Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329712

Bình chọn: 9.00/10/971 lượt.

kia của tôi, lại không cho tôi và các anh em đường sống sao, nhớ năm đó ở Đông Nam Á, ai cũng nể mặt tôi, cho dù là Giáo sư cũng phải cho Toàn Đông tôi vài phần làm ăn”. Người đàn ông có vẻ mặt dữ tợn mở to hai mắt nhìn anh.

Thủy Bách Thiên nhíu mày, khóe miệng mang theo nụ cười: “Đông gia, Giáo sư đã không để ý tới sự đời từ lâu rồi, hiện tại mọi chuyện đều do Nguyệt thiếu chủ quản lý”.

Ý tứ của Thủy Bách Thiên rất rõ ràng, gọi ông một tiếng Đông gia coi như nể mặt ông lắm rồi, đừng hếch mũi lên mặt.

Nguyệt Độc Nhất ngồi ở ngay phía trước, bắt chéo hai chân có chút không để ý: “Tôi đã nói rồi, người nào mua hàng của Tạ Tư Lệ, chính là gây khó dễ cho Nguyệt Độc Nhất tôi, có bao nhiêu tôi trả lại ông bấy nhiêu”.

“Số hàng kia ít nhất cũng vài triệu, tôi làm sao biết anh không mượn danh nghĩa đó nuốt hàng của chúng tôi!”

Sự im lặng làm cho Trình Trình không dám thở mạnh, sau đó cô thấy Nguyệt Độc Nhất chậm rãi đứng dậy,còn kia là nét mặt không lạnh không nhạt: “Nếu Đông gia nghĩ vậy, xem như Nguyệt Độc Nhất tôi nuốt hàng của ông”.

Sau đó hai mươi mấy họng súng nhắm thẳng vào Nguyệt Độc Nhất, trong tình cảnh này Trình Trình phải dùng tay che miệng mới không kêu ra tiếng. Toàn Đông cầm trên tay một cái điều khiển TV: “Tao nhấn một cái, căn phòng kia là phòng kín sẽ không ai biết hôm nay xảy ra chuyện gì. Nếu mày kiên trì không giao hàng ra, cũng đừng nghĩ tới chuyện sẽ rời khỏi đây”.

Tiếng nói vừa dứt, cửa điện tử trước mặt Trình Trình liền đóng lại, không nghe được âm thanh gì bên trong, cô muốn rời khỏi đây, nhưng người ta đã giúp cô, cô không thể cứ thế mà đi được, cánh cửa kia hết sức chắc chắn, không có mật mã không thể mở ra được, cô gấp gáp mở máy tính trong túi xách ra, nhanh chóng tìm cách giải mật mã trên cửa, không nghe được tình huống bên trong, cô cảm thấy rất lo lắng, sợ trễ một giây sẽ có người gặp nguy hiểm, con số trên màn hình nhảy liên tục, ngón trỏ thon dài không ngừng gõ trên bàn phím, chỉ ba mươi giây sau nghe “Đing” một tiếng, Trình Trình đã biết giải mật mã này như thế nào, cô suy nghĩ tình huống trước mắt một chút, một mình chống lại đông người như vậy, cô cứ như vậy mà chạy vào, nhất định sẽ bị bắn thành cái tổ ong vò vẽ, chợt cô nhìn thấy trong túi xách có ống thủy tinh chứa vi khuẩn thí nghiệm thất bại, cô hạ quyết tâm, vừa vào tới cửa liền đem ống thủy tinh ném vào bên trong.

“Xoảng!”, sau đó khói trắng bốc lên rất nhiều, thình lình xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy làm cho tất cả mọi người luống cuống tay chân, Nguyệt Độc Nhất liền nhân cơ hội đó đánh rớt súng của Toàn Đông, sau đó nhặt súng lên bắn liền hai phát, Thủy Bách Thiên và Thanh Á cũng không thua kém, lấy ra hai khẩu súng giấu trong người, yểm trợ cho Nguyệt Độc nhất và cùng chạy về phía cửa, lúc bọn người kia còn đang ngập trong màn sương khói màu trắng thì Nguyệt Độc Nhất đã ôm Trình Trình đang rớt lại phía sau ra ngoài, che lại mắt và tai của cô, che chở cho cô rời khỏi Đông Cảng, lão Trần đã chờ ở ngoài xe từ sớm, vừa lên xe, sắc mặt của Nguyệt Độc Nhất hết sức khó coi: “Thông báo cho Huyền Dịch xử lý đi, không được để chừa một mống!”

“Dạ!” – Thanh Á hả hê nói.

Giờ thì Nguyệt Độc Nhất mới rảnh rỗi để quan tâm đến cô gái trong ngực: “Dọa cô sợ sao?”

Trình Trình nuốt nước miếng, nói không sợ là gạt người: “Một chút”.

Nguyệt Độc Nhất gật đầu, sau đó liền quay đầu đi, không nhìn Trình Trình nữa, Trình Trình liếc anh, cũng không an ủi người ta nữa, cô cứu mạng anh ta mà câu cảm ơn của anh ta cũng không có, bèn xoay người nhìn bên ngoài cửa sổ: “Phô mai Nhất Phẩm Duyên, nhưng nhiều người xếp hàng quá.” Cô sờ sờ cái bụng đang kêu vang của mình, vẫn là về nhà ăn mì ăn liền thôi.

“Đói bụng sao? Cô thích ăn phô mai à?”

“Đương nhiên, nhưng lâu lắm rồi tôi chưa có dịp ăn”. Mục đích ra ngoài của cô rõ ràng là ăn cơm tối, lãng phí của cô nhiều thời gian như vậy, nhưng một chút cũng chưa được ăn.

Nguyệt Độc Nhất nhìn Thanh Á, Thanh Á ngầm hiểu liền xuống xe: “Cho tôi một hộp phô mai”.

“Cái người này sao lại chen ngang!” Người xếp hàng đều chỉ trích anh ta, có một số cô gái, vừa nhìn thấy trai đẹp, nên cũng thông cảm cho anh ta, đàn ông lại không như thế, phần lớn là mua cho bạn gái hoặc cho con của họ, vì đang xếp hàng nên hơi khó chịu, còn gặp phải người chen ngang.

Thanh Á không để ý nhiều lắm, anh lấy ra một xấp tiền: “Nhiêu đây đủ cho các người buôn bán mấy ngày rồi, tôi chỉ muốn một hộp phô mai”.

Ông chủ Nhất Phẩm Duyên vừa nhìn thấy một xấp tiền dày như vậy, cái gì mà nguyên tắc với không nguyên tắc, nguyên tắc chính là tiền ở trước mặt mà không lấy là thằng ngu, cười hì hì nhận tiền , đưa hộp phô mai ra bằng hai tay.

Nhận lấy phô mai, Trình Trình bắt đầu cảm thấy người đàn ông này cũng không tồi, về đến nhà, cô liền xuống xe, vẫy tay, hẹn không gặp lại.

Trình Trình thở nhẹ một hơi, đẩy cửa ra, đã thấy Trình Vũ đã ngoan ngoãn ngủ rồi, hôn lên trán cậu một cái, cô bước vào phòng thí nghiệm, vẫn là phòng thí nghiệm của mình là tốt nhất, cô nhớ lại chuyện ngày hôm nay, nghĩ tới người đàn ông đó, giống như một


Duck hunt