ghe vậy, đầu tiên cả người Lãnh Diễm cứng đờ, sau đó từ từ mới hiểu ra câu cuối cùng của cô đầy đủ là như thế nào.Mãi lâu sau, anh vẫn không dám tin hỏi lại: “Em…..”Nghiêm Hi muốn, cứ phóng túng mình như vậy thôi.Bởi vì cuộc sống như thế này quá mệt mỏi, mẹ Lãnh, thật xin lỗi người, thật sự, đời này, con không thể tìm được người nào khác nữa rồi.Con cũng mệt chết đi.Khịt khịt cái mũi, hai cánh tay bé nhỏ của Nghiêm Hi run rẩy từ từ xiết chặt lại.Lãnh Diễm cảm nhận được hai cánh tay mảnh khảnh kia đang từ từ xiết chặt ngang hông anh, anh kích động đến mức không biết làm sao để hít thở, mãi lâu sau mới nhẹ nhàng thở ra, chậm rãi nhắm hai mắt của mình lại.Đôi tay dần dần xiết chặt, khiến hai thân thể dán sát vào nhau, Nghiêm Hi ngoan ngoãn để mặc cho Lãnh Diễm ôm, tất cả đối với cô mà nói, không đáng là gì, chỉ muốn phóng túng cho trái tim của mình một lần.Còn có, đúng là….rất thoải mái.Lồng ngực của Lãnh Diễm, rất thoải mái, rất bình yên.Từ từ nhắm hai mắt của mình lại, nghe thấy nhịp tim kích động của Lãnh Diễm, từ từ ngủ thiếp đi.Chờ kích động dịu bớt, khi Lãnh Diễm phát hiện ra cô bé trong ngực mình đã ngủ say, anh lại cảm thán bản thân mình số khổ một lần nữa, thật vất vả mới chạm tới trái tim của cô, làm sao lại dễ dàng ngủ thiếp đi như vậy đây.Bất đắc dĩ thở dài, cuối cùng ghé vào bên tai xinh xắn của Nghiêm Hi, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.” Đối với việc Nghiêm Hi nhất quyết không chịu tiếp nhận anh, Lãnh Diễm cũng hiểu được ít nhiều.Nếu nói trước kia cô không thích anh, thì bốn năm trước cô sẽ không ngượng ngùng đỏ mặt trước mặt anh, cho nên nói, Nghiêm Hi thật sự có yêu anh.Chỉ là không ngờ đến, khúc mắc trong lòng cô lại khó tháo gỡ đến vậy.Như vậy, bốn năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm sao lại khiến cho cô bé to gan lớn mặt này lập tức thay đổi giống như chim sợ cành cong, dè dặt đến nỗi làm cho anh giận sôi lên.Nếu như lần này anh không dùng khổ nhục kế, chỉ sợ cô sẽ đau lòng cả một đời không chịu buông tha cho mình một con đường sống, rõ ràng là yêu, tại sao lại không dám nhận?Nhớ tới giọng nói buồn buồn của bà xã khi tựa vào vai mình, trong lòng Lãnh Diễm vui mừng , vật nhỏ đau lòng cho mình thật đúng là mù quáng, ngay cả mình đang cố ý khoa trương cũng không nhìn ra rồi.Cái này chẳng lẽ chính là cái gọi là quan tâm sẽ bị loạn? Bởi vì để ý, cho nên sẽ không chú ý đến những việc nhỏ nhặt không đáng kể.Lãnh Diễm khẳng định, nếu như anh nói những lời này vào thời điểm Nghiêm Hi đang tỉnh táo, nhất định cô sẽ cười lạnh và ném ra một câu: “Mau trở về tập thêm nữa đi, anh diễn quá kém.”Nhưng mà hiện tại……….Nhìn Nghiêm Hi hít thở đều đều, Lãnh Diễm nhếch môi cười, hiệu quả không tệ. Cẩn thận ôm ngang Nghiêm Hi vào trong ngực, bước chân nhẹ nhàng cẩn thận di chuyển đến giường bên cạnh cửa sổ, động tác êm ái đắp mền giúp Nghiêm Hi.Vừa định đứng dậy rời đi, lại phát hiện cổ áo của mình bị Nghiêm Hi nắm rất chặt, Lãnh Diễm im lặng, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của Nghiêm Hi ra, nhưng anh lại không ngờ, động tác nhỏ như vậy lại làm kinh động đến Nghiêm Hi đang ngủ say, cô khẽ cau mày, ngủ không được yên ổn. CHƯƠNG 56: UYÊN ƯƠNG SỐ KHỔKhi Lãnh Diễm đang khom người không dám lộn xộn, tiến không được mà lùi cũng không xong thì đột nhiên bên ngoài phòng bệnh vang lên một tràng cười.Mặt Lãnh Diễm vốn dịu dàng lập tức rét lạnh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa, lạnh lùng liếc mắt một cái, tràng cười lập tức dừng lại.Quay đầu lại nhìn Nghiêm Hi ngủ trên giường, hình ảnh này rất quen thuộc, khóe miệng anh bất giác lại cong lên.Nhẹ nhàng nằm lên giường ôm Nghiêm Hi đang ngủ say vào trong ngực, ôm cô tựa như khi hai người còn nhỏ, thân thể Nghiêm Hi hình như ý thức được, theo ký ức thời thơ ấu, nhích người tiến sâu hơn vào trong ngực Lãnh Diễm, vòng tay ôm lấy anh, ngủ càng ngày càng sâu hơn.Đứng bên ngoài phòng bệnh, Tiếu Thâm và Cố Tiêu với vẻ mặt mập mờ nhìn xuyên qua cửa sổ nho nhỏ của phòng bệnh xem gian tình bên trong, còn Lý Duệ Thần ngồi trên ghế băng dài, trong mắt có chút mất mát, sau đó đều là chúc phúc.Đã sớm biết, người Nghiêm Hi yêu là Lãnh Diễm, không phải sao? Coi như xa cách ba năm thì đã sao, cho dù xuất hiện một Chu Khải thì thế nào?Khi đó Chu Khải may mắn, nếu như anh ở bên cạnh Nghiêm Hi khi cô không ở cạnh Lãnh Diễm, như vậy, Hi Hi, em sẽ giống như cho Chu Khải một cơ hội, mà chừa lại mấy phần cơ hội cho anh chứ?Sẽ chứ?Lý Duệ Thần cười khổ một cái, nếu như? Cuộc sống làm gì có nếu như!Chỉ có thể nói, đây là sự an bài của số mệnh mà thôi.Trước khi anh tìm thấy Nghiêm Hi, thì cuộc sống, trái tim của Nghiêm Hi đã tràn ngập Lãnh Diễm, đã không còn một khoảng trống nhỏ nhoi nào nữa.Bốn năm Nghiêm Hi rời đi, thật không dễ dàng gì, trái tim bị Lãnh Diễm chiếm hết mới xuất hiện một tia hy vọng mới, nhưng lúc đó bên cạnh cô lại xuất hiện một Chu Khải.Khóe miệng Lý Duệ Thần cong lên thành hình cung, anh dựa đầu vào thành ghế ngơ ngác nhìn trần nhà, bên tai là tiếng cười đầy mờ ám của Tiếu Thâm và Cố Tiêu.Tiếu Thâm đắc ý, đẩy đẩy Cố Tiêu bên cạnh, vẻ mặt kiêu ngạo: “Cậu xem đi, vẫn là cao thủ tình trường mình