XtGem Forum catalog
Bạn tôi tình tôi – Marc Levy

Bạn tôi tình tôi – Marc Levy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324871

Bình chọn: 8.5.00/10/487 lượt.

đấy mà, tôi bị say tàu trong suốt chuyến đi, Audrey nói.

Audrey phải dốc kiệt cả đáy lòng mình để giấu đi cái sức nặng đang đè chặt lên ngực cô lúc này. Không phải là tại Yvonne đã hé lộ cho cô lý do Mathias rời bỏ Paris. Mà là khi nghe thấy cái tên Valentine, cô đã cảm thấy như bị tống cho một quả bởi một sự thật mà cô vẫn chỉ là một kẻ ở ngoài rìa và cú đó làm cô rúng động.

– Tôi hẳng phải có vẻ mặt ghê lắm hả?

Audrey hỏi.

– Không, chị đã lấy lại thần sắc rồi, Sophie trả lời. Đi đến đây với tôi đi, chỉ vài bước chân thôi mà.

Cô mời Audrey tới phòng phía sau tiệm của mình để giải khát.

– Đấy, bây giờ thì gần như không còn gì nữa, Sophie nói. Chắc phải có một loại virus nào đó trong không khí, tôi cũng thế, từ sáng nay tôi đã cảm thấy buồn nôn.

Audrey không biết phải cảm ơn cô như thế nào. Mathias bước vào cửa hiệu.

– Em ở đây à? Anh đã đi kiếm em khắp nơi

– Anh lẽ ra phải bắt đầu từ đây chứ, em lúc nào chẳng ở chỗ này, Sophie trả lời.

Nhưng Mathias lại chỉ nhìn Audrey.

– Em đến đây để ngắm hoa trong lúc đợi anh, Audrey trả lời.

– Mình đi chứ? Mathias hỏi, anh đã đóng cửa hiệu sách rồi.

Sophie nín thinh, ánh mắt cô hết nhìn Audrey lại chuyển sang Mathias rồi lại từ Mathias chuyển sang Audrey. Và khi cả hai người đi khỏi, cô không thể ngăn mình nghĩ rằng Yvonne đã nhìn đúng sự việc. Nếu như một ngày nào đó Mathias nghe phong thanh được cuộc hội thoại của bà, thì anh chắc sẽ thực sự muốn giết sống bà mất.

Xe taxi đi ngược lên đại lộ Old Brompton Road. Ở chỗ rẽ vào đường Clareville Grove, Mathias đưa tay chỉ ngôi nhà mình.

– Nó có vẻ rộng đấy nhỉ, Audrey nói.

– Nó khá duyên dáng.

– Hôm nào anh mời em đến thăm nhà chứ?

– Ừ, một hôm nào đó…, Mathias trả lời.

Cô dựa đầu mình vào cửa kính. Mathias vuốt ve bàn tay cô, Audrey trầm ngâm.

– Em chắc chắn không muốn đi ăn tôi thật chứ? Anh hỏi. Em trông có vẻ gì lạ lắm.

– Em bị chóng mặt, nhưng nó sẽ qua thôi.

Mathias đề nghị xuống đi bộ, không khí buổi tối sẽ làm cô khỏe hơn. Xe taxi thả họ dọc theo sông Tamise. Họ ngồi trên một chiếc ghế băng, ngay đầu con đê chắn sóng. Trước mặt họ, những luồng ánh sáng của tòa nhà cao tầng Oxo phản chiếu dưới lòng sông.

– Tại sao anh lại muốn đến đây? Audrey hỏi.

– Bởi vì, kể từ cái dịp nghỉ cuối tuần của chúng mình, anh đã quay lại đây nhiều lần. Đây cũng gần là nơi của chúng mình vậy.

– Đó không phải là điều mà em muốn hỏi anh, nhưng cái ấy chẳng còn quan trọng nữa.

– Có chuyện gì không ổn hả em?

– Chẳng gì cả, em đảm bảo với anh mà, những thứ xuẩn ngốc vụt đến trong đầu em, nhưng em đã xua chúng đi rồi.

– Vậy thì em đã muốn đi ăn rồi chứ?

Audrey mỉm cười.

– Anh cho rằng một ngày nào đó anh có thể lên được trên cao kia không? Cô hỏi và ngẩng đầu lên.

Ở tầng trên cùng, những khung cửa sổ nhà hàng rực rỡ ánh đèn.

– Một ngày nào đó, có thể, Mathias trả lời vẻ nghĩ ngợi.

Anh kéo Audrey về phía con đường đi dạo dọc theo bờ sông.

– Câu hỏi mà em muốn đặt ra cho anh là thế nào thế?

– Em tự hỏi tại sao anh lại đến sống ở London nhỉ.

– Anh hình dung là để được gặp em, Mathias trả lời.

Vừa bước vào căn hộ ở Brick Lane, Audrey kéo ngay Mathias vào phòng ngủ. Trên một chiếc giường được sửa soạn vội vàng, họ nằm đó hết cả phần còn lại của buổi tối, quấn chặt lấy nhau; thời gian càng trôi đi bao nhiêu, thì dấu ấn về khoảng thời gian bực mình ở quán của Yvonne càng được xóa nhòa đi bấy nhiêu. Vào nửa đêm, Audrey thấy đói, tủ lạnh trống không. Họ mặc quần áo vội vàng và chạy nhanh xuống khu Spitalfields. Họ ngồi sâu trong một trong những nhà hàng mở cửa suốt đêm. Khách hàng ở đây thì hỗn tạp. Ngồi cạnh bàn những nhạc sĩ, họ cũng tham gia vào cuộc hội thoại. Và trong lúc Audrey hừng hực ủng hộ việc chống lại ý kiến của những người khác rằng Chet Baker từng là một nhạc công chơi kèn trompet lớn hơn nhiều so với Miles David, thì Mathias nhìn như muốn nghiến ngấu lấy cô.

Những con hẻm nhỏ của London thật đẹp, khi cô khoác tay đi bên anh. Họ lắng nghe âm thanh những bước chân của họ, đùa rỡn với những cái bóng của họ đổ dài trên mặt đường lát đá giăm trong ánh sáng của ngọn đèn đường. Mathias đưa Audrey về tận ngôi nhà xây gạch đỏ, anh lại để mặc cho mình bị kéo vào nhà cô và chỉ ra về khi bị cô xua đi khỏi đó, khi đêm đã rất khuya. Trong vòng mấy tiếng đồng hồ nữa, cô sẽ phải lên tàu và một ngày làm việc dài đang chờ đợi cô. Cô không biết khi nào sẽ từ Ashford trở về. Ngày mai cô sẽ gọi điện cho anh, hứa như vậy.

Khi trở về nhà, Mathias bắt gặp Antoine vẫn đang làm việc trong phòng.

– Cậu làm gì mà vẫn còn ở đây vậy?

– Emily bị một cơn ác mộng, tớ thức dậy để dỗ nó và không sao ngủ lại được nữa, vậy là tớ ngồi làm bù cho phần việc bị chậm.

– Con bé ổn chứ? Mathias hỏi, giọng lo lắng.

– Tớ đâu có nói rằng nó bị ốm, mà tớ chỉ nói với cậu là nó mơ thấy ác mộng. Các người đã tự đi tìm chúng mà, những chuyện ma quỷ ấy.

– Này, chắc cậu cũng không quên là tại sao bọn ta lại đến Scotland chứ?

– Kỳ nghỉ cuối tuần sau, tớ sẽ bắt đầu công việc ở nhà cô Yvonne.

– Cậu đang làm việc đó đấy hả?

– Với cả những thứ