t Huyên đều nghe bọn họ chuyện bé xé chuyện to khai chiến, sau đó tức giận mà mắng nhau để tiêu hỏa, có thể tạm thời quên đi nỗi buồn phải xa cách, khuôn mặt cũng thật giãn ra một chút.
Chương 15: Từ phương xa gửi gắm tình cảm tâm tư.
Anh xa tận chân trời mà lại gần trong gang tấc.
“Sao mà mỗi ngày cậu với anh Hạo Nhiên đều cãi nhau hết vậy, không phải cậu thích anh ấy sao? Ầm ĩ thế sao ảnh thích cậu được nha?” Bạch Nhật Huyên tò mò tới gần từ Khả Hân, vẻ mặt cô gái nhỏ kia đang bị đè nén, trừng mắt nhìn bóng dáng của Quý Hạo Nhiên đương rời đi. Rõ ràng trong lòng đang vui sướng muốn chết nhưng vẫn giống hệt con nhím vậy, gặp mặt liền xù lông lên với người ta.
Từ Khả Hân cười vui một tiếng, “Cái này gọi là chiến thuật!” Cô nàng dường như rất đắc ý, “Mình mà âm thầm mà lẳng lặng làm một nữ sinh đứng bên cạnh cậu, phỏng chừng anh ấy căn bản cũng chẳng để ý tới mình, trong khi mình cũng không phải loại khuynh thành khuynh quốc gì hết. Nếu muốn hấp dẫn ánh mắt của ảnh, phải ‘xuất kỳ bất ý’ [1'> cơ. Trước phải cho ảnh biết, trên thế giới này không phải ai cũng động lòng với ảnh. Cậu phải biết là, tình yêu thường thường chính là theo mấy chuyện ầm ĩ nho nhỏ này mà nảy sinh!!”
Bạch Nhật Huyên lập tức quăng cho cô nàng một ánh mắt ‘cậu thật cao kiến!’ đầy khen ngợi, “Nghĩ ra mệt thật đấy, chắc cậu phải xem tiểu thuyết nhiều lắm, không sợ ngược lại hoàn toàn sao? Mà ôi chao ~, theo mình biết, nữ sinh bên cạnh anh Hạo Nhiên cũng không ít nha~” Bạch Nhật Huyên cố ý nói chuyện kích thích cô nàng, ai bảo Từ Khả Hân cứ bày ra vẻ ‘hết thảy đều nằm trong bàn tay ta’ chứ.
Từ Khả Hân chân chó (nịnh nọt) kề kề cô, cười đến âm hiểm, “Không phải còn có cậu hỗ trợ sao, thật vất vả mới có cơ hội ở chung với ảnh, cậu phải toàn lực giúp mình.”
“Giúp thế nào?” Bạch Nhật Huyên nghi hoặc hỏi cô nàng. Cách thức Từ Khả Hân yêu cầu quả thật làm cho người ta ‘xuất hồ ý liêu’ (một cách bất ngờ, bất thình lình), cô xem không có đầu mối gì, vừa mới bắt đầu còn tưởng rằng đã thành công ngay lập tức rồi ấy.
Từ Khả Hân không chút khách khí, cười ngây thơ, “Cậu chỉ cần lúc hợp thời nói với ảnh vài ưu điểm của mình, lại hợp hợp mà hỏi ảnh một chút xem có người trong lòng chưa, hoặc nói cho ảnh biết, mình có khả năng thích ảnh hay gì đó là tốt rồi.” Từ ý tính toán nhỏ nhặt của cô nàng đều rất cẩn thận, như vậy chi tiết từng chuyện đều có thể tính kế…
Bạch Nhật Huyên xấu hổ cười một tiếng, nhìn bộ dáng cô bạn cao hứng phấn chấn, Bạch Nhật Huyên nhịn không được lại muốn chọc chọc một tý, “Nhưng là, ôi chao ôi mình không biết cậu có ưu điểm gì, huống chi, ‘hợp thời’ là lúc nào đây nha?” Cô giả vờ vô tội, ngây thơ nhìn Từ Khả Hân nghẹn hồng mặt.
“Bạch Nhật Huyên!!” Cô chỉ biết Bạch Nhật Huyên đang giả ngốc với mình, nhưng cô cũng phối hợp vô cùng nhuần nhuyễn. Bởi vì từ khi Bạch Nhật Tiêu đi Mỹ, sự nghịch ngợm đáng yêu của Bạch Nhật Huyên dường như đã theo người thanh niên ấy ‘mai danh ẩn tích’ vậy.
Vào lúc cuối tuần, An Như Nguyệt thường xuyên rủ cô dạo phố. Một ít phu nhân giới kinh doanh luôn luôn thực hâm mộ với hai mẹ con như hình với bóng. Mùa xuân, Bạch Nhật Huyên lại sinh bệnh, không có anh bên cạnh cô cũng không dám than oán thuốc đắng, An Như Nguyệt chỉ an ủi cô ngoan ngoãn uống thuốc rồi mau nghỉ ngơi. Sau khi co hết bệnh, hai mẹ con đi Nhật Bản xem hoa đào nở. Nhìn hoa anh đào theo gió bay đi, cô bước chậm rãi đứng trước cây anh đào cổ thụ, cảm nhận mùa xuân lãng mạn đầy ấm áp. Cô biết anh sẽ không để cô quên mình cho nên hằng tháng đều gửi quà về nhà. Mỗi khi mở ra hộp quà thắt nơ bằng ren, cô chỉ biết, anh vẫn thích cô mặc váy dài. Cho dù không có sự nhắc nhở của anh, cô vẫn thường xuyên nhớ những ngày trong quá khứ, anh chỉ dịu dàng với một mình cô.
Năm thứ nhất Bạch Nhật Tiêu rời đi, anh mang ảnh chụp của cô dán trong phòng những nơi thấy được. Nhìn vẻ đẹp yêu kiều quyến rũ của cô gái nhỏ trong buổi biểu diễn Kỷ niệm thành lập trường, nhìn cô bướng bỉnh trong rừng cây, nhìn cô ở trong lòng anh ngủ yên điềm tĩnh…Mỗi một này đầu tháng, anh đều cầm bút phác họa món quà muốn tặng cô tháng này. Thi thoảng lúc ngẫu nhiên vẫn gọi điện về nhà, nhưng chưa bao giờ tìm cô, bởi vì sợ cô không tiếp. Anh luôn thông qua An Như Nguyệt để biết bây giờ cô đang làm cái gì, có hay không vui vẻ hơn một chút. Anh để Quý Hạo Nhiên thay mình chăm sóc cô, đuổi đi hết thảy nam sinh bên cạnh cô, giống như anh trước kia.
Anh biết Chung Thi Âm ở New York nhưng không có đi tìm cô ta. Dù sao hai người không cùng xuất ngoại, gặp mặt thì như thế nào. Hơn nữa anh cũng không có nhiều thì giờ như vậy. Làm một gã trai mang đầy khí chất nam tính của Đông phương, nữ sinh trong trường ái mộ anh rất nhiều, hộp thư trong căn nhà thuê thường xuyên tràn đầy thư tình. Nhưng anh vẫn giữ thói quen như trước, không thèm nhín tới đã nhét hết tất cả vào trong thùng tác, bởi vì nơi đó không có thư của cô.
Mùa xuân đã tới, cô vừa sinh bệnh, anh lại không thể bên cạnh cô, an ủi cô không sợ hãi mà uống thuốc, chỉ có thể cách một trời Thái Bình Dương này vì cô mà đau lòng.