watch sexy videos at nza-vids!
Anh Đẹp Trai! Cho Em Yêu Anh Một Chút Nhé

Anh Đẹp Trai! Cho Em Yêu Anh Một Chút Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322994

Bình chọn: 8.00/10/299 lượt.

hiều hơn thường ngày chịu cúi đầu xin lỗi 1 cô nhóc chuyện mà chưa bao h anh làm với bất kì cô gái nào. Đối với những người con gái anh luôn tỏ ra lạnh lùng, ko mấy khi bắt chuyện. Tâm Quyên là ngoại lệ vì có 1 lí do khiến anh trở lên thân thiết với cô ta còn Gia Hân thì là 1 cảm giác lạ, chắc là say nắng . Anh thật sự muốn ở bên cô bé ko phải ngẫu nhiên anh muốn vậy mà tất cả là 1 âm mưu. Hôm nay Hân thì khác nói ít hơn thường ngày, cũng ko cố theo anh mà to ra xa cách vì cô bé đang giận….anh.

– Này! Đừng giận nữa đk ko?- vừa năn nỉ anh vừa kéo tay con bé- Đi thôi anh dẫn nhóc đi ăn kem.

– ko thích- Hân giật phắt tay lại rồi nhanh chóng chạy vào khu trung cư bỏ lại anh 1 mình bơ vơ.

Vào tới trong nhà Hân bực dọc ném cái cặp xuống giường rồi chạy ra phòng khách ngồi thừ người trên ghế sôfa. Mắt nhìn vào tivi mà tâm chí thì cứ treo ngược trên cành cây. Bỗng "phụt" mọi thứ vụt tối sầm khắp nơi chỉ toàn 1 màu đen. Ôi ko! Đường giây trục chặc điên bị cúp rồi. Phải làm sao đây? Hân sợ "Maaaaaaa…aaaa" nhà lại ko có ai, có mình con bé. Hân ngồi ôm lấy cả thân hình, đầu óc cứ liên tục tưởng tượng ra những hình anh ghê tởm trong mấy bộ phim kinh dị mà bất giác toàn thân run lên bần bật. Mồ hôi toát ra ướt đẫm lòng bàn tay chợt "RẦM" 1 tiếng động mạnh phát ra từ phía cửa khiến con bé giật thót nhắm nghiền mắt tay chắp lại vái lấy vái để.

– Xin các ngài tha cho con. Đừng bắt con phải chết hu…hu…hu Con xin hứa sẽ làm lễ các ngài 1 con gà hỏa thân béo ngậy, 1 vò rượu tăm, 1 nải chuối, 1 ……..!^~^

– Này! Tôi ko cần mấy thứ đó- đang ngân nga điệp khúc "Con lạy ông" thì 1 giọng nói nhẩy vào chặn họng. "nghe quen quen" con bé từ từ mở đôi mắt ướt nhẹp nước ngay lập tức.

– Áaaaaaaaaaaaaaaa

aaaaaaaa…..aaa…XỈU

Nó hét toáng lên làm chấn động cả khu phố rồi xỉu. Bất tỉnh nhân sự ko rõ nguyên do.

__________

15' sau con bé từ từ tỉnh lại vì cảm nhận thấy có cái gì ươn ướt chạm khắp khuôn mặt mình. Mở mắt ra nó mừng rỡ.

– Phi Phi! Sao em lại về đây? Anh đẹp trai bắt nạt em à?

– Nói sấu tôi đó à?-Hân giật thót lục lọi căn phòng. Đây đâu phải nhà nó, nhà anh mà. Nhưng sao nó lại ở đây? À nhớ ra rồi là tại anh…tại anh. Con bé đưa ánh mắt mang tính sát thương cao nhìn anh giọng hặm hẹ.

– Là anh đã nhát ma em có phải ko?

Anh nhún vai.

– Ừ! Nhưng chỉ mới đeo đk cái mặt nạ mà nhóc đã sợ tới mức té xỉu. Chán thật.

Anh làm bộ chán lản mà ko hay có 1 cô bé đang gieo ánh mắt đầy tức giận về phía anh. Giận thật, Gia Hân chẳng nói năng gì lẳng lặng tiến về phía cửa. Anh nhanh tay kéo vai con bé lại khiến nó loạng choạng ngã ngửa về phía sau. Chỉ vì muốn đỡ cho nó khỏi nát bàn toạ mà anh khổ thân bị hẳn bọc thịt 42kg nằm đè lên ko thương tiếc. Anh ôm con bé, cả 2 hóa đá chẳng ai động đậy cứ thế 1 lúc sau Gia Hân mới ngượng ngùng vùng dậy ù té chạy đi ko thèm ngoái đầu lại.

Về tới phòng thì 1 lần nữa nó đứng tim xém chút xỉu lần 2 khi thấy ông anh ngồi thù lù trên ghế sôfa cười toe toét như 1 thằng bệnh vừa chốn ra từ trại châu qùy. Con bé tiến lại gần dùng chân đá vào kheo ông anh.

– Này! Bệnh điên tái phát à?

Đức Nam ngước nhìn Hân rồi ôm chồm lấy con bé.

– hé hé anh vui quá! Bảo An đồng ý cho anh 1 cơ hội rồi.

– Thậ á?- Hân hỏi bộ dạng hết sức ngạc nhiên rồi như nhớ ra điều gì đó nó chìa tay ra- Trả công đi chứ!

Đức Nam xám mặt rút ví moi ra đồng 100k mà lòng đau như cắt vậy mà Hân kia còn tham lam- Ít quá! Anh hai xíu nữađi!

Thế là mất toi 200k Đức Nam khóc ko ra nước mắt thầm rủa con em "chết tiệt" nhưng thôi ko sao tất cả vì "tương lại con em chúng ta" hạnh phúc và gia đình.

………..?………..

Chập 4 Tình yêu chớm nở

Con gái mới lớn thường hay xấu hổ Hân cũng ko ngoại lệ. Dạo này con bé hay tránh mặt anh vì chuyện mấy bữa trước cũng vì nó phải chuyên tâm học hành cho đợt thi học kì sắp tới. Thời gian trôi qua nhanh quá mới đó mà đã sắp hết 1 học kì rồi tiết trời cũng trở lên mát mẻ thậm chí còn xe lạnh vì mùa thu đã đi quá nửa.

Hôm nay Gia Hân mò lên sân thượng khi chắc rằng anh ko ở đó. Con bé ôm đống sách vở của môn toán để nhằn lại mong sao ngày mai cứu vớt được tình thế. Chiều thu gió mát lạnh Hân ngồi trên bộ bàn ghế đá nơi sân thượng vò đầu bứt tóc vì mấy bài toán nâng cao. Con bé ko tài nào giải được chỉ có nước nhằn bút. Đang buốt óc chỉ muốn xé nát quyển vở cho bõ tức thì anh đã đứng thù lù đằng sau cốc đầu nhỏ Hân.

– Ngốc! Có thế này mà cũng ko giải được.

Con bé ôm đầu ngước nhìn anh cười trừ.

– hìhì anh cũng ở đây sao?

– Ừm! Đưa anh chỉ cho.

Nói rồi anh ngồi xuống ngay sát bên Hân tận tình chỉ giáo "bài này nhóc phải đạo hàm lên, như thế này nhé….!" anh giải thích thật cặn kẽ, gương mặt điển trai cùng mái tóc màu hạt dẻ bồng bềnh trong gió dưới ánh nắng chiều thu nhạt nhòa càng khiến anh đẹp trai hơn. Gia Hân chú ý lắng nghe có chỗ ko hiểu con bé mạnh dạn hỏi anh rồi ghi chép lại cẩn thận thi thoảng bị anh gõ vào đầu nó lại la lên oai oái. Trên sân thượng tưởng chừng như tĩnh lặng bỗng chốc lại rộn lên những tiếng nói tiếng cười. Dường như nơi này đã nghiễm nhiên trở thành nơi Hân và anh đến bên n