Insane
Ẩn giấu tình yêu

Ẩn giấu tình yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325211

Bình chọn: 7.5.00/10/521 lượt.

“Nếu em là binh lính của anh thì anh đã sớm đá em bay về nhà, một ngày thôi gạt bỏ hẳn em.”

“Đừng nói lung tung! Em chỉ muốn hỏi chút thôi. Nếu như chuyện này là thật, có phải tên tiểu nhân Lương Mộc Dương kia cũng sẽ ngã không?”

“Lương Mộc Dương!” Uông Thanh Mạch thở nhẹ ra mấy chữ này, trầm tư trong giây lát, vỗ vỗ đôi mà của An An: “ Tất nhiên!” Uông Thanh Mạch chỉ nói hai chữ này thôi rồi nhìn thẳng cặp mắt sáng ngời của An An cười cười.

Khẽ ngẩng đầu lên, anh hôn một cái lên đôi môi đầy đặn của An An: “Bảo bối, lần này đi là hai ta có thể không gặp nhau ít nhất là hai tháng đó.”

An An gật đầu. Đối mặt với cảnh chia tay, An An có chút không thoải mái, chu môi, kéo bàn tay to lớn của Uông Thanh Mạch dưới tấm chăn: “Ở bên ngoài đừng trêu hoa chọc cỏ. Đừng để lúc em về nghe được ‘tin tốt’ của anh.”

Uông Thanh Mạch vươn tay, luồn dưới cổ An An, ôm cô vào trong ngực: “Anh lúc nào cũng giữ mình trong sạch. Có khi nào làm chuyện xấu đồn xa đâu.”

“Chớ nhiều lời! Bị người ta nhìn trúng cũng không được! Trong nom tốt cái mặt hoa đào của anh đi!”

“Được rồi, anh bảo đảm, không được dính líu tới đàn bà bên cạnh, có được không? Anh có chuyện đứng đắn muốn nói!”

“À, có chuyện đứng đắn muốn nói với em?” An An tưởng rằng chuyện ‘đứng đắn’ này xoay quanh tài liệu cơ mật, sung sướng kiển chân chờ đợi.

Uông Thanh Mạch làm bộ suy nghĩ, đột nhiên xoay người một cái, đè An An ở dưới thân: “Bảo bối, anh đang suy nghĩ, về chuyện con cái của chúng ta!”

“A!” Đầu tiên, An An bị dọa, muốn nhảy dựng lên, sau đó vội vàng đẩy người đàn ông tham lam mình đồng da sắt này ra: “Bây giờ cả người em đều đau nhức, tha cho em đi!”

Uông Thanh Mạch cười vài tiếng, cúi đầu hôn lên môi của An An, răng chạm răng, lưỡi linh hoạt uốn lượn trong khoang miệng của An An. Bàn tay không thành thật luồn vào áo ngủ của An An, nắn bóp bộ ngực căn tròn của cô.

An An không kìm chế được phản ứng của cơ thể, khẽ nâng người lên nghênh hợp. Trong lúc vô tình, quần áo mở mộng ra, lồng ngực hai người dán chặt lại với nhau.

Nán lại phản ứng dạt dào, An An dùng sức đẩy đẩy người đàn ông trên người ra, hơi thở hổn hển: “Không được, mệt chết đi thôi!”

Uông Thanh Mạch ‘ừ’ một tiếng, nhưng dục vọng giống như sắt thép đã chống đỡ trên bụng của An An, bên hông không tự chủ được mà tự động cọ xát.

An An cảm nhận được dục vọng của người đàn ông, buột miệng cười, giơ tay xoa xoa gò má của anh. Dục vọng chưa dứt, bốn mắt nhìn nhau say đắm. Cuối cùng, hai đôi môi không tự chủ lại quấn quít lấy nhau.

Chương 58

Một tuần qua đi rất nhanh, An An xách hành lý đi Quảng Châu. Quân đội phái xe tới đón An An. Hơn một giờ hành trình mới đến sở nghiên cứu quân khu.

Trong sở nghiên cứu có một số người An An đã quen biết từ trước. Chào hỏi mọi người xong thì cô gặp được chủ nhiệm của bộ nghiên cứu, tán gẫu qua loa vài câu.

Đến túc xá quân khu an bài, An An nghỉ ngơi một chút rồi gọi điện thoại cho quân trưởng quân khu 41, Vương Ngôn Kính. Vương Ngôn Kính cũng không biết chuyện An An tới Quảng Châu, lúc nhận được điện thoại rất ngạc nhiên.

Thăm hỏi vài câu, An An nói cho ông nghe mục đích chuyến đi kỳ này. Hơn nữa, mấy ngày tới, cô còn phải tới quân đoàn 41 báo cáo, đến lúc đó sẽ tới thăm ông.

Nghỉ ngơi một ngày, sang ngày thứ hai, cô đến sở nghiên cứu trình diện. An An là nghiên cứu viên bộ phận điện tử tác chiến, lần này mang theo một số hạng mục nghiên cứu từ đơn vị tới. Bản nâng cấp hệ thống phân biệt địch ta, tàu lượn không quân, mới nhất trong số đó là thiết bị theo dõi số một. Trên người An An cũng có một cái, chỉ là tạm thời cô còn chưa biết.

Ở trong sở nghiên cứu loay hoay hết bốn ngày. Ngày thứ năm chính là chủ nhật, An An thả lỏng đi dạo một vòng. Ngày thứ sáu cũng chính là lúc sở nghiên cứu phái người đưa cô đến quân đoàn 41 ở Liễu Châu.

Gần như trong sở toàn là người quen. Chuyện An An lâm trận bỏ chạy khiến cô xấu hổ trước mặt mọi người, phải dùng ánh mắt thân thiện làm lễ tạ tội. Khuôn mặt buồn queo chào hỏi mọi người, sau đó lại lấy quà đặc sản ở Bắc Kinh phân phát cho họ.

Nán lại một ngày, cô cùng đám người nhân sĩ độc thân nhàm chán đi ăn tối. An An bị mọi người kéo lại nói chuyện lần trước. Cô tự biết sẽ chạy không thoát, nâng ly lên uống xin lỗi cùng mọi người.

Hơn một năm chung đụng, mọi người đều biết An An không thể uống rượu, cho nên cũng không ép cô cạn chén.

Ăn cơm xong, mọi người cùng nhau đi hát Karaoke. Hát một hồi liền tới nửa đêm.

Ngày hôm sau An An lại vùi đầu trong sở nghiên cứu. Mọi người tiếp tục trêu ghẹo cô, hỏi cô có phải giống như lần trước không, kết quả nghiên cứu xảy ra vấn đề?!

An An không phải là người mặc cho người khác tùy ý trêu ghẹo, nhất định cãi lại, chặn họng người ta đến chết mới thôi.

Cười đùa trêu ghẹo cả ngày, buổi tối trở về túc xá, xách đồ đi ra ngoài đón xe đến đại viện quân đội thăm vợ chồng Vương Ngôn Kính.

Báo danh, gọi điện thoại xong mới cho An An qua cửa. diễɳðàɳl€qu¥đϕn Vợ của Vương Ngôn Tính là Lý Tranh, tự mình ra ngoài đón An An.

“Thím Vương, đã lâu không gặp!” An An cười hì hì chào hỏi.

L