Polly po-cket
Bà xã triệu đô mua một tặng một

Bà xã triệu đô mua một tặng một

Tác giả: An Tri Hiểu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325412

Bình chọn: 8.00/10/541 lượt.

trường của anh, bắt buộc anh tự tay giải quyết, thua hay thắng là do bản lĩnh của anh.

Đường tứ thiếu và Lâm Nhất tổng cộng chuyển vào tài khoản cho Diệp tam thiểu hai tỉ tiền vốn, có khoản tiền vốn này, trù mã của Diệp tam thiếu nặng thêm không ít, lập tức cứu vãn lại yếu thế, Diệu Hoa và MBS lại quay về cục diện thế lực cân bằng.

Kroos mặc dù rất biến thái nhưng cũng không đến mức cạn tàu ráo máng, tập trung một tỉ chuyển cho Diệp tam thiếu, anh ta khóc lóc mắng chửi Diệp tam thiếu, tự trách bản thân kết bạn thiếu thận trọng, tiền vừa đến tay Diệp tam thiếu hờ hững tắt luôn màn hình.

Khiến cho Kroos nhảy dựng lên.

Thế nào gọi là qua cầu rút ván, mời nhìn Diệp tam thiếu.

Nhưng khoản tiền này đối với nguồn vốn dồi dào như Louis mà nói, chỉ là cọng lông chẳng đáng để nói đến, chỉ có thể giúp Diệp tam thiếu duy trì một thời gian không để thất bại, Diệp tam thiếu muốn giành chiến thắng bắt buộc phải tìm cách khác.

Thời gian này quốc tế MBS rất bận, rất bận.

“Tôi muốn được nghỉ phép quá.” Trần Nhã Lệ mếu máo, liếc nhìn văn phòng chủ tịch một cái, nghĩ đến khi cô đề nghị nghỉ phép chủ tịch lạnh lùng vô tình lòng dạ đen tối của bọn cô hờ hững vẫy tay bảo, sau này đừng đến nữa.

Trần Nhã Lệ nước mắt chan chứa… cứ ngoan ngoãn làm việc đi thì tốt hơn, muốn tìm một công việc lương cao như vậy, lại có một ông chủ khiến nhân viên trung thành như vậy thật không dễ.

Trình An Nhã nhìn sắc mặt cô ta liền đóan ra cô ta đang nghĩ gì, bịt miệng cười, Lưu Tiểu Điềm cảm khái nói: “Diệp tổng gần đây phát sinh không ít việc, mỗi việc đều gây trấn động toàn thành phố, năm nay là năm tuổi của anh ấy à?”

“Có khả năng.” Mọi người thi nhau phụ họa, Lưu Tiểu Điềm nói: “Sau khi chủ tịch Diệp và Vân tiểu thư chia tay, các cậu xem, tuyệt tình thế nào, phụ nữ một khi đã độc địa thì đến nam giới cũng tự than không bằng.”

“Nói đến mới nhớ, đứa bé trong bụng Vân Tiểu thư cũng sắp được vài tháng rồi nhỉ, sao không thấy động tĩnh gì?” Ở đâu có phụ nữ là ở đó có buôn chuyện, Trình An Nhã không ngạc nhiên, thường xuyên nghe tin đồn về Diệp tam thiếu cô đã quen rồi.

“Cậu ngốc à, bọn họ đã đến bước này rồi, đứa bé đó có thể giữ không? Sớm đã bỏ rồi.”

“Có lý.”

“Chị Lợi Lợi khi xưa đã nói chủ tịch và cô Vân sẽ không có kết quả, các cô còn không tin.” Lưu Tiểu Điềm nói, lộ ra vẻ mặt sùng bái: “Chị Lợi Lợi chính là thần tượng của tớ, chị ấy quả là có con mắt nhìn xa trông rộng.”

“Nói mới nhớ, các cô có phát hiện ra không? Gần đây chủ tịch… rất hòa thượng nhé.” Quan Như Đồng thì thầm, nói ra ba từ bình luận rất mang tính nghi hoặc, “Sợ vợ chăng?”

Phì…

Ba cô gái không khách sáo bật ra tiếng cười, Lưu Tiểu Điềm nói: “Chủ tịch mà là người sợ vợ sao? Cô gái nào mà có sức hấp dẫn như vậy?”

Bọn họ theo Diệp tam thiếu mấy năm, hiểu rất rõ tính cách của Diệp tam thiếu, sợ vợ? Đúng là chuyện đùa cấp vũ trụ, trong ấn tượng của bọn họ, thái độ của Diệp tam thiếu với phụ nữ giống như đối với thú cưng, lúc vui thì cho ăn cho uống, lúc không thì cô chỉ là người qua đường.

“An Nhã, gần đây em có nhận được điện thoại của mấy cô gái kia không? Bên bọn chị không có.”

“Không có.” Thân là đối tượng bị bàn tán, Trình An Nhã tỏ ra rất thản nhiên, vẻ như không có chuyện gì xảy ra, trong đầu hiện lên vô số hình ảnh không mấy hài hòa.

Tối hôm đó súng đã lên đạn chỉ thiếu chút nữa thì nổ súng bóp cò rồi. Diệp tam thiếu xem ra rất đói khát, rất cầm thú, nếu như không có mặt con trai là sẽ túm lất cô hôn lấy hôn để cho đã thèm, ánh mắt nhìn cô lúc nào cũng xanh lè xanh lét vậy…

Hôm đó cô vừa tắm xong, ăn mặc mát mẻ một chút, Diệp tam thiếu chỉ hận không thể vồ lấy cô ấn lên ghế sofa mà ăn tươi nuốt sống, ánh mắt nóng bỏng đó đã từng khiến Ninh Ninh nghi hoặc quay đầu lại, ngón tay cái chạm vào môi một cách đáng yêu, hỏi cách vô tội: “Daddy, có phải con rất vướng mắt không?”

Sau đó ánh mắt thèm thuồng xanh lét dã thú của Diệp tam thiếu lập tức chuyển thành màu đỏ vì thẹn quá hóa giận, túm lất Ninh Ninh đánh vào mông, đã biết con là kỳ đà cản mũi mà còn hỏi, tính cách méo mó này của Diệp tam thiếu cô không ném anh ta ra khỏi nhà coi như anh ta gặp may rồi.

Ặc…thời gian gần đây, hình như càng dễ xung động hơn một chút, tính tình cũng nóng nảy hơn, đôi khi nhìn cô không hiểu đang nghĩ gì nữa.

Đàn ông dục cầu không được thỏa mãn, rất đáng sợ.

“Xem đi, tớ nói mà, hòa thượng thế còn gì, chủ tịch của chúng ta cũng chó thể chuyển thành đàn ông tốt, điều này cho thấy trời đổ mưa đỏ cũng không phải là không thể.”

Mọi người, “…”

“Không lẽ là có con nên kết hôn rồi?” Quan Như Đồng nháy nháy mắt, vô cùng sợ hãi.

“Chắc chắn.” trừ Trình An Nhã ra, đám con gái thi nhau gật đầu, một hơi đưa ra bình luận, di khẩu đồng thanh, “Hồ ly tinh.”

Trình An Nhã nở nụ cười méo mó, một tia quái lạ thoáng qua đôi mắt sáng, cô tỏ ra thản nhiên.

Hồ ly tinh…cô có được coi là thế không?

Nghe nói, hồ ly tinh bắt buộc phải thỏa mãn những điều kiện sau, xinh đẹp, thời trang, lả lơi, gợi cảm,…. Chỉ hơi lắc lắc eo là phong tình vạn chủng, vô số đàn ông quỳ mọp dưới váy của cô ta.

Cô điềm