Polaroid
Bà Xã Nghịch Ngợm, Em Là Của Anh

Bà Xã Nghịch Ngợm, Em Là Của Anh

Tác giả: Ann

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324865

Bình chọn: 8.00/10/486 lượt.

h tĩnh, còn tâm trạng nghe giải thích nữa. Nó dựa lưng vào thành giường, thở ra có phần mệt mỏi.

-Em sao vậy? không đi thăm Gia Huy nữa sao? –Mạnh Khang tò mò nhìn nó

-Chắc để sau, bây giờ cứ để anh ấy nghỉ ngơi đã. Hai ngày qua dài quá….

Nó ủ rũ định ngả lưng xuống giường thì bỗng giật mình nhổm dậy, nó hỏi Mạnh Khang:

-À, còn Đại Ánh….à không…Đại Ảnh thì sao? Cô ta đâu rồi?

-À, cô ta cũng không sao, không có gì nghiêm trọng, nhưng tỉnh lại trước em và trốn đi đâu mất rồi không ai thấy hết.

Nó thở ra nhẹ nhõm, dù sao nó cũng không muốn có chuyện gì xảy ra với Đại Ảnh. Nó nhìn Mạnh Khang không khỏi thắc mắc:

-Vậy chuyện lúc đó như thế nào? Sau khi Khải Tuấn đưa em ra thì lại vào cứu Gia Huy Và Đại Ảnh hả anh?

-Ờ…cái đó….

Cạch****

Mạnh Khang chưa kịp nói hết câu thì cửa phòng bệnh bật mở từ bên ngoài, không ai khác là Khải Tuấn vào thăm nó, thấy vậy Mạnh Khang đứng dậy gật đầu chào Khải Tuấn, rồi nhìn nó mỉm cười không quên một cái nháy mắt:

-Khải Tuấn đến rồi, có lẽ để cậu ấy kể lại cho em nghe thì hay hơn.Thôi anh sang xem Gia Huy tỉnh chưa nhé!

-Vâng! À, Mạnh Khang…..ờ…có gì thì báo em biết với nha!

-Ok Voi con!…

Mạnh Khang đi ra rồi, cẩn thận đóng cửa phòng bệnh. Để nó và Khải Tuấn ở trong.

Khải Tuấn nhìn nó dịu dàng như mọi ngày:

-Em khỏe hơn chưa? Anh có mua nhiều cam cho em lắm nè.

-Vâng, cám ơn anh.

Khải Tuấn ngồi gọt cam cho nó, nó nhìn mãi mới mở lời:

-Anh kể …kể cho em nghe chuyện lúc ở ngôi nhà đi, sao anh cứu được họ vậy?

-Vì…anh là siêu nhân mà!- Khải Tuấn mỉm cười, nét mặt nửa thật nửa đùa làm nó tròn mắt

-Sa..o ….sao?

-Ha ha…anh đùa em thôi, thật ra anh chỉ cứu được em chứ không cứu Đại Ảnh và Gia Huy vì lúc đó lửa to lắm anh không vào được.

-Sao? không phải anh cứu thì là ai?

Nó tròn mắt nhìn Khải Tuấn, trong khi Khải Tuấn thì vẫn tập trung vào quả cam, nhưng không quên trả lời cho nó

-Là người của ông Trần, cha của Gia Huy đó.

-Sao? Sao bác ấy lại biết Gia Huy đang ở đó và sắp bị….???

Nó càng ngạc nhiên cực độ trước sự ứng cứu quá kịp lúc của ông Trần.

-Anh nghe Mạnh Khang nói lúc em bỏ nhà đi thì cũng là Lúc Quốc Minh lợi dụng cơ hội muốn đối phó Gia Huy, thấy vậy Mạnh Khang đã liên lạc kêu ông Trần về đây….

Đưa cho nó miếng cam Khải Tuấn nói tiếp:

-Lúc em và Gia Huy bị Đại Ảnh nhốt trong căn nhà cũng là lúc ông Trần về tới sân bay. Nghe Mạnh Khang kể lại tình hình ông Trần rất muốn tới đây nhưng phải về công ty giúp Mạnh Khang đối phó Quốc Minh trước, nên đã cho 2 vệ sĩ thân tín nhất gấp rút tới đó cứu em và Gia Huy. Lúc anh vừa đưa em ra thì bọn họ ập tới xông vào cứu Gia Huy và Đại Ảnh.

-Ôi…thật là may quá- nó thở ra kèm theo nụ cười hiếm hoi trong mấy ngày nay. Khải Tuấn thôi gọt cam nhìn nó:

-Ừ, rất may vì họ vừa ra là ngôi nhà sập ngay sau đó.

-Nguy hiểm quá vậy, may mà không ai bị gì cả. Khải Tuấn em phải cám ơn anh, nếu không có anh thì…..

-Tiểu Du….

Nó đang cười nói thì Khải Tuấn kêu tên nó, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn , nó lo lắng hỏi?

-Sao vậy anh?

-Tiểu Du à, bây giờ em đã biết tất cả về gia đình em, biết Gia Huy giấu em suốt thời gian qua , chỉ có điều em chưa hồi phục trí nhớ mà thôi, nhưng điều đó bây giờ có lẽ cũng không còn cần lắm nên….

Khải Tuấn có vẻ ấp úng như biết rằng điều mình nói ra có lẽ khó được nó chấp nhận, còn nó, thấy vẻ ấp úng của Khải Tuấn càng thấy lo lắng hơn, nhìn sâu hơn vào đôi mắt dịu dàng giờ đã pha chút do dự của Khải Tuấn

-Sao? Nên….sao ? – nó hỏi

-Nên nếu em còn giận hoặc không thể tha thứ cho Gia Huy thì hãy về thành phố K cùng anh đi , anh sẽ từ từ kể cho em nghe những chuyện trước đây, sẽ dẫn am đi gặp lại các bạn cũ, biết đâu em sẽ nhớ ra thì sao!

Nó không biết nên vui hay nên buồn vì lời đề nghị của Khải Tuấn, nhưng trong lòng có cái gì đó như là không nỡ rời xa nơi này …rời xa hắn vậy.

Nếu Khải Tuấn nói với nó chuyện này cách đây 1 ngày, nó chắc chắn sẽ đồng ý không chút do dự. nhưng giờ đây….thật khó nghĩ cho nó. Khải Tuấn thấy nó im lặng, vẻ mặt suy tư thì trong lòng có phần thất vọng nhưng vẫn hỏi nó:

-Tiểu Du? Được không em? Chúng ta về thành phố K nhé!

-Em ….nhưng mà chuyện hôn ước là thật mà anh….em…khi nãy em đã nghe bác Trần nói rồi Mạnh Khang cũng nói vậy mà….nên…

Nó lấp liếm nhìn Khải Tuấn ấp úng., Khải Tuấn vẫn không bỏ cuộc

-Anh không nói chuyện hôn ước, không phải em rất giận chuyện Gia Huy giấu em về gia đình em suốt thời gian qua sao? em đã tha thứ cho cậu ta rồi hả? Nếu chưa thể tha thứ hay cần thời gian suy nghĩ cứ đi với anh , anh hứa sẽ không bắt em ở thành phố K luôn đâu, khi nào em muốn về đấy anh sẽ….đưa em về.

Nhìn gương mặt thành khẩn của Khải Tuấn quả thật không ai nỡ từ chối. nó không thể tự dối bản thân được nữa, nó giận hắn, ghét hắn, trách móc hắn về việc đã giấu giếm nó suốt thời gian qua, nó choàng tay ôm Khải Tuấn:

-Khải Tuấn, cám ơn anh rất nhiều….

Phía ngoài phòng một dáng người quen thuộc dựa lưng vào tường, khuôn mặt có phần buồn bã được giấu kỹ dưới ánh mắt nghiêm nghị cũng quay mặt bước về phía trước. dọc hành lang nhiều người chú ý tới hắn nhưng không ai th