Insane
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215162

Bình chọn: 7.5.00/10/1516 lượt.

ớ mấy hôm trước có gặp cô ta ở phòng làm việc của tổng giám đốc”.

“Thật sao?” Lý Hủy cánh tay vung mạnh, mắt nhìn vào Tư Mạn trong cửa hàng đang thử quần áo, “Chẳng trách, miệng lưỡi, sự ghen ghét của phụ nữ thật đáng sợ, cho dù có là đại minh tinh, cũng có lúc ngoa ngoắt”.

Dung Ân cho là sao cũng được, kéo Lý Hủy đến quán lẩu gần đó, ăn xong bữa tối mới chia tay nhau, ai về nhà người nấy.

Điện thoại di động, vẫn nằm yên lặng trong túi xách, suốt dọc đường về cũng không hề vang lên một lần, như vậy nhưng Dung Ân vẫn không thôi lấy ra lại cất vào, thậm chí hoài nghi điện thoại đã bị hỏng.

Nhưng rồi, cô thích bước đi một mình, ánh trăng chiếu rọi lên thân thể, màu sắc ảm đạm nhạt nhòa bao phủ lên toàn thân Dung Ân, vốn dĩ là một người đơn giản, nhưng luôn luôn chỉ vì một số việc hoặc người mà trở nên phức tạp.

Đêm, yên lặng đến tĩnh mịch.

Đi tới chân cầu thang, cô vịn tay vào tường, lần theo đó bước chân lên lầu.

Vừa lúc, một cơn gió mạnh thổi đến, Dung Ân nhận ra sự bất thường cũng đã không kịp, môt loại chất lỏng đặc đã phủ khắp thân thể cô, thậm chí, còn nồng lên vị đậm sực nức, gây cảm giác gay mũi khó chịu.

“Đồ hồ li tinh, đồ hại người…..” hành lang tối đen, người đàn bà vứt thùng chất lỏng, hung hăng ném xuống mặt đất, một tay tìm kiếm trong túi một vật gì đó.

Chất lỏng sền sệt bết dính quanh cổ, khó chịu vô cùng, Dung Ân nhìn kĩ mới nhận ra người đàn bà nọ đã từng gặp ở bệnh viện, mũi đã bị mùi cay nồng gây mất cảm giác, cô lúc này bỗng nhiên giật mình bàng hoàng, trên người cô, hóa ra, là xăng!

Chương 42: Muốn tắm chung không?

“Là chính mày biến ông ấy thành bộ dáng khổ sở như bây giờ, tao muốn mày phải đền mạng”, người phụ nữ dường như đã mất kiểm soát, đứng dưới lầu điên cuồng hét to, may thay lúc này đã là đêm khuya, mọi người cũng không còn qua lại nhiều, Dung Ân ngẩng đầu, thấy đèn trong nhà vẫn bật sáng, cô trong lòng trào dâng nỗi lo sợ, khẩn trương lui lại phía sau vài bước, “Dù rằng ông ấy không đúng, các người cũng không nên làm như vậy chứ, ông ấy là chồng tôi….Bây giờ sống không bằng chết, chúng tôi phải làm sao, con tôi phải làm sao….huhuhu”.

Người phụ nữ vừa nói vừa khóc lóc khổ sở, tóc tai bù xù, sắc mắt tái nhợt, giọng nói thê lương, không ngừng than oán.

“Tao muốn mày phải đền mạng, đều là tại mày, đều là tại mày….”

Từ bên tay phải người phụ nữ hiện lên một đốm lửa, làm sáng rõ khuôn mặt méo mó mù mờ, Dung Ân lúc này mới trông thấy rõ, là bật lửa.

Không chút nghĩ ngợi nhanh chóng chạy ra ngoài cầu thang, cô lúc này, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, phía sau, tiếng bước chân vang lên dồn dập, dường như chỉ cần vươn tay cũng có thể túm lấy vạt áo cô. Dung Ân không biết đã chạy bao lâu, cảnh sắc xung quanh bắt đầu trở nên sáng tỏ hơn và lác đác đèn màu, cô vẫy tay bắt xe, nhưng người phụ nữ đã không để cô có cơ hội lên xe, tiếng bước chân vẫn bám sát ngay phía sau.

Vì chạy nhanh, túi xách trong tay trở nên vô cùng vướng víu, người đầu tiên Dung Ân nghĩ đến lúc này là Diêm Việt, cô vừa chạy vừa lục tìm điện thoại, số điện thoại người đàn ông luôn luôn là số một, chỉ cần ấn một số đơn giản là có thể nối máy ngay lập tức.

Bấm đi bấm lại không ngừng, đầu dây điện thoại bên kia, giọng nữ trống không mà lãnh đạm, “XIn lỗi, số điện thoại quí khách vừa gọi đã tắt máy….”.

Dung Ân gắt gao túm chặt điện thoại trong lòng bàn tay, ủy khuất, sợ hãi, đủ loại cảm xúc dồn dập ập tới, cô hít thở khó khăn, đã không còn sức lực chống cự, hai chân chạy mỏi nhừ đến tê dại, mất cảm giác, đây là lúc cô cần anh nhất, thế nhưng, ngay cả điện thoại cũng không liên lạc được.

Trái tim, không những bị sự tuyệt vọng rợn ngợp mà còn cả sự lạc lối bủa vây, Dung Ân đột nhiên muốn khóc, chỉ muốn ngồi thụp xuống vệ đường và khóc cho khuây khỏa.

Thế nhưng, cô không thể, cô không muốn chết.

Yết hầu cơ hồ như sắp bị xé rách, bên trong lồng ngực bức bách như đang bị lửa thiêu.

Đối với cô lúc này, chạy trốn dường như đã trở thành bản năng, cho dù có sức cùng lực kiệt, đột ngột từ phía sau truyền đến tiếng phanh xe chói tai, nối tiếp là tiếng va chạm, tiếng bước chân theo đó cũng không còn.

Dung Ân toàn thân như đã bị rút hết sức lực, không còn khả năng chống cự, xụi lơ trên mặt đất.

Cách đó chỉ chừng mười bước chân, người phụ nữ nằm thụp bên cạnh một chiếc xe màu xanh ngọc, miệng không ngừng thở phì phò, xe chỉ đụng nhẹ nên khiến bà ngã gục, cũng không bị đâm quá mạnh.

Dung Ân tưởng rằng bà ta sẽ bỏ cuộc, chưa đầy nửa phút, người phụ nữ đã lết dậy, cửa xe mở ra, người đàn ông bước xuống, ánh mắt mang theo biết bao thâm ý, mà sắc bén khôn tả.

Dung Ân phải thừa nhận, lúc này, cô đối với Nam Dạ Tước có chút biết ơn, con người, một khi lâm vào nghịch cảnh, luôn không tự chủ mà sinh cảm giác muốn nương tựa mãnh liệt.

Người phụ nữ vươn tay, muốn cầm lại bật lửa, đã bị anh đạp chân lên mu bàn tay.

“Tại sao trông em thảm hại vậy?”

Nam Dạ Tước nheo đôi mắt hẹp dài, nhìn từng giọt xăng từ trên người cô nhỏ xuống mặt đất.

Dung Ân sắc mặt trắng bệch, không biết nguyên nhân do quá sợ hãi hay vì vừa rồi đã ch