hắn quên mình học tập, tất cả mọi người đều suy đoán là bởi vì bị Lương Ngân đá nên hắn bị kích thích, biến thành kẻ cuồng học rồi.
Thời gian luôn trong lúc lơ đãng vội vã trôi đi, trông có vẻ thật nhanh. Nhưng, luôn có thứ thời gian không thể cuốn trôi được, chẳng hạn như đau đớn. . .
Chương 8: Mặt Người Dạ Thú
Edit: cereniti
Quay ngược lại thời gian trở về thời điểm mọi chuyện bắt đầu thay đổi
Sinh nhật Cố Nhiên được tổ chức vào thứ bảy.
Tang Vũ tìm được Lương Ngân ở trong thư viện trường, Mộ Nghĩa đang tự tay chỉ dẫn đề bài tiếng Anh cho Lương Ngân.
Tang Vũ xa xa nhìn thấy vậy không đành lòng quấy rầy, cho nên cô núp đằng sau 3 giá sách, nhá máy, báo hiệu mình ở ngoài thư viên chờ, hơn nữa còn là việc vô cùng gấp.
Lương Ngân thấy điện thoại di động trên bàn rung, cô mở ra liền thấy tin nhắn của Tang Vũ, bèn nói với Mộ Nghĩa một tiếng, rồi đi ra ngoài.
“Ngân Ngân, bên này.” Tang Vũ rất “tốt bụng” đưa cho Lương Ngân 1 ly trà sữa.
Lương Ngân vừa nhìn xong, khẳng định có chuyện gì đó mờ ám, nếu không Tang Vũ sẽ không ân cần như vậy, đời không có gì là miễn phí cả.
Lương Ngân nhận lấy ly trà sữa, chống nạnh, hệt như một vị sếp, hỏi: “Tang Tiểu Vũ, nói đi, cậu có âm mưu gì?”
Tang Vũ nhìn Lương Ngân trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, cũng không giả bộ nữa, hì hì cười khúc khích, sau đó “bẽn lẽn” nói: “Ngân Ngân à, thứ bảy này là sinh nhật Cố Nhiên, ừ, cậu biết đấy, cái đó, cái đó, cái đó. . .” Tang Vũ cô không cần nói hết lời, cô biết, Ngân Ngân sẽ hiểu.
Nhưng . . .
“Cái gì? Nói rõ!” Lương Ngân ép cô nói thẳng, ý muốn trêu chọc Tang Vũ.
“Ấy ya, Ngân Ngân xấu xa, cậu có giúp hay không?” Tang Vũ khi đối mặt với Cố Nhiên luôn yếu ớt, lúc nào cũng vậy, Lương Ngân biết, Cố Nhiên chính là mảnh xương sườn mềm của Tang Vũ, một mảnh xương trí mạng.
“Được rồi! Mình sẽ đi cùng cậu.” Lương Ngân đồng ý với Tang Vũ, Tang Vũ liền như một cô bé con ôm vội lấy Ngân Ngân, vội nói cám ơn, còn “buồn nôn” nói, Ngân Ngân cậu thật tốt ….
Điều này làm cho Lương Ngân có chút “chát lòng” không dứt, “cô nhóc” này thật ngốc nghếch, biết rõ trái tim của Cố Nhiên chưa bao giờ thuộc về mình, vậy mà vẫn liều mạng bỏ ra tất cả, không cần chút hồi báo.
Có lẽ đứng dưới góc độ người ngoài mới vậy, thật ra thì, cô cảm thấy có chút gì đó không đúng.
Thứ bảy, Tang Vũ cùng Lương Ngân đến dự tiệc sinh nhật Cố Nhiên.
Bữa tiệc được tổ chức tại khách sạn lớn nhất thành phố B, một nhánh nhỏ của tập đoàn Diệc Nam.
Vai vế của Cố Nhiên không nhỏ, cha mẹ hắn đều là dân Ngoại Giao, ông ngoại hắn là một trưởng lão hồ ly tung hoành khắp thương trường – Vệ Chính Quốc, mà ông nội hắn là thị trưởng thành phố C – Cố Minh Đông.
Vệ Chính Quốc đồng ý cho người ngoài đến dự hôn lễ thật đã có mục đích, ngoài mặt tuy như đang tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, nhưng thực chất đây chính là một cuộc chiến trên thương trường, bao gồm hai ý chính, một là để thông báo ông sẽ chuyển giao quyền quản lý khách sạn cho cháu ngoại, hai là vì buôn bán kết thân, tìm cho cháu trai ông một người vợ hiền.
Cố Nhiên là đàn anh cùng hệ với Tang Vũ cùng Lương Ngân, mà cha mẹ của Tang Vũ và dì dượng của Cố Nhiên là bạn học, vì nguyên nhân này, quan hệ của hai người vẫn luôn rất tốt, dĩ nhiên, trong mắt Cố Nhiên đó rất chi bình thường, nhưng trong mắt Tang Vũ đó rất chi kì lạ, ở bên ngoài, anh vừa là anh trai, vừa là hội trưởng, ở bên trong, anh là bạch mã hoàng tử của cô.
Thiếu Nữ Thời Đại – Tang Vũ ngay từ khắc đầu tiên nhìn thấy Cố Nhiên, liền đã nhận định hắn, chỉ là Tang Vũ luôn tự ti, cũng rất hiểu bản thân minh, gia thế của cô cùng Cố Nhiên là điển hình của việc không môn đăng hộ đối, cho nên này phần thích thật tâm này chỉ có thể chôn giấu trong lòng, khiến cho nó từ từ tan rã và mục rữa đi.
Nhưng điều này không thể ngăn cản Tang Vũ thích Cố Nhiên. Cô nghĩ trong cuộc đời mình ít nhất nên có một lần, vì người kia mà quên mình, không mong chờ được đáp lại, không mong chờ mình được sánh bước bên anh, không chấp nhất phải có được anh, chỉ cần tại thời điểm đẹp nhất, gặp được người đó, một lần dũng cảm như vậy, cũng đủ rồi. . . . . .
Có lẽ, đây chính là điểm giữa cô và Lương Ngân giống nhau, cho nên hai người kia mới thân thích nhau đến vậy.
Cố Nhiên đương nhiên có mời Tang Vũ tới, nhưng cô luôn sợ trong lúc vô ý, tình cảm cô dành cho anh sẽ bị phát hiện, cho nên, mỗi lần có chuyện liên quan tới Cố Nhiên, Tang Vũ đều sẽ bàn tính ít nhiều với Lương Ngân, bởi vì giữa hai người không có bí mật, dù đứng ở góc độ người ngoài, Lương Ngân vẫn là người thích hợp nhất. Cố Nhiên cùng Lương Ngân cũng nhờ cầu nối trung gian Tang Vũ mà thân thiết với nhau hơn.
Cho nên, lần này, Cố Nhiên cũng mời Lương Ngân tới.
Xa hoa, ngạo nghễ, phô trương, không ngờ, là những tính từ miêu tả rõ và chính xác buổi tiệc này .
Tại bữa tiệc, mỗi người đều có lai lịch riêng, có thân phận riêng, Tang Vũ mặc dù cũng mặc chiếc váy lễ phục, nhưng cô thấy mình vẫn thật kỳ cục, cô cảm thấy thứ người khác đang khoác lên người thật trang nhã, mà mình, giống như là một cô thôn dân, nhưng, sự thật là cô rấ