Anh lính là người chồng tốt!

Anh lính là người chồng tốt!

Tác giả: Túy Tiểu Tiên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329645

Bình chọn: 8.00/10/964 lượt.

rồi. Hôm nay Điền Mật Nhi mặc một cái váy dài bằng cotton, tóc dài mềm mại rũ trước ngực, sóng mắt to mơ màng, khóe môi khẽ mở, xuân tình đầy mặt, vô cùng quyến rũ mê người cực kỳ, đột nhiên lại như chim hoàng oanh uyển chuyển nhẹ nhàng ‘ a ’ lên một tiếng.

“Đến chưa?” Triệu Phương Nghị dán vào tai của cô hỏi, hơi thở gấp gáp, thô nóng phả vào tai càng thêm kích thích Điền Mật Nhi khiến cô run rẩy, hai chân mềm nhũn.

Mặc dù vừa đạt tới cao trào nhưng thân thể vẫn còn trống rỗng kêu gào khiến cô càng thêm khó chịu, liền lăn ra ăn vạ không thuận theo: “Còn khó chịu hơn, em muốn anh cơ!”

Thế này coi như liền đẩy cái khó sang cho Triệu Phương Nghị rồi, anh làm sao lại không muốn tư thế hào hùng đại chiến một trận, hiện tại thân thể của cô dâu nhỏ lại như vậy nên không thể thực hiện được. Hai người vốn thể lực không giống nhau, lúc bình thường cũng không thể chịu được anh, cảm giác như có xông phá trói buộc, huống chi bây giờ cô lại là phụ nữ có thai.

“Ngoan nào, anh sẽ cho em sờ sờ, qua mấy tháng nữa là tốt rồi, hiện tại thì không được. Trước kia em đã nói làm như vậy không tốt cho thai nhi, hiện tại bên trong có cục cưng của chúng ta làm sao mà ảnh hưởng tới chúng được.” May là kỹ thuật chiến đấu của anh đã vượt qua thử thách, nhưng khối xương cứng này anh thật sự là gặm không nổi .

囧, đây đúng là vấn đề nan giải, Triệu Phương Nghị thích nhất tư thế truyền thống nam trên nữ dưới, anh rất thích việc hai chân của cô quấn lên bên hông của mình để anh có thể hung hăng áp chế xuống dưới. Mỗi lần va chạm như vậy, cũng sẽ đạt tới cảnh giới sâu nhất, có lúc anh quá mức hưng phấn, thật là làm cho cô có chút tiêu thụ không nổi. Hơn nữa thời điểm sắp lên đến đỉnh, anh còn thích cắn ngón chân cùng với bắp chân của cô nữa chung quy đều muốn ôm trọn, hưởng thụ hết tư vị cao nhất của Điền Mật Nhi.

“Ghét, vậy mà anh lại còn trêu chọc người ta!” Điền Mật Nhi hồng hồng vành mắt, lấy tay đánh khẽ vào người anh.

Triệu Phương Nghị bất đắc dĩ, đỉnh đầu anh hùng liền thấp xuống nhỏ giọng nhận sai: “Đúng, là anh sai, về sau nhất định sẽ hết sức chú ý! Không bao giờ nữa cởi áo sơ mi ra để lưng trần ra nữa, không bao giờ hôn em nữa, không bao giờ sờ em nữa. . . .”

Không muốn Triệu Phương Nghị nói ra cái từ kia, Điền Mật Nhi liền che kín miệng của anh, mắt to quyến rũ trừng anh một cái, không cho anh nói ra cái từ làm cho người ta thẹn thùng, xấu hổ. Triệu Phương Nghị bị ánh mắt của cô quyến rũ lòng ngột ngạt khó nhịn, phải biết rằng anh vẫn còn đang kìm nén đến sắp nghẹn, một chút trêu chọc cũng có thể gây ra hỏa hoạn làm cho lửa cháy lan tràn ra đồng cỏ.

Triệu Phương Nghị sán đến bên cạnh Điền Mật Nhi, chĩa bộ phận vẫn còn đang hùng tráng kia, ôm cô vào trong ngực, hạ giọng nói: “Vợ, anh còn chưa có thỏa mãn đâu, kìm nén đến sắp chết rồi đây này.”

Hừ, nghĩ tới chuyện tốt gì vậy! Điền Mật Nhi hung ác cấu mấy cái vào trước ngực anh, nói đi nói lại cuối cùng người được tiện nghi vẫn là hắn, lại còn làm cho cô ngứa ngáy khó nhịn.

“Tìm năm ngón tay của anh đi, nếu không thì đi tắm nước lạnh, em đói bụng rồi, muốn đi ăn cơm.”

Không thèm để ý tới dáng vẻ đáng thương của anh, quả quyết gỡ tay của anh ra, Điền Mật Nhi phất phất ống tay áo, không lưu tình đi mất.

Nhìn cô dâu nhỏ bỏ rơi mình như vậy, Triệu Phương Nghị liền kêu rên một tiếng, cho là còn có phúc lợi mới trêu chọc □ cô như thế, hiện tại lại tự mình hại mình rồi.

— —— —— —— —— —— —— ——-

Hôn sự của Điền Dã và Lý Kiều Dương cũng đã lên chương trình xong xuôi, hai người mặc dù không có một tình yêu oanh oanh liệt liệt, nhưng cũng có tình cảm nước chảy đá mòn. Chỉ là Điền Dã không biết cách biểu đạt mà Lý Kiều Dương lại nhiệt tình như lửa, hai người ai cũng không đi xuyên phá tầng cửa sổ kia, tự bản thân đã ngầm chấp nhận từ lâu. Thật ra thì trong mắt mọi người xung quanh chỉ cảm thấy buồn cười mà thôi, nếu hai người bọn họ không có tình cảm với nhau thì người nhà hai bên đều sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân không có tình yêu này.

Lý Kiều Dương vẫn luôn lấy làm tự hào đối với chuyện bắt được Điền Dã này, hai mắt như của cô thật biết nhìn người mới tạo nên thành quả ngày hôm nay. Cô cảm thấy tiền đồ lớn nhất của cuộc đời này chính là đã trói buộc được Điền Dã ở bên cạnh mình, lần đầu tiên cô nhìn thấy anh đã khẳng định anh là một mảnh ruộng tốt, bất qua cũng ứng với câu nói ruộng xấu không người nào hỏi đến, ruộng tốt liền đến tranh nhau.

Điền Dã là người đàn ông tao nhã lịch sự tuổi trẻ tài cao, lại đa tài hiểu biết rộng cùng với bề ngoài thanh tân tuấn dật. Một người đàn ông không tài không mạo đó chính là phế phẩm, có mạo nhưng bất tài thì chính là tàn phẩm, có tài không mạo đó là tinh phẩm. Người giống như anh vừa có tài vừa có mạo quả thật chính là cực phẩm trong mắt các cô gái khác. Quá khứ nghèo khổ và thiếu thốn, sau khi thành công đều trở thành chuyện để mọi người ca tụng. Anh hùng khó gặp cần gì phải hỏi xuất xứ chứ.

Hơn nữa giống những thanh niên xuất thân từ nghèo khó đi lên luôn là đối tượng lựa chọn lý tưởng, bản thân công thành danh toại, con gái gả đi sẽ k


Snack's 1967