ho rõ.” Sau khi nói xong nhìn Nghiêm Đình hỏi: “Xin cho tôi biết nguyên nhân cái chết của Tử Hoa.”Nghiêm Đình nghe đầu tiên sửng sốt một chút, sau đó giận dữ nói: “Tên khốn khiếp, nó chết như thế nào anh là người rõ nhất!”Những người khác cũng sửng sốt, ngược lại Nghiêm Hi chỉ sửng sốt một giây, sau đó liền nhìn phản ứng của mọi người xung quanh, cô thấy rõ ràng. Lãnh Dật Lăng cũng có dáng vẻ không nghĩ tới, sau đó nhíu chặt chân mày không biết nghĩ cái gì.Bởi vì Chu Vận Uyển nghe Lý Thánh Đức nhắc tới Nghiêm Tử Hoa, cũng phản xạ có điều kiện nhìn Lãnh Dật Lăng. Nhìn phản ứng của hắn thì lạnh lùng cười một tiếng, chính là không bỏ được, thậm chí nghe được tên của cô ta cũng có phản ứng này.Trên mặt Lãnh Diễm không có phản ứng gì, tay ôm Nghiêm Hi không tự chủ tăng thêm mấy phần.Lý Thánh Đức bị rống, cũng không có phản ứng lớn gì, trực tiếp nói với Nghiêm Đình: “Tôi biết rõ ông bởi vì chuyện của Tử Hoa một mực trách tôi, nhưng tôi vẫn có lời muốn nói. Ông vẫn cho rằng tôi hại chết Tử Hoa, nhưng tôi phải nói rõ ràng, chuyện kia không phải do tôi làm.”Bởi vì chuyện này là chuyện của nhà họ Nghiêm, người nhà họ Lãnh không nên biết quá nhiều. Nhưng hiện tại dưới tình huống này, thực sự là muốn tránh cũng không tránh được. Ông cụ quay đầu trừng mắt liếc Lãnh Dật Lăng, Chu Vận Uyển thấy, đưa tay kéo kéo Lãnh Dật Lăng, muốn lôi Lãnh Dật Lăng lên lầu. Dù sao chuyện này có liên quan đến Nghiêm Tử Hoa, tốt nhất là Lãnh Dật Lăng nên tránh đi trước. Nhưng Lý Thánh Đức vừa nhìn thấy liền cười nói: “Chờ một chút, ai biết được cho đến cùng chuyện xảy ra như thế nào?”Lãnh Dật Lăng nghe xong cảm thấy có cái gì đó không đúng, quay đầu lại trợn mặt nhìn: “Lời của anh có ý gì, ý của anh là tôi hại cô ấy? Lý Thánh Đức, ăn ở phải có lương tâm, anh nghĩ một chút từ sau khi Tử Hoa qả cho anh thì cô ấy được cái gì? Tất cả đều không có, ngược lại còn ngược đãi cô ấy như vậy!” Lãnh Dật Lăng nhớ tới cô gái xinh đẹp đó liền đau lòng, từng nuông chiều cô ấy như thế nào, người đàn ông kia nên nâng niu trong tay cẩn thận che chở. Nhưng anh ta thì sao?Lý Thánh Đức cười lạnh: “Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, ai biết anh chỉ một chút chuyện này anh liền bị kích thích, điều này ai biết được?”“Anh……” Lãnh Dật Lăng không khống chế được trực tiếp vung một quả đấm. Hai người đánh nhau lực tay không hề nhỏ, lúc còn trẻ đều là người luyện võ, mặc dù lớn tuổi rất ít động thủ thế nhưng không không phải là không có bản lĩnh. Hai người ngươi tới ta lui không ai bước vào khuyên can, ngay cả bình hoa lớn ở trước cửa cũng bị hai người vật lộn mà đổ bể.Nghiêm Hi và Lãnh Diễm đứng ở xa không quản, chỉ lạnh lùng nhìn. Chuyện này, tóm lại là nên giải quyết.Cuối cùng hai nhà vui mừng tụ hội bởi vì một Lý Thánh Đức xuất hiện mà rối tung rối mù. Hai ông cụ lạnh lùng nhìn, cũng không cho những người khác can, chờ cho hai người đánh xong khắc dừng.Nhục Đoàn Tử cực kỳ vui sướng ở trong lòng cha mình nhìn, quả đấm nhỏ siết chặt bộ dáng học hỏi nắm quyền của bọn họ.Trên đường trở về Lãnh Diễm vừa lái xe vừa nhìn Nghiêm Hi ngồi ở tay lái phụ. Nghiêm Hi thoáng nhìn, sau đó nửa đùa nói: “Đột nhiên cảm thấy em rất đẹp?”Lãnh Diễm đang lái xe liền bật cười: “Đúng vậy, rất đẹp!”Nghiêm Hi ‘cắt’ một tiếng, quay đầu ra ngoài nhìn phong cảnh bên ngoài. Lãnh Diễm ngồi một bên nở nụ cười nhìn đường xá trước mặt, sau đó chờ đúng lúc Nghiêm Hi quay đầu liền vươn tới hôn. Nghiêm Hi bị giật mình, mắt mở thật to, một giây sau mới phản ứng được anh đang lái xe, trừng trừng nhìn đường xá: “Lái xe!”Lãnh Diễm trộm hương thành công, cũng không dám làm tiếp, tập trung lái xe.Nghiêm Hi bất đắc dĩ lườm anh một cái, chó chút oán trách, nhìn Lãnh Diễm ha ha cười không ngừng.“Nói thật đi, về chuyện mẹ của em, có phải em đã biết cái gì đó?”Nghiêm Hi sững sờ, sau đó cười cười. Đã sớm biết sau khi trải qua một màn kia anh sẽ hỏi, cho nên Nghiêm Hi cũng không quá kinh ngạc, nhếch miệng mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng nói: “Có lẽ là vậy, em cũng không rõ ràng lắm.” Hiển nhiên là không muốn nhiều lời. Lãnh Diễm liếc nhìn, cũng không hỏi thêm gì.Sau một tháng đầu óc của ông Chu hoàn toàn không dùng được nữa, Chu Khải rất bất đắc dĩ. Tìm rất nhiều bác sĩ, sau khi hỏi đều nói, loại thuốc này không có biện pháp chữa trị.Chu Khải chỉ có thế an bài ông Chu ở trong bệnh viện, mời một chuyên viên trông chừng chăm sóc.Hiện tại công ty Chu thị thậ vất vả mới trở lại quỹ đạo cũ, nghĩ tới công ty dĩ nhiên không tránh được nhớ tới Nghiêm Hi ngày đó, trong lòng Chu Khải tự hỏi, suy nghĩ hiện giờ của hắn thiếu nợ Nghiêm Hi không ít. Nhưng bây giờ hắn có thể làm cái gì đây? Cái gì cũng không làm được, điều duy nhất chỉ có thể an tâm sống cuộc sống của mình, không đi quấy rầy cuộc sống của cô.Gần đây Lý Lệ không tốt lắm. Không biết vì nguyên nhân gì, gần đây Thiên ca không hề đụng cô ta, nhưng mỗi lần đều muốn tra tấn cô ta một lần. Lý Lệ nhìn gương mặt có chút sưng đỏ của mình, từ từ vươn tay ra, lại nhìn vết thương trên khóe miệng, Lý Lệ nở một nụ cười lạnh.Những người đàn ông này……Đột nhiên ngoài cửa có một ng