ền cau mày.
“Không biết ạ”. Chu Nhan khẽ lắc đầu.
Nguyệt Độc Nhất liền mở lá thư ra, bên trong là nhưng con chữ cứng cáp: “Không biết làm sao để cảm ơn mày về việc đã chăm sóc bang phái của tao ở Thái Lan, trận lửa đỏ này xem như là để làm quà đáp lễ, thay tao chào hỏi cô gái nhỏ của mày”.
Nguyệt Độc Nhất liền đứng lên ngay lập tức, mang theo âm thanh lạnh lẽo vài lo lắng: “Trở về ngay lập tức”.
Nguyệt Độc Nhất không còn bình tĩnh được nữa, liền nhanh chóng ra xe, giành lấy chìa khóa trong tay của Chu Nhan, mấy người kia cũng biết là đã xảy ra chuyện đại sự gì rồi, lần lượt lên xe đuổi theo chiếc xe thể thao màu đỏ đang biến mất kia.
Tay anh đang cầm lái có một chút run rẩy khó nhận ra được, cô không thể xảy ra chuyện gì được, sẽ không, anh không ngừng lẩm nhẩm ý nghĩ đó trong đầu, chân ga dưới chân đã bị anh đạp hết tốc độ, vậy mà anh vẫn còn thấy quá chậm.
Xe liền dừng lại trước cửa của Nặc, Nguyệt Độc Nhất ngồi trong xe nhìn biển lửa kia rồi mặt không biến sắc bước xuống xe, sau đó bọn Thủy Bách Thiên vừa chạy tới cũng im lặng xuống xe.
“Trình Trình!” Trong lòng của anh giờ này chỉ nhớ tới một cái tên, Trình Trình vẫn còn ở bên trong, anh đột nhiên nổi điên muốn lao vào bên trong biển lửa kia, Huyền Dịch là người đầu tiên động thủ, sau đó là Thủy Bách Thiên liền đẩy ngã anh xuống.
“Bùm!”
Thanh Á và Chu Nhan cũng lập tức hồi tỉnh, lại thêm một tiếng nổ mạnh, phòng ốc giờ phút này đã không còn chống đỡ nổi nữa, liền giống như cầu vồng lửa mà nảy lên.
Nguyệt Độc Nhất thoát được hai người, lại bị bốn người đồng thời ngăn lại, sắc mặt của anh vô cùng lãnh khốc, lần đầu tiên hướng về bốn người cùng vào sinh ra tử với mình mà lộ ra sát ý: “Tránh ra!”
Nụ cười ở khóe miệng của Thủy Bách Thiên đã sớm biến mất: “Thiếu chủ, tôi biết nếu như anh muốn đi vào thì cả bốn người chúng tôi sẽ không ngăn được anh nhưng cho dù chúng tôi có mất mạng cũng sẽ không để anh làm chuyện vô ích như vậy được, nếu như Trình Trình tiểu thư ở bên trong, căn bản là không thể nào sống sót được, xin Thiếu chủ hãy tỉnh táo lại đi”.
Tay của Nguyệt Độc Nhất đang rũ xuống lúc này liền nắm chặt quả đấm lại, ánh mắt của anh toát ra tia lửa giận từ trên khuôn mặt đang đè nén, đang lúc bốn người cảm nhận được một quả đấm sắp nện vào mặt, thì một quyền lại nện vào trên thành xe: “Bắc Đường Quyết, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!”
Một câu chữ ít lời nhiều khiến cho bốn người đều hiểu, lúc này anh đang giận đến mức nào. Nguyệt Độc Nhất liền nhắm mắt lại, trong đầu đều hiện lên bóng dáng của cô gái nhỏ.
“Nguyệt Độc Nhất, anh chính là đồ độc tài”.
“Nguyệt Độc Nhất, em muốn trở về phòng thí nghiệm, vi khuẩn của toàn thế giới này đều đáng yêu hơn một người ích kỷ bá đạo như anh”.
“Độc Nhất, em nhất định phải thích anh”.
“Độc Nhất, nếu như chúng ta kết hôn có phải anh sẽ chỉ đối tốt với một mình Trình Trình?”
Cô linh hoạt như thế, mà anh lại để cô ở nhà một mình, một sự đau đớn tràn ngập trên khắp cơ thể lạnh khốc thường ngày của người đàn ông này, trong lúc này bốn người cũng không biết phải an ủi anh như thế nào. Sau đó bọn họ đều cảm nhận được nhiệt độ trên người anh dần biến mất, nếu như là anh lạnh lẽo như trước kia ít ra bọn họ vẫn còn có thể cảm nhận được một chút nhiệt độ, nhưng vào giờ phút này, lạnh lùng như vậy, ngay cả họ cũng không nhịn được mà lui về sau một bước.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Âm thanh quen thuộc đó khiến cho bốn người không hề nghi ngờ đó là tiếng của trời, nhưng mà vốn là nên biến mất theo người ở bên trong rồi chứ, mà người vốn là nên biến mất lại đang đứng sau lưng nhìn bọn họ.
C.53: ĐỨA CON THỨ HAI
Nguyệt Độc Nhất chợt ngẩng đầu lên, khiếp sợ nhìn Trình Trình, Trình Trình vừa mới trở lại đã phát hiện nhà bị cháy rồi, mà bộ dáng của Nguyệt Độc Nhất và bọn Thủy Bách Thiên nhìn rất nghiêm túc, cô liền đến gần Nguyệt Độc Nhất, phất phất tay với anh: “Anh không sao chứ?”
Liền lập tức bị kéo vào trong ngực, cô thật là ngại quá đi, ở trước mặt nhiều người như vậy, nhưng anh không cho cô giãy giụa, liền ôm cô rất chặt, cô rất đau, nhưng chính vì vậy mà mới nhưng giãy giụa, bởi vì cô có thể cảm thấy, người đàn ông này đang sợ…Đang sợ.
“Em không có việc gì thật tốt quá”. Giọng của anh thật thấp, đang nói ở bên tai cô.
Bọn Chu Nhan cũng liền thở ra, đúng vậy, thật may là Trình Trình tiểu thư không sao, cô ấy không có việc gì, thật là rất tốt.
Trình Trình liền thả lỏng cơ thể đón nhận người đàn ông này, nhàn nhạt nói: “Ừ, em không sao”.
Lần này Nặc bị tổn thất nghiêm trọng, thật may là những thành phần chủ chốt đã được phân công ra ngoài làm nhiệm vụ, mặc dù đây là địa bàn của Nặc, nhưng nếu muốn nhanh chóng xây dựng lại Nặc ở Anh, thì còn phải cần rất nhiều nhân lực và vật liệu, những thứ này đều có thể từ từ làm cũng được.
Bị Nguyệt Độc Nhất nhìn cho rợn cả tóc gáy, Helen liền chép miệng: “Lần này anh phải cảm ơn tôi đó, nếu như tôi không dẫn Trình Trình ra ngoài thì có phải là hai chúng tôi đã bị nổ thành bánh thịt rồi không?”
Nguyệt Độc Nhất liền rời đi ánh mắt, Helen thì thở phào nhẹ nhõm, Trình
