Old school Easter eggs.
Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211823

Bình chọn: 7.5.00/10/1182 lượt.

nh sẽ hiểu mà không hề lí giải nổi!” Lãnh Diễm khẳng định, trên căn bản, từ lúc Nghiêm Hi bảy tuổi anh đã dựa vào chính bản thân mình dạy cho Nghiêm Hi. Coi như từ lúc Nghiêm Hi bảy tuổi đã bắt đầu biết hết nhân cách của mình. Nhưng cuối cùng vẫn không tránh được bị Lãnh Diễm bé nhỏ uốn cong.

Nghiêm Hi suy nghĩ, bỗng bừng hiểu ra: “A, thì ra Lãnh Diễm anh sống chỉ có ý nghĩ như vậy, anh cố ý dạy em trở thành như vậy!” Nghiêm Hi cố ý làm ra vẻ tức giận, phùng má thở phì phò không để ý đến anh.

Lãnh Diễm chỉ cười không nói, nhưng vẫn nghiêm nghị nhắc nhở: “Ít giở trò khoe khoang nói lảng sang chuyện khác với anh, nghiêm túc một chút, nói mục đích của em, đừng trách anh cản trờ từ bên trong!”

Nghiêm Hi vốn vẫn đang còn tức giận nghe thấy như vậy liền sụp mặt xuống, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nói: “Được rồi, em thừa nhận là em cố ý.” Nói xong giương mắt lên lẳng lặng nhìn Lãnh Diễm.

Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, “Sau đó?”

Nghiêm Hi thở dài, Lãnh Diễm này đã biết lừa gạt giỏi nhất, “Vậy em nói, anh đừng tức giận.” Thật sự là sự tình liên quan đến chuyện quan trọng, không thể không làm.

Lặng lẽ nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, anh thoáng nhíu mày, rốt cuộc cô bé này muốn nói bí mật gì?

“Ừ, em nói đi, anh không tức giận.” Lãnh Diễm dẫn dắt từng bước, hiện tại không tức giận, về phần sau khi nghe những điều đó có tức giận hay không cũng không chắc chắn.

Nghiêm Hi: “Em cố ý hống hách kiêu ngạo trước mặt Lý Lệ, để cho cô ta biết, thành phố A này không phải là nơi cô ta có thể muốn nói cái gì chính là cái đó, để cho cô ta biết, cho dù cô ta có khả năng, tới nơi này cũng không còn cái gì.”

Lãnh Diễm nhíu mày, chỉ chuyện nhỏ này sao? Nhìn vẻ cô đơn trên mặt Nghiêm Hi qua, Lãnh Diễm không nói gì, chỉ yên lặng chờ đoạn sau.

Nghiêm Hi tiếp tục: “Em rất hiểu Lý Lệ, cô ta tuyệt đối không chịu nổi người khác mạnh hơn, người khác nhiều tiền hơn cô ta. Cho nên, em làm như vậy, nhất định sẽ kích động cô ta.” Sau khi nói xong, tiếp tục yên lặng nhìn Lãnh Diễm.

Lãnh Diễm cong chân mày, hết sức kinh ngạc nói: “Kể xong rồi hả?” Thấy Nghiêm Hi gật đầu, Lãnh Diễm không hiểu: “Sao em lại như vậy? Chẳng lẽ lúc em ở thành phố G bị người ta khinh thường đến mức hỏng hết đầu óc sao? Cho dù Lý Lệ có hành động gì cũng là nhằm về em đấy!”

Nghiêm Hi không hài lòng cau mày nhìn anh: “Lãnh Diễm, anh đừng giả vờ hồ đồ trước mặt em. Anh cho rằng em không biết, em đã bảo Lãnh Tiểu Tam đi điều tra bối cảnh Lý Lệ. Hơn nữa còn tương đối cẩn thận, ba mẹ ruột cô ta đều sắp bị anh moi lên từ dưới đất. Anh còn giả vờ với em, anh chính là một con sói đuôi dài!” Cuối cùng, Nghiêm Hi liếc mắt kết luận.

Lãnh Diễm sững sờ, sau đó cười ha ha, bàn tay vừa kéo đã kéo cái eo nhỏ của Nghiêm Hi vào trong ngực, cúi đầu cố ra vẻ thần bí ghé vào lỗ tai Nghiêm Hi: “Đây là bí mật, em nói lớn như vậy là ước gì tất cả mọi người đều biết sao?” Anh ra vẻ thần thần bí bí, cực kỳ giống dáng bé lừa gạt cô khi còn bé. Rõ ràng rất đứng đắn, khi đó mình ngây ngốc còn bị anh lừa, hơn nữa lần nào cũng đứng, cho tới bây giờ chưa từng thất bại.

Nghiêm Hi đen mặt, “Anh đang dỗ trẻ con sao?”

Lãnh Diễm vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm Nghiêm Hi, hồi lâu sau mới nói: “Sao em biết?” Giống như bí mật kinh thiên động địa của mình bị người ta không cẩn thận phá vỡ.

Nghiêm Hi tiếp tục đổ mồ hôi, đưa tay lên trán lau mồ hôi của mình hỏi: “Lãnh Diễm, anh chắc chắn là Lãnh Diễm sao?”

Lãnh Diễm làm như thật gật đầu, Nghiêm Hi vươn tay dùng ngón tay cái và ngón trỏ nắm lấy bàn tay Lãnh Diễm, vẻ ghét bỏ dời khỏi người mình. Sau đó cô buông tay, cánh tay Lãnh Diễm lập tức buông xuống, sau đó Nghiêm Hi nghiêm túc nói: “Em không biết anh.” Nói xong quay đầu bước đi.

Lúc đầu Lãnh Diễm sững sờ, sau đó ra vẻ hoảng sợ, “Sao em có thể không biết anh!”

Nghiêm Hi đi phía trước không kiềm chế nổi bật cười, cái người Lãnh Diễm này phải nói thế nào cho đúng, trong lúc cần nghiêm túc nhất luôn cố tình giải sầu giúp cô.

Lãnh Diễm vẫn đang làm vẻ đau lòng ở phía sau, Nghiêm Hi chợt ngừng cười, quay đầu lườm anh một cái, cái nhìn không đứng đắn, xác định người đàn ông mặc âu phục được may cắt thủ công đang làm ra vẻ điên khùng trên đường. Mặc dù người này là một tổng giám đốc xã hội thượng lưu, cố tình diễn trò kêu gọi trên mặt hoàn toàn không phù hợp với hình tượng cao quý.

Nghiêm Hi nghĩ, mình nên lấy điện thoại di động ra quay lại, sau đó lập tức đăng lên blog, lượng view trên blog mình chắc chắn sẽ tăng cao đột ngột, rất có tương lai.

Trên đường lớn, không ai nhìn thấy một người đẹp trai cao cấp như vậy mà không dừng bước quay lại nhìn. Lãnh Diễm ở sau lưng giả bộ với Nghiêm Hi, chọc cho Nghiêm Hi vui. Nghiêm Hi bước lên khoác cánh tay Lãnh Diễm cười vui vẻ nói: “Được rồi được rồi, nghiêm túc một chút, trời nóng như vậy còn không sợ mệt.”

Trời nóng như vậy, Lãnh Diễm như con khỉ mặc đồ Âu trên người có thể không nóng sao?

Lãnh Diễm dừng lại đứng nghiêm, ngẩng đầu nhìn lên mặt trời trên bầu trời, vừa lau mồ hôi vừa nói: “Không nóng mới lạ, đúng là trời sụp.”

Nghiêm Hi cười, kéo Lãnh Diễm đi