XtGem Forum catalog
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329272

Bình chọn: 10.00/10/927 lượt.

y mai sẽ có sức đi dạo”.

“Vâng”. Nghe được hoàng tổ tông không truy cứu tội cô, Trình Trình chỉ lên một tiếng liền chạy vào toilet.

Sáng sớm ngày thứ hai, Trình Trình trong miệng cắn bánh bao nhỏ, trên tay bưng sữa tươi, Nguyệt Độc Nhất đang hầu hạ mặc quần áo cho cô, cửa phòng bị gõ, Trình Trình muốn đi mở cửa, Nguyệt Độc Nhất trừng mắt nhìn cô, cô vội vàng biết điều ngồi xuống: “Đem sữa tươi uống mau, anh đi mở cửa.”

“Vâng”. Trình Trình tuân lệnh.

Nguyệt Độc Nhất lạnh lùng mở cửa, từ lâu đã không thích bị người khác quấy rầy, thấy Tần Húc Nhi đứng ngoài cửa cười hì hì, không đợi cô mở miệng, trong nháy mắt đem cửa đóng lại. Đi trở về bên giường, tiếp tục mặc quần áo cho Trình Trình.

“Người nào thế”. Trình Trình tò mò.

“Người nhàm chán”. Anh nhàn nhạt nói.

cốc cốc cốc…

“Chị Trình”. Tiếng Tần Húc Nhi vang lên.

Tần Húc Nhi? “Anh đóng cửa để người ta bên ngoài hả?” Trình Trình hỏi người đàn ông đang muốn mang giày cho cô.

Nguyệt Độc Nhất bất đắc dĩ đứng lên mở cửa rồi quay lại giúp Trình Trình mang giày. Tần Húc Nhi đi vào thất Nguyệt Độc Nhất đang khom xuống mang giày cho Trình Trình: “Chị Trình, làng du lịch phía tây nghe nói có chợ nhỏ buôn bán trên đường, đi mua chút đồ lưu niệm, lưng chừng núi còn có Miếu, nghe nói rất linh thiên, chúng ta đi xem một chút đi”.

Người ta đã muốn mời, gặp phải Trình Trình đã động tâm, cho nên ba người cùng đi ra cửa, thật ra Trình Trình đối với sự nhiệt tình của cô có cảm giác nói không nên lời, Helen cũng rất nhiệt tình, cùng Tần Húc Nhi đều có nụ cười giống nhau, nụ cười sáng lạng, nhưng Trình Trình cảm thấy không được tự nhiên, cho nên dọc con đường chỉ có Tần Húc Nhi nói …., còn cô thì đang nghe.

May mà trên đường buôn bán đồ lưu niệm có chút thú vị, đối với con gái đều thích những thứ này, một đường đi xem một chút cũng không cảm thấy nhàm chán.

“Wow! Cái này thật đáng yêu”. Tần Húc Nhi trên tay vướt một con rối đầu hổ, Trình Trình xem thường, nữ sinh đại khái cũng chỉ thích những loại này.

“Ông chủ bao nhiêu tiền?” Tần Húc Nhi hỏi.

“Không mắc đâu, 50”. Ông chủ bán hàng nhìn cô rồi cười.

Tần Húc Nhi sờ túi: “A, quên mang tiền rồi. Thật đáng tiếc, thật rất muốn mua”.

Nguyệt Độc Nhất đang nhìn Tần Húc Nhi còn đang nuối tiếc, đang nhìn vợ mình đi không đặng, từ trong bóp da lấy tờ 50 đưa cho ông chủ.

“Anh muốn mua cho em sao? Cảm ơn”. Tần Húc Nhi vui vẻ cầm con rối, Nguyệt Độc nhất không thèm để ý tới nắm Trình Trình đi tới tiệm cơm trước mặt, anh chỉ không muốn Trình Trình đứng quá lâu.

Ăn cơm xong, Trình Trình muốn đi miếu để xin cho 2 đứa bé bùa bình an, nhưng cô thấy lưng chừng núi cao như vậy cô di chuyển không đặng, Nguyệt Độc Nhất cảm thấy điều này không đáng tin, lại thấy Trình Trình là nhà khoa học sao lại còn tin những thứ này.

Vậy mà Trình Trình lại rất khinh bỉ nhìn anh ta, nói cho anh ta biết, cái này gọi là tín ngưỡng, một người không biết tín ngưỡng thật sự là đáng buồn, đặc biệt anh ta lại là xã hội đen, cần thường xuyên thắp hương bái Phật để giảm bớt tội lỗi của mình.

Cuối cùng Trình Trình quyết định để Nguyệt Độc Nhất thay cô đi đến miếu xin bùa bình an, cô ở lại dưới chân núi chờ anh, Thần Húc Nhi nói cũng muốn đốt hương cầu xin cho người nhà của mình, liền đi theo Nguyệt Độc Nhất, hai người một trước một sau đi lên núi.

“Anh Nguyệt, anh cùng chị Trình quen biết thế nào?” Tần Húc Nhi hỏi.

Nguyệt Độc Nhất bước chân không nhanh cũng không chậm, Tần Húc Nhi cần chạy chậm mới đuổi theo kịp, Nguyệt Độc Nhất đều không để ý đến cô.

Cô còn nói: “Nghe nói chị Trình có một đứa con, không biết của tên đàn ông xấu xa nào mà không chịu trách nhiệm, chị Trình hiền lành như vậy. Chị Trình lúc học đại học có danh tiếng, thông minh vừa xinh đẹp, không ít con trai đều thích chị, chẳng qua nghe nói là bạn gái của học trưởng Trì Mặc, không biết có thật không”.

Nguyệt Độc Nhất dừng bước lại, Tần Húc Nhi đụng đầu vào lưng anh, Nguyệt Độc Nhất xoay lưng lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô một cái, Tần Húc Nhi lui bước về phía sau, cười hì hì khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền: ” Tôi nói Nguyệt Độc Nhất thế nào lại dừng lại rồi sao, hóa ra là thế”.

Tần Húc Nhi chạy hai ba bước vào trong Tự Miếu, Nguyệt Độc Nhất lạnh lùng nhìn bóng lưng của cô, đi theo: “Bùa bình an làm sao xin”.

“Mua hai nén hương thì người ta đưa”. Cô không có tiền, cũng chỉ có thể cúi chào, “Anh Nguyệt đây là lần đầu tiên anh chủ động nói chuyện với em”.

Thật ra anh không muốn nói chuyện với cô, chẳng qua anh không biết làm sao cầu xin bùa bình an, nhìn cách người khác làm, anh cũng mua hai nén hương, vừa lạy vừa thắp hương, rốt cuộc không phụ kỳ vọng đã nắm được bùa bình an trong tay, nghĩ đã đến lúc xuống núi.

“Thí chủ, có muốn quyên tiền, có thể đem anh cùng người nhà của anh khắc vào thành chuông Tân Lạc của chùa ở phía trên, bình an mãi mãi”. Hòa thượng thấy Nguyệt Độc Nhất liền nói những câu theo thói quen.

Nguyệt Độc Nhất nhìn sổ quyên góp chi chít tên: “Chỉ cần quyên tiền có thể đem tên khắc lên chuông?”

“Đúng vậy, thí chủ, quyên ít nhất 20 đồng chúng ta có thể kéo dài tuổi