trong chưa đầy năm phút sau, NA quay ra với vẻ mặt thất vọng:
– Không có ai nhấc máy cả nội a.
Bà Hiền nhíu mày:
– Sao cháu khong gọi điện thoại đến công ty bác Hai hoặc gọi qua điện thoại di động cho bác ấy
– NA le lưỡi:
– Cháu cũng nghĩ vậy, nhưng cháu quên mất tiêu số điện thoại của bác Hai . Thôi về gọi điện thoại nhà vậy
– Trong thời gian ấy, Như Thủy vẫn vô tư cùng vườn hồng tuyệt vời của cô . Khí hậu Đà Lạt khiến cô đã trắng, lại càng trắng hơn . Mỗi buổi tối, thím Đoan còn đun cho cô và ThanH Trà nồi nước tắm bằng hoa hồng phơi khô
– Những cánh hoa mà thím Đoan kể, thi thoảng vườn hồng gặp cơn gió lớn, hay mưa núi bât” chợt, hoa bị rụng gẫy, thím lượm lại, phơi khô để cho những dịp mẹ Như Thủy lên nghỉ mát . Hương hoa hồng thơm dịu, quyến rũ khiến Thuy và Thanh Trà mỗi khi ra phố đều bị mọi người xì xầm, khen ngợi
– Dang ngồi mơ màng nhìn xuống thung lũng phía trước, Như Thạch kêu lên inh ỏi:
– Chị Hai, có điện thoại
– Thanh Trà tủm tỉm:
– Lại ôgn Tuan, môt. ngày vài ba cuộc điện thoại, sao nói hoài khong hết chuyện nhi?
– Thạch tinh quái:
– Chuyện tình yêu với muôn ngàn thương nhớ giận hờn, nói suốt đời vẫn khong đủ đó chị Ơi . Như Thủy tỉnh bơ đi vô nhà . Cô thừa biêt” Thanh Trà ghẹo cô . Hãy đợi đó . Tôi đi chơi cùng bác sĩ Nhân, cô còn chưa hỏi đến . Ghê thiệt, nhỏ bạn dám vượt rào…
Alô ! Như Thủy đây, xin hỏi ai gọi đến a.
– Cô giật mình lo lắng, khi nghe tiếng của bà nội từ xa
– Nội gọi cho cháu đó . Cháu đi Đà Lạt, sao khong cho nội biết ? Nội ngoài này dọn dẹp phòng chờ cháu suốt
– Như Thủy cắn môi:
– Nội cho cháu xin lỗi . Tại cháu muốn về trên Đà Lạt một thời gian . Căn nhà của gia đin`h cháu đã lâu khong đuoc trông nom . Nội khỏe không a.
– Bà Hiền thở phào:
– Nội vẫn bình thường, nhưng nội muốn cháu về gấp ngoài này . Cháu khong từ chối chứ
– Thuy lưỡng lự:
– Cháu cũng tính ra, nhung không phải bây giờ nội ạ . Cuối tháng chị em cháu ra với nội khoảng nửa tháng
– Bà Hiền chậm rãi:
– Nội muốn cháu thu xếp về Sai Gòn để ra ngoài này ngay . Nội đã nói chuyện với ba cháu
– Như Thủy lo lắng:
– Gia đình có chuyện gì hả nội ?
– Khong phải chúng ta . Mà gia đình Cao Cường
– Thuy cắn môi:
– Gia đình ảnh, thì ảnh hưởng gì đến cháu . Nội đừng ép cháu những chuyện cháu không thể làm, nội ơi
– Bà Hiền cao giọng:
– Mẹ của Cao Cường bệnh nặng, nội muốn cháu ra phụ Cuong chăm sóc bà ấy . Cháu đừng cãi lời nội, khong yeu nhau nội khong ép, nhưng cháu phải nó rõ lý do cháu khong ưng nó . Dẫu sao, nó cũng đã tận tình giúp ba con trong việc tìm ra sự trong sạch của ba con . Con cũng nên nghĩ đến tình nghĩa ấy, mà ra ngoài này một thời gian . Cao Cường khong dám nhờ nội điều gì . Nhưng hoàn cảnh nó đang khó khăn, chúng ta khong thể bỏ mặc . Cao Cường kẹt một vụ án mà nó bào chữa . Nội muốn cháu bớt chút thời gian rong chơi, làm viêc. thiệc, đuoc chứ
– Như Thủy miễn cưỡng:
– Nội đã nói thế, cháu nào dám cãi . Mẹ anh ấy bị sao hả nội ?
– Bị viêm cơ xương, ba ngày nữa sẽ giải phẩu, thêm bệnh phong tê thấp . Bà ấy vât” vả môt. đời nuôi dạy, lo lắng cho Cao Cường . Cháu đừng bận tâm chuyện tình cảm hai đứa . Hãy đến với bà ấy bằng tình cảm của những nguoi thân, con người với nhau cháu a.
– Như Thủy hứa hẹn:
– Cháu sẽ thu xếp về SG ngay . Cháu khogn để nội thất vọng đâu
– Cám ơn cháu
– Bà Hiền gác máy đã lâu, Như Thủy vẫn thẫn thờ suy nghĩ:
– Nên, khong nên về ngoài đó ? Lúc này phải nói ra sự thât. tồi tệ của Cuong thì khác gì nhát dao găm vào vết đau của mẹ Cuong . Chưa môt. lần gặp nguoi phụ nữ ấy, nhung tận sâu thẫm lòng mình Như Thủy đã sẵn dành cho bà môt. tình cảm kính trọng . Họ là những nguoi mẹ đáng kính mà cô khong thể có trong đời . bác ấy chắc đã có những ngày ăn khoai, ăn cũ mì, dành chén cơm trắng cho Cao Cường ăn . Tấm áo bác lẽ vá thêm vài mụn trên vai, bác vẫn tươi cười mua thêm cho Cuong chiếc áo lạnh, cuốn tập
– Mẹ của cô, không hề có những khổ đau cực nhọc, khong phải lo toan tấm áo miếng cơm cho chồng con
– Vậy mà !… thở dài, Như Thủy nhớ đến mẹ mà buồn thêm
– Chị Hai, nội gọi cho chị à ?
Như thạch ngập ngừng:
– thuy nhìn em:
– Sáng mai c hị về SG . Để ra Hà Noi, em muốn đi cùng chị khong ?
– Như thạch nhăn nhó:
– Nội bệnh ? Hay muốn chị ra đó bàn chuyện anh Cuong ?
– Thuy lắc đầu:
– Nội vẫn khỏe . Cũng khong có chuyện ép gả chị . Nội muốn chị ra ngoài ấy chăm sóc mẹ anh cuong
– Thanh Trà tròn môi:
– Mày đồng ý hả ?
– Phải vậy thôi . Nội muốn tao vì tin`h nghĩa Cuong giúp ba tao
– Thái Tuan, hắn chịu khong kìa
– Như Thủy bình thản:
– Tao đâu có làm viêc. mờ ám . Mẹ Cuong cần nguoi chăm sóc, mình ở đây cũng chỉ rong chơi . Tao chưa hề chăm soc” nguoi bệnh nên cũng tập dần . Thái Tuấn sẽ hiểu và thông cảm cho tao . Yêu nhau thì phải tin tưởng ở nhau . Tao khong thích kiểu ràng buôc. vô lý . nếu Tuan cũng nhỏ nhen ích kỷ, tao đành chịu
– Khi yeu nguoi ta thường ích kỷ . Yeu nhiều ghen nhiều . Tao chỉ sợ…
– Thuy cuoi cuoi:
– Mày khỏi lo cho tao nhiều . nếu thích mày có thể đi tiếp ra ngoài ấy, Ha NOi cũng nhiều gã đàn ông bẻm mép lắm .
