồi ở trước bàn, một tay đặt trên tay Diêm Việt vỗ nhè nhẹ,” Việt, ngồi xuống ăn đi, con bận rộnlàm việc cả một ngày, cũng đói bụng lắm rồi phải không?.”
Dung Ân đi rửa tay trở lại ngồi trước bàn, đem bát cơm đã xới đưa vào tay Diêm Việt, Mẹ Dung nhìn một màn hết sức bình thường này, nhưng trong lòng lại cực kỳ cảm động ,” Ân ân, nếu một năm trước không xảy ra chuyện như vậy, con cùng Việt nhất định trở thành vợ chồng rồi, và dường như cũng không có bất cứ hiểu lầm nào.”
” Mẹ,” Dung Ân cắt lời của mẹ,” Đều chuyện quá khứ, cũng đừng nhắc lại.”
Diêm Việt cầm lấy chiếc đũa nắm chặt trong tay, mẹ Dung không biết Dung Ân trong nội tâm dốt cục là gì nghĩ gì, cũng không nói gì nữa, bữa cơm này ăn rất buồn bực, im lặng, mọi người nói chuyện dường như rất ít.
Diêm Việt cũng không giống trước thích nói chuyện, tính tình trầm ổn rất nhiều, Càng bên cạnh anh, Dung Ân lại càng không thể tại trên người anh hiện tại để tìm ra hình bóng Diêm Việt của trước kia.
Sau khi cơm nước xong, anh cùng mẹ Dung trong phòng khách xem tv, Dung Ân rửa chén bát xong, liền tiễn anh xuống lầu.
Trong hành lang rất tối , Dung Ân một tay cầm tay vịn, phải cẩn thận cẩn thận đi mới có thể không ngã, Diêm Việt lại đi trước cô, để lại một khoảng trống giữa cô và anh, chỉ nghe đến tiếng bước chân thùng thùng. Dung Ân chẳng nghĩ sự tình, cũng không có chú ý tới phía trước , đột nhiên bước chân ai đó tới rồi ngừng lại, đợi cho phản ứng kịp thì người đã đụng mạnh vào người đằng trước, cái mũi dập đau nhức.
Trong cầu thang vốn là nhỏ hẹp, gót chân của cô lại vấp vào bậc thang, dường như có ý định đi tiếp thì thắt lưng đã bị người đàn ông ôm chặt, môi mỏng của anh ta dán lấy môi của cô dường như không để cho cô kịp ú ớ kêu vài cái, Diêm Việt dùng lực rất mạnh, hai tay đặt trược ngực anh không sao mà dãy dụa được, hàm răng bị người nào đó cậy mở, nụ hôn của anh tới nhanh lại mãnh liệt, cơ hồ là tham lam xâm chiếm từng ngóc ngách trong khoang miệng cô.
Dung Ân rất muốn đẩy cái người này ra thì lại cảm giác trên mặt mình có từng giọt, từng giọt nước rơi xuống…… Cô ngơ ngẩn, chỉ cảm thấy nụ hôn của Diêm Việt dừng lại, chậm rãi khôi phục lại nhẹ nhàng, anh vẫn để môi mình tại môi cô dường như không muốn tách ra vậy, lạnh buốt chạy dọc khóe miệng cô, Dung Ân nếm nước mắt đọng lại trên mặt mặn và chát. Cô vô cùng kinh ngạc, ở trong vòm ngực của anh ta nửa ngày cũng không biết phải làm thế nào, cũng không biết nên phản ứng. như thế nào
” Ân ân,” Qua sau một hồi, mới nghe được Diêm Việt giọng nói khàn khan vang lên, anh đặt trán mình vào trán cô, âm thanh vang lên lạnh buốt nhưng có vẻ càng gợi cảm,” Tại sao anh cố gắng đến thế nhưng đều không thể kéo trái tim em quay lại bên anh?”
Dung Ân cảm giác toàn thân đều cứng ngắc lại, lúc này trời đã khuya, trong khu nhà trọ nhỏ của cô mọi người đều sớm đi ngủ hết rồi, không gian lúc này đây tĩnh lặng, cô có thể nghe được tiếng hít thở lẫn nhau, cô không biết phải trả lời thế nào, chỉ cảm thấy trong trá
