Duck hunt
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3222692

Bình chọn: 7.00/10/2269 lượt.

à mong mình chết đi. Chết ? Liệu có chết dễ dàng được như thế không ? Tú Linh không biết. Nhưng khi người ta chán nản, đã mất niềm tin và hy vọng vào cuộc sống, thì sống thêm liệu có ích gì.

Tú Linh khóc, nước mắt làm mặn chát bờ môi. Tú Linh thấy buồn khổ và cô đơn quá. Tú Linh thèm khát cảm giác được ai đó ôm và vỗ về, mong muốn được xà vào lòng ai đó để khóc một trận cho thật thỏa, muốn được làm nũng, muốn chứng minh mình vẫn còn được ai đó thật lòng quan tâm. Tú Linh không muốn mình sống cô độc và lẻ loi một mình trên đời.

“Cạch !” Cánh cửa phòng nhẹ nhàng hé mở, một người đàn ông trung niên bước vào phòng.

Tú Linh giật mình, ngước đôi mắt đầy lệ nhìn người đàn ông trung niên đã chiếu cố và chăm sóc mình hơn một tuần qua. Tuy rằng vẫn không thể biết được mục đích thật sự của người đàn ông trung niên này là gì, nhưng Tú Linh tin ông ta không hề có ý xấu, mà ngược lại ông ta thật lòng muốn chăm sóc cho mình.

“Chào cháu !” Người đàn ông trung niên mỉm cười: “Cháu thấy trong người thế nào rồi ?”

Biết Tú Linh không nói được tiếng Quảng Đông, ông Cao – tên người đàn ông trung niên đã chuyển sang nói ngôn ngữ mà Tú Linh có thể hiểu được.

“Dạ, cháu thấy khá hơn rồi.” Tú Linh quẹt nước mắt, run giọng đáp.

Ông Cao thở dài, mắt thương hại nhìn Tú Linh. Đã làm người, ai chẳng muốn tránh mọi phiền toái. Tuy cô gái này vi phạm luật lệ giao thông, nên ông mới vô tình đâm phải. Nhưng sau khi quan sát, tiếp xúc và trao đổi dăm, ba câu nói với Tú Linh hơn một tuần nay, ông nhận ra Tú Linh là một cô gái hết sức đáng yêu và ngoan hiền. Bỗng dưng, ông lại thích có một cô cháu gái giống như Tú Linh.

“Cháu đã đói bụng chưa ? Có muốn ăn gì không ?” Ông Cao đặt túi bóng xốp trên mặt bàn gỗ, kê gần đầu giường, mỉm cười hỏi Tú Linh.

“Dạ, cháu vẫn chưa thấy đói.” Tú Linh ngoan ngoãn đáp, dáng vẻ điềm đạm nhu mì, đáng yêu.

Ông Cao hài lòng, trước cách nói chuyện có đầu có đuôi, và biết kính trên nhường dưới như Tú Linh.

“Cháu nên ăn một chút gì đó đi. Đã qua một đêm rồi còn gì.” Ông Cao nhìn Tú Linh bằng đôi mắt của một người ông dành cho cháu gái của mình.

“Dạ, cháu…..” Tú Linh lúng túng, không biết đáp như thế nào cho phải. Nỗi đau thể xác cộng nỗi đau tinh thần, khiến Tú Linh không muốn ăn bất cứ thứ gì cả.

Ông Cao đổ xúp ra bát. Mùi thơm của hành, của thịt, của tôm xộc vào mũi Tú Linh. Bất giác Tú Linh thấy sống mũi cay cay, mí mắt nặng trĩu, nước mắt giống như hồng thủy, chỉ cần khẽ chạm một chút là có thể tuôn trào. Tú Linh khóc, từng giọt từng giọt lăn dài xuống gò mà nhợt nhạt vì ốm yếu và mất khá nhiều máu.

“Sao cháu lại khóc ? Cháu bị đau ở đâu đúng không ?” Ông Cao cuống lên. Ông thật lòng không muốn nhìn thấy Tú Linh rơi lệ, khóc đến thương tâm.

“Cháu…cháu không sao…” Tú Linh nghẹn ngào nói, thanh âm hơi khàn.

Ông Cao phải dỗ dành một lúc, Tú Linh mới chịu nín. Tú Lính giống hệt một cô bé con, dễ hờn dễ giận, hay tủi thân khóc thầm, dễ rơi lệ vì những chuyện không đâu.

Tú Linh ăn từng thìa cháo do ông Cao bón. Hai người tuy không phải là người thân, không quen biết, nhưng chỉ vì vụ tai nạn kia, họ dần trở thành bạn tốt. Tú Linh thực cảm động, vừa ăn vừa khóc.

Ông Cao vừa bón cháo cho Tú Linh ăn, vừa mỉm cười dỗ dành, lại vừa lau nước mắt trên má cho Tú Linh. Nhìn cách hai người chăm sóc và đối xử với nhau thật giống ông cháu trong nhà.

………………………….

Buổi chiều, Tú Linh thiu thiu ngủ trên giường bệnh. Trong giấc mơ không ngừng tái hiện những hình ảnh rời rạc, như những bức ảnh bị xé ra hàng trăm hàng nghìn mảnh. Để tìm lại được kí ức của mình, Tú Linh bắt buộc phải ghép lại được từng mảnh ghép nhỏ đang bay tản mạn và tan tác trong không gian rộng lớn, dài vô tận

Đột nhiên, tiếng cánh cửa bị va đập nhẹ vào bức tường đối diện, khiến Tú Linh hoảng hốt, choàng tỉnh dậy, mắt đề phòng nhìn một hình bóng cao cao đang bước lại gần phía mình.

Tú Linh lướt mắt nhìn từ bàn chân đi đôi giày thể thao màu trắng, lên đến chiếc quần tây màu đen, đến chiếc đai thắt lưng màu trắng khảm bạc và hoa văn khá đẹp mắt, đến chiếc áo jacket màu trắng mặc ở ngoài và chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh nhạt mặc ở trong, dần lên đến chiếc cổ có nước da màu đồng mun khỏe mạnh, lên đến chiếc cằm vuông nam tính, lên đến đôi môi mỏng màu hồng nhạt hơi cong, đến chiếc mũi cao và thẳng, đến đôi mắt dài và đen sâu, đến vầng trắng thông minh và thanh tú, thẳng đến mái tóc bồng bềnh quyến rũ màu đen của anh ta.

Tú Linh lúc này mới bàng hoàng nhìn trọn vẹn khuôn mặt đẹp trai và nam tính của anh ta. Tuy anh ta không thể so sánh được với những mỹ nam nổi tiếng hiện nay, nhưng vẻ bề ngoài khỏe mạnh, lại có chút lãng tử của anh ta, có thể hút hồn bất cứ cô gái nào.

Trong khi Tú Linh đang mải đánh giá và quan sát anh ta, người đàn ông lạ mặt cũng cẩn thận quan sát và đánh giá Tú Linh. Nhìn Tú Linh thập thò trong lớp chăn, nửa e thẹn, nửa tò mò nhìn mình, anh ta thú vị nở một nụ cười. Tú Linh có khuôn mặt búp bê barbie, vẻ yếu đuối và mong manh hiện lên trong ánh mắt to tròn đen láy, khuôn mặt nhợt nhạt không có sức sống. Nhưng khi nhìn thấy, người