Bà xã triệu đô mua một tặng một

Bà xã triệu đô mua một tặng một

Tác giả: An Tri Hiểu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324513

Bình chọn: 9.5.00/10/451 lượt.

hông phải là người lạnh lùng vô tình.

Trong lòng có người để yêu, tâm tính không xấu lắm, nếu là người lạnh lùng vô tình sao có thể nhớ nhung một người con gái đến vậy, ai ai cũng sợ anh ta, bởi vì anh ta là ông trùm Mafia, ý nghĩa mà thân phận này tượng trưng, khiến người ta sợ hãi.

Cô và anh ta quen biết chưa lâu, anh ta cố chấp muốn theo đuổi cô, đúng là có phần khiến người ta ghét, nhưng ngoài một lần cố tình hôn cô ra, anh ta đối với cô cũng gọi là quân tử chứ không ép buộc điều gì.

“Louis tiên sinh, anh có từng nghĩ đến kết hôn không?” Cô đột nhiên hỏi.

“Sau khi cô ấy chết, chưa từng nghĩ tới.” Anh ta quay đầu nhìn Trình An Nhã cười, “Nhưng nếu là em thì có thể suy nghĩ lại.”

Cô mỉm cười, “Tôi chỉ có một trái tim, chỉ có thể cho một người.”

Một đời một kiếp một đôi tình nhân, quan điểm tình yêu của cô đơn giản chỉ có vậy, có cô, có anh là đủ rồi.

Louis chỉ cười mà không nói gì, đi vài bước anh ta mới nói, “Nếu như Diệp tam thiếu mất tất cả, hai người còn có thể một đời một kiếp không?”

“Câu này anh đã hỏi rồi.” Cô nhẹ nhàng nhắc nhở, lại nói tiếp, “Nếu như cô ấy của anh, anh mất đi tất cả cô ấy cũng sẽ một đời một kiếp bên anh.”

Bước chân của anh ta, chậm lại hai nhịp, lại như không có gì xảy ra, tiếp tục bước, gương mặt u sầu dưới ánh đèn đêm trầm không nhìn rõ, như muốn nói gì đó lại thôi.

“Thực ra em có thể đoán ra được, chủ tịch Diệp muốn kéo đổ Diệp tam thiếu, đem tập đoàn quốc tế MBS cho tôi, em cũng rất muốn khuyên tôi rút ra khỏi cuộc tranh giành giữa hai ba con họ, có phải không?” Louis cười khẽ hỏi, đôi mắt xanh phỉ thúy như nhìn thấu tâm can cô.

Cô cười, “Đúng vậy, không qua nỏi cặp mắt của anh, đúng là tôi nghĩ như vậy.”

“Tại sao lại không khuyên.”

“Tôi biết anh sẽ không đồng ý.” Từ khi anh ta nói tình cảm khó từ, cô liền biết anh ta sẽ không đồng ý, tập đoàn quốc tế MBS có ích cho anh ta. Thế giới của đàn ông phụ nữ thường khó mà hiểu được.

“Nếu như có em đến đổi, có lẽ tôi sẽ suy nghĩ lại.”

“Vậy e rằng anh phải thất vọng rồi.” Cô mỉm cười, “Thực ra tôi vô tài vô mạo lại vô đức, không đáng bao nhiêu tiền, tôi sợ tổn thọ.”

Louis cười, hai tay bắt chéo sau lưng, không biết đang nghĩ gì, nhất thời không nói gì.

Cô trầm ngâm, khẽ nói: “Louis tiên sinnh, thực ra anh đã công thành danh toại, hô phong hoán vũ, đứng ở vị trí cao nhất thế giới, bước thêm một bậc nữa cũng không thể cao hơn, bước xuống một bậc cũng không thấp đi, hà tất cần phải có một MBS nữa chứ? Tôi nhớ khi còn nhỏ trên lớp có bài thi, tôi lúc nào cũng thi rất kém, tâm trạng rất buồn chán, có một lần tự nhiên được một trăm điểm, tôi vui mừng chạy thẳng về nhà, chạy đến trước mặt mẹ tôi, nói với mẹ tôi xếp thứ nhất, ba tôi đi làm vất vả về, tôi cũng nói ngay với ông, để ông chung vui vowistooi, còn anh thì sao? Anh đứng trên cao như vậy, ai đến chia sẻ thành công và niềm vui của anh? Nếu không có ai, anh xưng bá thế giới cũng không có ý nghĩa gì, người xưa nói, “Trên cao đón gió lạnh”, tôi cảm thấy, chi bằng anh tìm một người nào đó chia sẻ thành công, cùng anh gánh vác cô độc, anh sẽ phát hiện ra, điều này so với có được cả thế giới càng khiến người ta thỏa mãn hơn, anh từng thử, cõ lẽ biết cảm giác đó mê đắm thế nào.”

Nụ cười trên gương mặt Louis tan biến, anh đột nhiên dừng lại, ánh mắt âm hiểm như muốn trách cô quan tâm quá nhiều, lại có chút cảm giác phức tạp mà cô không hiểu.

Sống lưng cô lạnh toát, có vài phần kinh sợ, cô cười nói: “Nếu anh thấy khó nghe coi như tôi chưa nói gì.”

Anh nhìn sâu vào cô, khôi phục lại nụ cười, “Nếu cô mà là nhà đàm phán ắt hẳn sẽ rất thành công.”

“Vậy xin hỏi, tôi đã lay động được anh chưa?

“Cô nói xem?”

“Chưa!”

Hai người nhìn nhau mỉm cười, trong lòng cô hiểu rõ, thuyết phục Louis không hề dễ dàng.

Hai người tiếp tục đi dạo, lại nói vài câu chuyện linh tinh, từ chỗ anh ta, cố biết được bạn gái anh ta là người thành phố F, tiếng Trung của anh ta là do cô ấy dạy, hai người nói nhiều nhất về những chuyện thú vị trong quá khứ của anh ta, bạn gái của anh ta tốt như thế nào, trong lời nói, thể hiện sự nuông chiều nhè nhẹ, nỗi đau thương nhàn nhạt, nghe mà khiến lòng người chua xót.

Đang trò chuyện vui vẻ, chuông điện thoại của cô vang lên, là Diệp tam thiếu gọi đến, vừa mở miện liền hỏi cô đang ở đâu, Trình An Nhã nhìn đồng hồ mới biết đã hơn 10h rồi.

“Em đang định đi về đây.” Cô nói.

“Em đang ở cùng ai?” Anh hỏi, giọng nói cực kỳ không vui.

Cô nhìn Louis đi bên cạnh, để tránh anh nổi cơn ghen, cô nói dối: “Một mình em, em về ngay đây.”

Không để anh nói thêm, cô gác máy, nhìn Louis một cách áy náy, “Tôi phải về nhà rồi.”

Anh ta gật đầu, “Được thôi.”

Hai người đi về, anh ta hỏi: “Tại sao không nói thật với anh ta?”

“Thực ra con người ta đôi khi nói dối một chút cũng không ảnh hưởng gì đến đại cục.”

Anh ta chỉ cười mà không nói gì.

Hai người đi thêm một đoạn, đột nhiên ánh mắt Louis nheo lại, lạnh lùng quét một lượt, cô chỉ cảm thấy cổ tay đau nhói, người đã bị Louis ôm lất, trốn phía sau xe.

Bên tai chỉ nghe thấy hai tiếng “Ting ting”, trên xe đã xuất hiện hai vết


Pair of Vintage Old School Fru