Bạo vương liệt phi

Bạo vương liệt phi

Tác giả: Ngạn Thiến

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212483

Bình chọn: 7.5.00/10/1248 lượt.

iến người khác chú ý. Nếu ca ca nói cha còn sống, không bằng nàng đi thăm dò tin tức của cha, lúc này mới phân phó: “Tiểu Thanh, vậy ngươi nghĩ cách nói với ca ca, ta ở trong cung sẽ nghĩ biện pháp tra ra tin tức của cha, ngươi bảo bọn họ đừng hành động thiếu suy nghĩ, chờ tin tức của ta.”

“Dạ, nô tỳ sẽ nghĩ cách, ngày mai lại ra ngoài lần nữa.” Tiểu Thanh nói, hôm nay không thể ra được nữa.

“Được, vậy ngươi đi làm đi, ta muốn yên tĩnh một mình.” Vân Yên phân phó nói, nàng phải nghĩ kỹ xem phải làm thế nào mới thăm dò được tin tức của cha. “Dạ.” Tiểu Thanh đóng cửa thật kỹ.

Vân Yên ngồi ở đó, nếu cha còn sống vậy Long Hạo Thiên sẽ đem người nhốt ở đâu? Vì sao phải nhốt cha lại? Hoàng cung này nàng còn không quen thuộc, huống chi là quen biết người trong Hoàng cung này. Nàng nên nhờ ai đi tìm hiểu tin tức? Nàng cũng dứt khoát không tin tưởng người ở bên cạnh tuyệt đối trung thành với mình, nên quyết định không vòng vo nữa, trực tiếp đi tìm Long Hạo Thiên. Vân Yên bảo Tử Liên dẫn mình đến ngoài cửa Ngự thư phòng.

“Nô tài tham kiến nương nương.” Công công vừa thấy nàng liền vội vàng quỳ xuống. “Đứng lên đi, Vương có ở đây không?” Giọng nói của Vân Yên vẫn còn hơi thở nhẹ bởi vì vừa rồi phải đi qua rất nhiều đường.

“Nương nương đợi nô tài đi bẩm báo.” Công công hành lễ rồi nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Long Hạo Thiên đang chăm chú phê duyệt tấu chương, thấy hắn tới quấy rầy, rất không vui hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Vương, nương nương đang ở ngoài cửa muốn gặp người.” Nhìn thấy Vương mất hứng, công công cũng không dám thở mạnh, thật cẩn thận bẩm báo.

“Không gặp, không nhìn thấy Bổn Vương đang bận sao? Thời gian này không cho phép bất luận kẻ nào quấy rầy.” Long Hạo Thiên trực tiếp ra lệnh.

“Dạ, nô tài sẽ chuyển lời đến Yên phi nương nương.” Công công vội vàng lui ra ngoài.

“Yên phi nương nương? Là nàng?” Long Hạo Thiên hơi nhíu mày, tại sao nàng lại đến đây? Buông thứ trong tay xuống, phân phó: “Cho nàng vào.”

“A…” Công công còn tưởng là mình nghe lầm, vội vàng đáp: “Dạ.”

“Nương nương, Vương mời người vào.” Công công đứng ở cửa làm một động tác mời.

Vân Yên đi vào liền nhìn thấy hắn đang ngồi trên ghế nhìn mình chằm chằm, mới mỉm cười hành lễ: “Thần thiếp tham kiến Vương.”

“Đứng lên đi.” Long Hạo Thiên phân phó, nhưng vẫn chưa hỏi nàng tại sao lại đến.

“Tạ ơn Vương.” Vân Yên đứng lên, đánh giá chung quanh Ngự thư phòng. Từ lúc tiến cung đến nay, đây là lần đầu tiên nàng ra khỏi Tử Yên các.

Ngự thư phòng không nguy nga lộng lẫy như nàng tưởng tượng, mà ngược lại làm cho người ta cảm thấy một phong thái yên tĩnh của kẻ sĩ.

“Có vừa lòng với Ngự thư phòng của Bổn Vương không?” Tuy rằng không biết nàng đến làm gì nhưng hắn sẽ không cho là nàng đến chỉ đơn thuần để thưởng thức Ngự thư phòng của hắn.

“Là chỗ của Vương, thần thiếp vừa lòng hay không thì có quan hệ gì chứ, Vương vừa lòng là tốt rồi.” Lúc này Vân Yên mới thu hồi ánh mắt lại, suy nghĩ làm sao để mở miệng.

“Phải, Bổn Vương vừa lòng là tốt rồi.” Long Hạo Thiên nói, biết nàng có lời muốn nói nhưng nàng không nói hắn cũng sẽ không hỏi.

Vân Yên vốn chờ hắn mở lời nhưng xem ra hắn biết nàng có việc nên chờ nàng nói trước, liền cười khẽ nói: “Vương không thấy lạ tại sao thần thiếp lại đến đây ư?”

“Bổn Vương không phải đang đợi ngươi nói sao?” Long Hạo Thiên nhìn nàng, cuối cùng nhịn không được “Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Vậy thần thiếp nói thẳng, thần thiếp muốn biết có phải Vương đã giết Vân Hổ lão tướng quân rồi hay không? Hay là đang giam giữ người?” Vân Yên hỏi rõ ràng dứt khoát, nàng thật sự muốn biết đáp án này, tim đã thắt chặt lại, nếu cha còn sống nàng sẽ vui mừng biết bao.

Ánh mắt Long Hạo Thiên đột nhiên căng thẳng, tại sao nàng lại biết tin tức này? Hắn nhìn sự khẩn trương trên mặt nàng, nàng thật sự quan tâm.

“Người có phải còn sống hay không?” Thấy hắn không nói lời nào, Vân Yên hơi sốt ruột.

“Đã chết.” Long Hạo Thiên trực tiếp ném cho nàng hai chữ.

“Đã chết?” Bước chân của Vân Yên không khỏi lùi về phía sau hai bước, tựa như cho nàng một tia hi vọng rồi lại trong nháy mắt đẩy nàng rơi xuống đáy vực.

“Ngươi thật sự quan tâm ông ta?” Hắn nhìn sự thương tâm tột cùng trên mặt nàng, bộ dáng kia tuyệt đối không chỉ là tôn trọng. Trong lòng Long Hạo Thiên nổi lên nghi ngờ.

“Quan tâm, vậy Vương nói cho ta biết người có phải còn sống hay không?” Vân Yên níu lấy hắn.

“Vậy ngươi cũng phải nói cho ta biết, ngươi có quan hệ gì với ông ta?” Giọng điệu Long Hạo Thiên trở nên lạnh lùng, chẳng lẽ hắn đã nghĩ lầm, người nàng thích là Vân Hổ? Bằng không vì sao nàng lại tinh thông trận pháp như vậy?

“Ta…” Vân Yên thật sự không biết nên nói gì, rõ ràng nàng là con gái của cha nhưng lại không cách nào nói cho hắn biết.

“Nói không nên lời phải không?” Trong mắt Long Hạo Thiên bùng lên lửa giận hừng hực, người nàng thích rõ ràng là lão già kia, điều này khiến tâm tình của hắn cực kỳ khó chịu.

Chương 121 – 122

Chương 121 — Nam phẫn nữ trang (nam giả dạng nữ)

Vân Yên nhìn thấy trên mặt hắn toát ra vẻ giận dữ, không biết vì sao hắn lại đột nhiê


Polaroid