Disneyland 1972 Love the old s
Bà xã triệu đô mua một tặng một

Bà xã triệu đô mua một tặng một

Tác giả: An Tri Hiểu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324393

Bình chọn: 7.00/10/439 lượt.

m thiếu phong lưu tuyệt đỉnh, chính là một…chiếc lá tàn úa.

“An Nhã, em và Diệp tam thiếu bao giờ kết hôn?” Trần Quyên hỏi: “Chén ruouj hỉ này bọn chị rất là chờ đợi đấy.”

Câu hỏi này khiến Trình An Nhã không biết trả lời ra sao, cô đột nhiên cái khó ló cái khôn, “Anh ấy chẳng phải đã nói sẽ giành cho em một nghi thức cầu hôn hết sức mới lạ sao? Nếu đã là như vậy thì hãy đợi đến khi nào anh ấy cầu hôn rồi em sẽ quyết định kết hôn.”

“Oa oa oa…cô dâu hạnh phúc quá!”

“Không đúng, sau này chẳng phải gọi là chủ tịch phu nhân sao?”

Trình An Nhã nghe xong liền bật cười, chủ tịch phu nhân, gọi như vậy khiến cô tự dưng già đi cả chục tuổi, “Đừng, đừng, đừng, chị đừng có mà trêu em như vậy, trước đây em còn tưởng chúng ta sẽ được uống rượu hỉ của chị Tiểu Điềm trước kìa.”

“Chị á? Làm gì có chuyện đó.” Lưu Tiểu Điềm cười nói, mấy cái đầu chụm lại xem báo cáo sáng nay, Lâm Nhã Lệ chỉ một bức ảnh nói: “Bức ảnh này chủ tịch Diệp chụp đẹp ghê, vẻ mặt có chút giống siêu nhân Ultraman đánh quái vật.”

Mọi người, “…”

Trình An Nhã chỉ vào một bức nói: “Bức này giơ tay có giống hồng vệ binh đang hô Mao chủ tịch vạn tuế hay không, đang hô khẩu hiệu kìa.” Mọi người cười haha, Quan Như Đồng cười nói: “An Nhã, em cũng ác thật đấy.”



“Đây là ở quán trà hay rạp chiếu phim đây?” Một giọng nói mát mẻ vang lên từ phía sau, các cô gái vây quanh bàn của Trình An Nhã lập tức ai về chỗ người ấy, Diệp tam thiếu đã kết thúc buổi họp hàng quý, sắc mặt âm u đứng sau lưng bọn họ.

Lưu Tiểu Điềm cười nói: “Chúc mừng chủ tịch ạ, rượu hỉ của của tịch và An Nhã bọn em đã chờ lâu lắm rồi, đúng là ông trời tác hợp mà.”

Mọi người bắt đầu phản ứng trở lại.

“Trai tài gái sắc.”

“Kim đồng ngọc nữ.”

“Thần tiên quyến lữ.”



Trình An Nhã im bặt, đến thần tiên quyến lữ cũng xuẩ hiện rồi, sắc mặt âm u của Diệp tam thiếu cũng phải rạng ngời gió xuân trở lại, “Ừm, tháng này biểu hiện không tệ, tăng lương.”

“Chủ tịch anh minh.”

Trình An Nhã im bặt lần nữa, tháng này mới bắt đầu được ba ngày, biểu hiện không tệ, băn khoăn, trong đó vừa hay có hai ngày là cuối tuần, hôm nay mới là ngày đầu tiên, biểu hiện gì không tệ chứ.

Quả nhiên là con người ai cũng ưa nịnh.

“Cô Trình, pha cốc cà phê mang vào đây.” Diệp tam thiếu tâm trạng rất tốt đi vào văn phòng để lại một câu.

“Vâng.”

Trình An Nhã bưng cà phê vào trong, Diệp tam thiếu đang gọi điện với tổng giám đốc tập đoàn Hoa Vân, giơ tay ra hiệu cô ở lại, đợi nói chuyện xong anh mới đặt máy xuống, Trình An Nhã mỉm cười, ung dung từ tốn hỏi: “Diệp tam thiếu, bài báo sáng nay là như thế nào?”

“Bài báo nào?” Diệp tam thiếu tỏ vẻ ngơ ngác.

Trình An Nhã mỉm cười, lấy ra tờ tạp chí giải trí của truyền thông GK ngày hôm nay ở bên cạnh ra, cung kính đưa đến trước mặt anh, mỉm cười tao nhã, “Mời ngài xem.”

“Tiểu An Nhã, giọng điệu này của em quả là đáng sợ.”

Đọc xong, Diệp tam thiếu vỗ trán vô cùng đau khổi, “Hỏng rồi…”

Ánh mắt Diệp tam thiếu vừa đen vừa sâu, mang theo vài phần nộ khí: “Bọn Đường Tứ với Lâm Đại cũng đúng là không có nghĩa khí gì cả, không ngăn anh lại, phải kiếm bọn họ tính nợ mới được.”

“Anh còn dám nói.” Trình An Nhã cuối cùng không giữ được bình tĩnh, “Kết hôn chẳng phải là việc của hai ta sao, tại sao lại khiến cho cả thành phố đều biết như vậy?”

“Anh đây là tình huống bất ngờ.” Diệp tam thiếu dỗ ngọt Trình An Nhã, anh xưa nay có thể cong có thể thẳng khi cần xin lỗi, giả vờ còn tội nghiệp hơn bất cứ ai, có điều Trình An Nhã lại chẳng nghe chiêu này.

“Em không biết, em phải dập tắt nó.” Trình An Nhã nói, cô không thích công khai trước công chúng.

Diệp tam thiếu ngả người ra sau, cúi mặt, che đi sự tính toán trong mắt, “Tiểu An Nhã, em không muốn có một đám cưới thật linh đình sao, cuộc đời cũng chỉ có một lần.”

“Dù sao cũng đã nói rồi, mọi người cũng đã biết rồi, hai ngày này anh sẽ mở buổi họp báo công bố thông tin chúng ta kết hôn, bị người ta biết thì có làm sao? Anh chỉ nóng lòng sốt ruột cho cả thế giới biết em là người phụ nữ của anh.”

“Như vậy cứ cảm thấy kỳ kỳ sao ấy, quá khoa trương rồi.” Trình An Nhã chau mày.

“Lão tử xưa nay vẫn khoa trương.” Anh hờ hững nói.

“Chờ đã…” Trình An Nhã nhớ ra một chuyện, tâm trạng vui vẻ gấp lại tờ báo, “Anh đã nói rồi, màn cầu hôn có một không hai đâu nào?”

“Anh cởi sạch nằm trên bàn cầu hôn có được coi là độc nhất vô nhị không?” Diệp tam thiếu nghiêm túc hỏi, Trình An Nhã tức nghẹn họng, giơ nắm đấm về phía anh.

Cô không đấu lại được Diệp tam thiếu, việc kết hôn cũng vì thế mà quyết định. Tạp chí của tập đoàn quốc tế An Ninh cũng theo đó đăng tải chính thức thông tin này.

Hôm nay là cuối tuần, Diệp tam thiếu và Đường tứ thiếu hẹn nhau đi câu cá, Ninh Ninh nằm cuộn tròn trước máy tính chơi trốn tìm với tổ chức chống khủng bố, Lý Vân hẹn cô đi dạo phố, cô lập tức nhận lời.

Cô khong hề nghĩ tới sau khi gác máy ra khỏi nhà lại gặp Dương Vân và Dương Triết Khôn, cô có chút bất ngờ, “Dương lão gia, anh Triết Khôn, đã lâu không gặp.”

Dương Vân nhìn cô, “An Nhã, cháu gọi một tiếng ông ngoại khó vậy sao?”

Ông ngoại?

Trình An Nhã sững l