Teya Salat
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214833

Bình chọn: 9.5.00/10/1483 lượt.

đến bãi để xe, những lúc như thế này Hạ Phi Vũ không dám mở miệng, cô ta vội vã đuổi theo.

Dung Ân vật lộn mãi vẫn không thể tự mình đứng lên, người đi đường chỉ nhìn cô bằng ánh mắt coi thường rồi cũng chạy đi trú mưa.

Nhặt túi xách bị rơi bên cạnh lên, Dung Ân đang định thử đứng lên một lần nữa, thì bả vai đã được một bàn tay ôm lấy đỡ cô đúng dậy.

“Trần Kiều?” Lần nào cũng vậy, ở thời điểm cô cần người giúp đỡ nhất, anh ta đều xuất hiện.

“Tại sao em lại bị ngã đến mức này?” Trần Kiều đưa ô che trên đầu Dung Ân: “Lên xe đi”.

“Em đã nhìn thấy anh ấy” Dung Ân nắm chặt ống tay áo Trần Kiều: “Là Diêm Việt, là anh ấy … Nhưng tại sao anh ấy lại tỏ ra như không quen biết em?”

“Lên xe rồi nói” Trần Kiều đỡ vai Dung Ân, vừa ôm vừa dìu cô lên xe: “Tin Diêm Việt trở về, anh cũng mới biết được, em hãy bình tĩnh, trước tiên nghe anh nói đã …”

Trần Kiều lấy khăn lông ở ghế sau đưa cho Dung Ân, rồi giúp cô lau nước bẩn trên mặt: “Sau một năm, hôm nay là lần đầu tiên anh nhìn thấy Diêm Việt, Hôm đó … Là em tận mắt nhìn thấy cậu ấy được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, Dung Ân, em không thấy chuyện này rất kỳ lạ sao?”

“Lúc đó, bác sỹ nói anh ấy đang nguy kịch, bảo mình nhanh chóng thông báo cho người nhà biết, sau đó, rõ ràng vị bác sỹ kia đã nói với em, Diêm Việt đã chết. Khi anh ấy được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, trên mặt phủ vải trắng, em không tin, còn xốc lên nhìn, người đó … đúng là anh ấy. Lúc người nhà của Diêm Việt đến, họ đã mang thi thể anh ấy ra khỏi bệnh viện, cho đến tận hôm nay, họ cũng chưa từng công bố tin tức này, người mà chúng ta biết, anh ấy đã chết rồi …”

“Nếu như vậy, thì người tên Diêm Việt kia là ai?”

Suy nghĩ của Dung Ân rối bời, hiển nhiên, ngay lúc này cô không thể xác định rõ ràng: “Có lẽ… Có lẽ lúc đó anh ấy vẫn chưa chết, sau đó anh ấy lại phải đi Châu Âu, nhưng nếu đúng là như vậy, tại sao anh ấy lại không đến tìm em, thời gian một năm, cũng đủ lâu để anh ấy nói cho em biết, anh ấy vẫn còn sống”

Vẻ mặt Trần Kiều nghiêm túc lái xe: “Để anh đưa em về nhà đã, người đó có phải Diêm Việt hay không, chúng ta có thể thử sẽ biết”

“Trần Kiều” Trong đầu Dung Ân bỗng nhiên lóe lên một suy nghĩ.

“Chuyện gì vậy?”

“Có khả năng, Diêm Việt còn có anh em trai hay không?”

“Không thể có điều đó” Trần Kiều ngay lập tức phủ định: “Anh lớn lên cùng cậu ấy từ nhỏ, người nhà họ Diêm ai anh cũng biết, Diêm Việt là con trai độc nhất, chú của anh rất mẫu mực, nên suy đoán của em là không có khả năng”.

Dung Ân ngả người dựa lưng vào ghế, vẻ mặt cô phức tạp, vừa vui mừng lại vừa chua xót trong lòng: “Em hiểu rồi, so với việc anh ấy còn sống, một chút oan ức này có là gì, chỉ cần anh ấy còn sống, em thế nào cũng được”.

Chương 28: Anh vẫn là anh

Trần Kiều thấy hàng lông mi dày của cô run run, những giọt nước mắt chua xót chảy xuống khóe môi. Dung Ân lấy hai tay che mặt, cúi đầu khóc thành tiếng.

Trần Kiều đã quen thấy Dung Ân kiên cường, nhẫn nhịn, không ngờ cô cũng có vẻ yếu đuối thế này. Chỉ cần gặp phải những chuyện liên quan đến Diêm Việt, cô sẽ bộc lộ ra tính cách thật của mình.

Trần Kiều thở dài. Anh ta quá rõ, lúc này dù có ai an ủi Dung Ân thế nào cũng không có tác dụng. Anh ta khởi động xe, định đưa cô về nhà.

“Khoan đã” Dung Ân ngẩng đầu, đôi mắt sưng đỏ: “Em muốn đến công ty”

“Em như thế này, làm sao đến công ty được?” Trần Kiều vẫn tiếp tục lái xe: “Em xin nghỉ đi”.

“Không được” Dung Ân nhớ đến dáng vẻ dữ tợn của Nam Dạ Tước trước lúc bỏ đi. Cô không thể đánh mất công việc này: “Em không sao, em trốn việc đi ra ngoài, để cấp trên biết được không hay lắm”.

May là hôm nay cô mặc quần áo tối màu. Trần Kiều không khuyên được Dung Ân, đành phải quay đầu xe lại, đưa cô về Nghiêm Tước.

Lúc về đến phòng thiết kế, chỉ còn nửa tiếng nữa là hết giờ làm việc. Bàn của Lý Hủy ngay phía trên Dung Ân, thấy cô trở về, Lý Hủy vẫy vẫy: “Nhanh lên, nếu cậu không quay lại thì không xong việc mất. Tớ đã làm giúp cậu được hơn một nửa rồi đây …”

“Vất cả cậu rồi” Dung Ân ngồi xuống chỗ của mình: “Hôm sau tớ mời cậu đi ăn nhé”

“Tất nhiên rồi”

“Ôi, rùa vàng thì chẳng thấy đâu, ngược lại còn thảm hại ra về …”

Công việc vất vả như thế, đương nhiên không thể bằng tìm một phiếu cơm dài hạn rồi.

Dung Ân đã quen với những lời châm chọc kiểu này, tất cả đều được cô cho vào tai trái ra tai phải. Sau khi tập trung làm việc, đến cả người ta đang nói gì cô cũng không nghe thấy.

“Này, mọi người đã nói hết chưa? Ngày nào cũng bàn tán như vậy không thấy mệt sao …” Những lúc thế này, Lý Hủy luôn luôn là người đứng ra dẹp loạn.

Hết giờ làm, Dung Ân vẫn còn một nửa công việc chưa hoàn thành. Lý Hủy muốn ở lại giúp, nhưng bị Dung Ân khéo léo từ chối. Bình thường, cô gái có khuôn mặt trái táo này, đã đối xử với cô tốt lắm rồi, Dung Ân không thích mang ơn người khác quá nhiều.

Sau khi làm hết việc đã là chín giờ tối, cô tắt đèn ra về. Ngoài trời mưa đã tạnh, Dung Ân đi xuống cổng công ty, theo thói quen ra đứng chờ xe bus.

Dung Ân cúi đầu, trong lòng tâm sự ngổn ngang, cô quay người nhìn xem xe bus đã đến chưa, thì thấy cách