ổi, anh lười đi đến cùng Trình Trình thảo luận vấn đề con trai con gái, dù sao có sinh là con gái thì cũng không thể nhét trở vào được.
“Không phải đâu, Trình Trình tiểu thư, nếu như là con gái thì sao”. Thanh Á tranh cãi. Nào có chuyện chuẩn trăm phần trăm như cô nói.
“Đúng là con trai, đúng là con trai, tuyệt đối không phải con gái, với lại tên tôi cũng đặt rồi, kiêu là Nặc”. Hiện tại ai dám nói nghi ngờ là con gái với Trình Trình, cô sẽ đánh đít người đó ngay. [=))'>
Nguyệt Độc Nhất bất đắc dĩ lật tiếp trang báo, anh ta biết có thể là như vậy.
Thanh Á xấu hổ, con trai rồi con trai nữa sao: “Nguyệt Nặc. Tên rất hay”.
“Ai muốn dùng tên của xã hội đen!” Trình Trình ghét bỏ nói, “Là Reynold Nặc”.
Là Reynold cứu cô và cục cưng, cô hi vọng cục cưng của mình có thể nhớ kỹ tên này vĩnh viễn, dù sao Nguyệt Độc Nhất cũng không phản đối.
“Ách–“Thanh Á thông minh lựa chọn im lặng, cùng phụ nữ có thai nói chuyện thật mệt mỏi, cũng không thể nói đạo lý với người có thai, còn mệt thêm.
Trên phi cơ ngủ một giác, Trình Trình về đến nhà tinh thần rất tốt, thật lâu không được thấy mẹ, Trình Vũ cũng rất nhớ Trình Trình, cừa nhìn thấy Trình Trình đã chạy lại, ôm vào hông cô: “Mẹ, con rất nhớ mẹ”.
Trình Trình hôn lên mặt Trình Vũ một cái thật mạnh: “Mẹ cũng nhớ con”.
“Mẹ, eo mẹ lần này to nha, có phải hay không mẹ lại mập lên nữa rồi”. Trình Vũ gãi đầu.
“Ha ha”. Trình trình cười lên ha hả, ” Mẹ muốn cho con một em trai”.
“Thật?” Trình Vũ hai mắt sáng lên.
“Thật”. Cô mỉm cười nhìn con trai.
“Vậy nhất định là một em trai, con không muốn có em gái”. Trình Vũ nhìn mẹ nghiêm túc nói.
“Đó là dĩ nhiên”. Trình Trình ngồi cạnh hơi mệt một chút, đúng dậy vuốt tóc con trai, thấy giáo sư trong phòng khách, mỉm cười gật đầu, “Giáo sư”.
“Tốt, tôi lại muốn có thêm đứa cháu”. Lão Ngoan Đông nghe được lại muốn mình có thêm nhiều bảo bối, cười vui tươi hớn hở.
Mới vừa vào đã nghe Trình Vũ nói câu “Không cần em gái” Nguyệt Độc Nhất lần nữa không nhịn được chau mày, mẹ con nhà này trọng nam khinh nữ quá nghiêm trọng, có thời gian anh sẽ dạy dỗ lại, nói cho bọ họ biết là thật ra con gái cũng rất tốt.
Anh biết Trình Vũ kiên trì muốn có em trai, là bởi vì khi anh quan niệm con gái rất yếu đuối, sinh ra em gái cậu phải làm anh và sẽ phải nhường nhịn em mình, nhưng em trai lại không giống vậy, em trai có thể đem ra khi dễ, mấu chốt chính là anh tốt hơn giáo dục lại cậu, đi vườn trẻ lại là một việc hết sức quan trọng.
Trong lúc mang thai, tính tình Trình Trình càng lúc càng lớn lối rồi, cái gì không hài lòng sẽ khóc liền phát giận, dựa vào ý nghĩ phụ nữ có thai là lớn nhất, Nguyệt Độc Nhất cái gì cũng phải cố gắng thỏa mãn cô, thiếu chút nữa Trình Trình còn chưa nói muốn ngôi sao sáng, anh ta đem công việc điều về thành phố G, cần phải tự mình đi xử lý chuyện tình, tất cả đều giao cho bốn người Thanh Á đi, cho nên mấy tháng này đã đem bốn người hành hạ gần chết.
Vậy mà, mang thai được năm tháng Trình Trình nhận được điện thoại của chủ nhiệm Tưởng ở sở nghiên cứu, nói sở dự định đi du lịch, hỏi cô có đi hay không, cô xuất hiện một ý niêm trong đầu vừa chuyển lời đồng ý. Nguyệt Độc Nhất trở về nghe được tin tức dĩ nhiên là không đồng ý, kết quả Trình Trình bắt đầu vừa khóc vừa quấy, cuối cũng vẫn là Nguyệt Độc Nhất thỏa hiệp, bất quá điều kiện kiên quyết cuối cùng là anh muốn cùng đi với cô. Cùng nhau đi, vốn so sánh với không được đi là tốt nhất, Trình Trình vui vẻ thu gọn hành lý, nhìn cô cao hứng như vậy, cũng không trách được Nguyệt Độc Nhất
Sáng sớm Trình Trình đã hấp tấp cùng Nguyệt Độc Nhất thuê xe đến địa điểm, chủ nhiệm Tưởng đã sớm ở cửa xe buýt chờ, thấy Trình Trình nhiệt tình vẫy tay: “Nơi này”.
“Chủ nhiệm Tưởng”. Trình Trình kéo Nguyệt Độc Nhất đi tới đứng trước mặt cô. Chủ nhiệm Tưởng há mồm kinh ngạc, miệng có thể nhét cả quả trứng: “Trình Trình cô mang thai?”
“Hì hì, vâng”. Trình Trình kéo Nguyệt Độc Nhất qua, “Chồng tôi”.
Tiếp nhận tin tức khiếp sợ, Chủ nhiệm Tưởng có chút tiếc nối, cô gần đây cũng không có tin tức của Reynold, cô cảm giác, cảm thấy đứa bé kia rất tốt, bất quá chồng của Trình Trình thoạt nhìn cũng không tồi: “Không tệ, cậu bé xuất sắc”.
Trình Trình nhìn Nguyệt Độc Nhất không lạnh không nhạt, sau lưng bấm tay anh ta, Nguyệt Độc Nhất cau mày, nhìn chủ nhiệm Tưởng gật đầu.
“Lên đi, xe chỉ chờ có hai người các cô”. Đối với sự lạnh nhạt của Nguyệt Độc Nhất chủ nhiệm Tưởng cũng không hề gì, vui tươi chào hỏi hai người ngồi lên xe. “Không nghĩ tới cô mang thai, bất quá lần này là đi lên biệt thự Liên Thủy nghĩ phép, vừa hoàn thành một thí nghiệm xây cất, mọi người muốn nghĩ phép đi tán bộ giải sầu, không việc gì ngoài chuyện rèn luyện thể lực, bên kia không khí rất tốt, đối với cô cùng đứa bé cũng rất tốt”.
“Thật sao? Biệt thự Liên Thủy chính là của Thẩm Thị mới khai phá làm điểm du lịch sao, ở thành phố G bên cạnh”. Bởi vì do Thẩm Tử Hằng khai phá chổ này, nên ngày đó lúc tin tức đưa tin thì Trình Trình cũng có chú ý tới.
“Đúng vậy chính là chỗ đó”. Chủ nhiệm Tưởng nhìn đã đến đủ người nên bảo tài x