Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin

Tác giả: thuytrang1805

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324440

Bình chọn: 8.00/10/444 lượt.

ng yêu của nó thầm nhủ “Từ lúc nào mà em quan trọng với anh như thế này hả? Anh biết phải làm sao đây?… những lời lúc nãy là anh sai … anh sai rồi xin lỗi em, Chi Lan”

Phá vỡ cái suy nghĩ của hắn là tiếng chuông điện thoại, hắn nhanh chóng nghe máy

-“Con nghe đây” – Miệng trả lời điện thoại nhưng tay vẫn nắm lấy tay nó, mắt vẫn chăm chăm nhìn nó

Đầu dây bên kia run cằm cập – “Con vào bệnh viện nhanh đi, ba bị tai nạn”

-“Hả? ba có sao không mẹ?” – Hắn hốt hoảng

-“Ba không sao rồi, con kêu dì 4 nấu ít đồ đem zô giúp mẹ nha”

-“Con biết rồi”

Hắn đấp trăn kĩ cho nó, rồi nhờ dì 4 chăm sóc nó, liền phăng xe đi vào bệnh viện…

……….

-“Ba có làm sao không” – Hắn lo lắng nhìn ba mình

Ba hắn ngạc nhiên nhìn đứa con trai vốn chẳng biết quan tâm tới ai vậy mà giờ lo lắng cho mình –” Ba không sao con biết quan tâm ba từ lúc nào vậy?”

Hắn im lặng mỉm cười nhìn ông

-“Ông không có nhà nên không biết con trai chúng ta thay đổi nhiều lắm… e hèm.. chắc vì một ai đó..” – Bà mỉm cười nháy mắt với ông

-“Đứa nào mà có khả năng đó zậy bà, tôi nhất định chọn nó làm con dâu”

-“Con bé đang ở nhà mình, khi nào zề tôi ra mắt nó với ông”

-“Sao lại ở nhà mình?”

-“Thôi 2 người làm ơn đừng nói chuyện của con nữa có được không, rốt cuộc thì ba bị làm sao vậy có ai nói cho con biết không?”

Hắn cắt ngang cuộc trò chuyện của ba mẹ bằng một giọng bực dọc

-“Lúc ba từ sân bay zề ba đi taxi nhưng rồi ba ngừng ngay cái siêu thị mua ít đồ lúc băng qua đường thì bị một tên đụng phải, hắn bỏ chạy, lúc đó tay ba bị chảy máu nhiều lắm mà mọi người xung quanh thấy máu ra nhiều chẳng ai dám lại gần nhưng rồi có một cô gái đến cầm máu cho ba, cô ấy đưa ba đến bệnh viện”

-“Cô ấy đâu rồi”

-“Ba cũng không biết”

-“Lúc mẹ zô đây không thấy ai hết”

Để mẹ hắn ở lại với ba, hắn nhanh chóng về với nó…

Thấy nó vẫn ngủ ngon lành, nhẹ nhàng lên nằm với nó, ôm trọn nó vào lòng…

Sáng hôm sau hắn dậy rất sớm tự mình nấu cháo cho nó… dì 4 đứng cạnh bên nhắc nhở cho hắn, lúc hắn lại quên muối lúc lại quá ngọt… cuối cùng thì nồi cháo thịt bầm của hắn cũng xong, múc ra tô mang lên cho nó, lúc bước vào phòng đã thấy nó từ nhà tắm bước ra…

———————

CHAP 9: TÌNH THẾ ĐẢO NGƯỢC

-“Lại đây ăn cháo đi”

-“Hôm nay anh bị làm sao vậy” – Nó mệt mỏi hỏi nhưng vẫn thể hiện sự ngạc nhiên khiến cho người đối diện phải ngượng ngùng

Hắn vẫn không nói gì, kéo nó ngồi xuống giường còn mình thì ngồi cái ghế đối diện, hắn thổi nhẹ chút cháo đút nó… Vẫn ngơ ngác nhìn hắn, thái độ của hắn rất lạ

-“Anh bị bệnh ở đâu à?” – Nó rờ rờ mặt hắn xem coi có bị bệnh như nó nghĩ hay không

-“Tôi không có bệnh, cô mới là bị bệnh đó, ăn nhanh đi nguội hết rồi, uổng công tôi nấu chứ”

– “HẢ, anh nấu”

-“Uhm”

Nó không biết chuyện gì xảy ra, không biết trong tô cháo có thuốc sổ giống nó lần trước không nữa, nhưng thôi cũng đành ngậm ngùi ăn cho hắn zui… ăn xong hắn lấy vài viên thuốc cho nó…

-“Tôi bị gì mà uống thuốc? Đừng nói với tôi thuốc sổ nha?”

-“Tôi không có độc ác như cô đâu, lần trước tôi chưa tính sổ zí cô mà còn dám nói… uống đi thuốc bổ đó”

-“Vậy là anh biết rồi hả?…”

-“….”

Thấy hắn im lặng không trả lời rồi nó nhìn sang mấy viên thuốc trên tay hắn

-“Sao tôi phải uống? Tôi vẫn khỏe mà…”

-“Nhìn lại cô xem, người không ra người ma không ra ma, xanh xao như tàu lá chuối vậy mà nói mình vẫn khỏe, có ma nó mới tin”

Nó ngậm ngùi nghe chưởi rồi ngoan ngoãn uống hết thuốc của hắn đưa… Hắn thấy nó ốm yếu cũng chẳng quan tâm đến chuyện hôm qua của nó, từ lúc đó nó được cưng như trứng, hễ nó muốn ăn gì là hắn đều chạy đi mua… Thấy sự quan tâm của hắn nó như được nước làm tới… bắt hắn làm hết cái này đến cái kia

-“Tôi muốn ăn kem”

-“Được rồi để anh đi mua”

-“Này sao lại xưng như vậy…”

Hắn mỉm cười bỏ lại câu hỏi cho nó rồi phăng xe ra ngoài

Khoảng 10p sau hắn quay zề với ly kem chảy gần hết, mồ hôi nhễ nhại, thấy vậy nó lấy khăn lau khô vệt mồ hôi đó, mắt hắn nhìn chằm chằm vào nó làm mặt nó bây giờ như cái đít nồi…

Chợt nghe tiếng chuông cổng làm nó và hắn lấy lại tinh thần… Hắn thừ người ra chiếc ghế sofa nhìn nó ăn một cách ngon lành, nó quay sang đút hắn, hắn thì ngơ người trước hành động đó của nó…

-“Không ăn à… Vậy thôi”

Nói rồi nó đút muỗng kem vào miệng mình, hắn nhìn nó cười rồi xoa xoa cái đầu… hun nhẹ lên môi nó, nút lấy vệt kem còn dính ở đó… Nó vẫn chưa định thần kịp hành động của hắn, mắt trợn tròng…

-“Ba mẹ về rồi, các con đâu” – bà Lâm xách túi tung tăng đi vào

Họ giật mình thoát khỏi hành động lúc nãy trước khi ba mẹ hắn vào. Nó đứng zậy lễ phép chào – “Con chào 2 bác”

Nó chợt đứng hình khi thấy ông Lâm bước theo sau… Ông Lâm cũng ngạc nhiên không kém, ông rất muốn tìm người giúp mình để nói một lời cảm ơn… nhưng may quá hôm nay ông gặp được nó…mà càng ngạc nhiên hơn khi nó lại ở chính ngôi nhà của mình…

-“Cháu… Cháu là cô gái hôm đó… đúng rồi khuôn mặt này ta không nhằm vào đâu được”

-“Ủa là sao?” – Bà Lâm vẫn chưa hiểu gì

-“Cô bé này là người hôm đó giúp tôi đó bà” – nói xong ông quay sang nó

-“Cám ơn cháu hôm đó rất nhiều nếu không có cháu c


Pair of Vintage Old School Fru