XtGem Forum catalog
Anh sẽ phải yêu em

Anh sẽ phải yêu em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328392

Bình chọn: 8.00/10/839 lượt.

n, nhưng Manh Manh cảm thấy, loại đơn giản này tạo nên mị lực độc đáo cho quân doanh, Manh Manh thích đơn giản thẳng thắn, những thứ này thực trân quý trong chốn đô thị ồn ào náo động, cũng là phong cách trước nay của quân doanh, tựa như Ki ca ca của cô.

Manh Manh ngồi xuống, xốc chăn trên người lên, nhìn nhìn, hình như đã tắm qua, quần áo cô mặc cũng đổi thành áo sơ mi quân trang của Ki ca ca, qua áo sơ mi quân trang thùng thình, người cô nhỏ nhỏ, xinh xinh, quần lót nhỏ cũng đã thay.

Manh Manh nhức đầu, cô liền nhớ rõ, đêm qua vừa bổ nhào trên giường liền ngủ, về phần Phùng Ki tắm rửa thay quần áo cho cô, tí xíu ấn tượng cũng không có, hơn nữa, Manh Manh bỗng nhiên chịu đả kích, bắt đầu hoài nghi mị lực của mình.

Cô cùng Ki ca ca vô luận như thế nào, cũng xem như tiểu biệt thắng tân hôn! Ki ca ca lại mang thân phận quân nhân tràn đầy tinh lực, một tuần không gặp cô, khi gặp đem cô cởi hết, lại tắm rửa, thay quần áo cho cô, cuối cùng một mình đơn độc ở trên giường ôm cô ngủ một đêm, thế nhưng một chút động tĩnh cũng không có, thật không giống lẽ thường, hoặc là, cô ngủ say như chết, không nhớ được …

Nghĩ đến đây, Manh Manh lật cổ áo sơ mi xem xét bên trong, Ki ca ca ở trên giường thuộc loại nam nhân kịch liệt, ngay cả vuốt ve hôn nhẹ trước sau, cũng không quá ôn nhu, làn da Manh Manh lại trắng noãn tinh tế, mỗi lần hai người hơi chút thân mật, sẽ lưu lại dấu vết rõ ràng, nhưng lần này, một chút cũng không có…

Manh Manh nhìn trái ngó phải, vén áo sơ mi cao hơn nữa, lắc lắc thân mình mà nhìn, Phùng Ki vừa tiến đến liền nhìn thấy tiểu nha đầu như vậy, cái miệng nhỏ nhắn chu chu, nút áo sơ mi đã bị tiểu nha đầu cởi bỏ toàn bộ, rộng mở thật to, một bên tay áo tụt xuống, đầu nhỏ của cô xoay ra sau lắc lắc, không biết nhìn cái gì, cái cổ nhỏ xinh đẹp suýt bị vặn gậy, nhưng mà, thật đẹp, xinh đẹp giống như một bức tranh diễm tình tinh tế tuyệt đẹp.

Cô gái xinh đẹp trong nắng sớm giống như tinh linh, áo sơ mi quân trang trên người tụt xuống, hơn phân nửa thân thể lộ ra trong nắng sớm, chỗ vạt trước áo sơ mi, lộ ra một bên ngực xinh đẹp đứng thẳng… Đỉnh phấn nộn mềm, run rẩy, có chút trong trẻo nhưng trong không khí lạnh lùng nhếch lên, sáng rõ mê người, giống như trái cây trên núi vừa mới chín tới, khiến người ta muốn nhấm nháp.

Nghiêng thân mình nhỏ nhắn cơ hồ không hề che đậy, thắt lưng duyên dáng quấn quanh vòng eo tinh tế cùng cái bụng phẳng, đường cong kia linh lung phập phồng, khiến ** của Phùng Ki bị dày vò cả đêm thốt nhiên dựng lên, hồ ly tinh nhỏ này, đại khái không biết tối hôm qua anh có bao nhiêu vất vả.

Sau khi tắm nước lạnh, vừa kề bên người cô, cả người sẽ không tự chủ nóng lên, ** này này nọ dụ hoặc nam nhân quá lớn, Phùng Ki bỗng nhiên hiểu được, đàn ông sẽ phạm phải vấn đề tác phong, hơn nữa nằm trong ngực, là cô gái mình âu yếm nhất, cô gái mình có thể danh chính ngôn thuận chạm vào, huống chi anh lại tắm rửa thay quần áo cho cô, quả thực đây chính là khảo nghiệm nghiêm khắc nhất trong cuộc đời này của Phùng Ki.

Phùng Ki vô số lần muốn đem tiểu nha đầu đặt ở dưới thân, hung hăng, hoàn toàn yêu cô, nhưng dáng ngủ của tiểu nha đầu kia ngây thơ tới cực điểm, anh thực không thể xuống tay, cũng là có chút đau lòng cho tiểu nha đầu.

Tiểu nha đầu tuy rằng đạp Thiệu Tình một cước, lại không thực cảm thấy mình sai lầm, tính cách tiểu nha đầu yêu ghét rất rõ ràng, từ nhỏ lại bị nuông chiều mà lớn lên, tính tình có chút bướng bỉnh, hơn nữa đối với đoạn tình cảm xưa kia của mình cùng Thiệu Tình thực để ý, cho nên một cước kia đá ra căn bản chính là phản ứng bản năng của cô, sau đó, mặc dù ý tứ hối hận cũng không nhiều, cô tuy rằng cúi đầu nhu thuận nghe mình giáo huấn, nhưng nhìn cái miệng nhỏ nhắn kia vẫn chu lên, là có thể biết.

Trong lòng tiểu nha đầu không phục, lại vẫn nén giận nghe, nếu cô thực cãi lại một câu, Phùng Ki có lẽ sẽ không đau lòng thành như vậy, nhưng một câu giải thích cô cũng không nói, bộ dáng ngoan ngoãn vô cùng, Phùng Ki thực có chút xót xa.

Huống chi, tiểu nha đầu còn nói mớ, ngay tại thời điểm anh nhịn không được, tiểu nha đầu ở trong lòng anh cọ cọ than thở vài câu, mặc dù mơ mơ hồ hồ nghe không rõ lắm, âm thanh nhỏ nhẹ vừa mềm mại vừa nhẹ nhàng.

Phùng Ki kề sát vào cái miệng nhỏ nhắn của cô cẩn thận nghe mới nghe được, tiểu nha đầu than thở là: “Ki ca ca, em muốn cho anh bất ngờ vui vẻ… Nhưng anh lại hồng hạnh ra tường, hồng hạnh ra tường… Chán ghét, chán ghét muốn chết…”

Lúc ấy trong lòng Phùng Ki đang nóng hầm hập nói không nên lời liền thoải mái, thoải mái qua đi lại thấy buồn cười, hồng hạnh ra tường? Nha đầu lại nói anh thành hồng hạnh ra tường, câu nói mớ này của tiểu nha đầu chân thật không che dấu, lại thẳng tắp đánh trúng Phùng Ki khiến lòng anh mềm xuống.

Theo lời ấy, đêm qua Manh Manh có thể yên yên ổn ổn ngủ thẳng đến hừng đông, là công lao của mấy câu nói mớ, Phùng Ki nhịn đã muốn phun máu, lại vẫn đang giữ lại lý trí cuối cùng, tất cả bởi vì đau lòng, hiển nhiên một chút ý tứ cảm kích Manh Manh cũng không có.

Sau khi kiểm tra chung quanh, phát hiện k