Lập tức lại bị hắn ôm lấy: “Ngươi biết cưỡi ngựa không?”
“Không biết.” Vân Yên hơi giật mình. Nàng là do tình thế cấp bách mới nói, cũng không nghĩ nhiều như vậy. “Quên đi, không đi nữa.” Nàng vốn cũng không phải thật sự muốn cưỡi ngựa.
Long Hạo Thiên lại không nói một câu, ôm nàng xuống xe, phi thân một cái cưỡi lên ngựa của mình, đem nàng ngồi ở phía trước.
Binh lính hơi kinh ngạc nhưng liền giả bộ chưa thấy gì cả, tiếp tục đi.
Cơn gió nhẹ thối trên mặt giống như gió xuân ấm áp làm cho nàng cảm thấy thân thiết và thoải mái, giang hai tay ra, cảm thụ hơi thở của thiên nhiên.
Vài sợi tóc vươn vào trên mặt Long Hạo Thiên. Nhìn thấy nàng cười điềm tĩnh như vậy, lông mi dài hơi cong lên, chiếc mũi xinh xắn, môi anh đào đỏ mọng, trái tim đột nhiên xao động, không tự chủ được mà đưa môi tới gần nàng.
Đụng tới đôi môi ấm áp của hắn, Vân Yên mở to mắt nhìn, đã hoàn toàn quên mất phản ứng. Tại sao hắn lại đột nhiên hôn nàng?
Nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt nàng, Long Hạo Thiên mới phản ứng lại. Hắn đang làm cái gì? Sao lại hôn nàng. Trong mắt chợt hiện lên một tia bối rối, lập tức né tránh, tay vô thức thả lỏng.
“A.” Vân Yên hét lên một tiếng, thân thể ngã qua một bên.
Long Hạo Thiên nhanh tay nhanh mắt liền ôm lấy eo của nàng, kéo nàng lên. Không ngờ hắn lại dùng sức quá mạnh, lúc nàng được hắn kéo lên lại chạm vào môi hắn.
Nàng lại lần nữa mở to mắt, vừa định giãy giụa thì đã bị hắn ôm chặt.
Long Hạo Thiên không để cho nàng giãy dụa, một tay ôm chặt mặt nàng, tay kia giữ đầu của nàng từ phía sau, hôn thật sâu lên cánh môi tựa hoa anh đào của nàng, đầu lưỡi còn càn rỡ thăm dò vào bên trong.
Vân Yên hoàn toàn cứng đơ, nàng chưa từng cùng nam nhân hôn môi nên không biết phản kháng hay phối hợp.
Đến khi hắn càng hôn càng sâu, mặt nàng lập tức đỏ bừng, bàn tay nhỏ bé dùng sức đánh hắn. Thấy hắn hoàn toàn không có phản ứng, nàng quýnh lên liền hung hăng véo hông hắn một cái.
“Ngươi làm gì vậy?” Long Hạo Thiên rốt cuộc bị đau, buông nàng ra. Nàng dám véo hắn.
“Giữa ban ngày ban mặt, lại trước mặt nhiều người, sao ngươi có thế làm vậy với ta?” Vân Yên vừa thẹn vừa giận, hoàn toàn không dám nhìn những binh sĩ bên cạnh.
Nghe được lời của nàng, khuôn mặt vốn đang tức giận của Long Hạo Thiên đột nhiên đổi thành tươi cười, đùa bỡn: “Vậy ý của người là lúc không phải ban ngày ban mặt, nhiều người như vậy, Bổn Vương có thể…”
“Ngươi… Ta không có ý đó.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Yên biến thành màu đỏ.
“Vậy ngươi có ý gì? Nói cho Bổn Vương nghe một chút.” Long Hạo Thiên cố nén cười hỏi.
Vân Yên trừng mắt nhìn hắn, hắn cư nhiên còn cười. Không thèm nhìn nữa, nàng vùng khỏi cái ôm của hắn, nói: “Ta muốn xuống, ta muốn ngồi xe ngựa.”
“Ngồi xe ngựa? Chẳng lẽ ngươi muốn trong xe ngựa…” Long Hạo Thiên ám muội nhìn nàng.
“Ngươi…” Vân Yên thật sự muốn đánh cho hắn một quyền, không để hắn tiếp tục đắc ý.
“Được rồi, không đùa ngươi nữa. Nhưng mà ngồi xe ngựa cũng phải đợi bọn hắn đuổi kịp.” Long Hạo Thiên nói xong, ôm nàng đi lên phía trước một cách chậm rãi.
“Ngươi có ý gì?” Vân Yên không khỏi nhìn về phía sau. Kỳ quái, phía sau rõ ràng không có lấy một bóng người.
“Không cần nhìn, bọn hắn đều ở phía sau. Ngốc, chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ bọn họ sẽ nhìn chúng ta diễn sao?” Long Hạo Thiên cười nhạo, thật sự là một nữ nhân ngốc nghếch.
Lúc này, Vân Yên mới thở phào. Vậy là tốt rồi, không bị người khác nhìn thấy là tốt rồi. Tâm vừa thả lỏng lại lập tức căng ra, từ lúc nào bọn họ đã biến thành cái dạng này? Bọn họ không phải vẫn luôn thù địch sao? Hơi thở trong lúc thân thiết gắn bó của hắn, vẫn còn sót lại khiến tay chân nàng đột nhiên có chút luống cuống.
Chương 111 – 112 – 113 – 114
Chương 111 — Lại sinh phiền phức
Khi đã đường hoàng trốn vào trong xe ngựa, tim Vân Yên vẫn còn đập thình thịch, lấy tay chạm vào đôi môi vẫn còn lưu lại hơi thở của hắn, có thể cảm nhận được trên mặt nóng bừng bừng, tim bắt đầu rối loạn.
Long Hạo Thiên cưỡi ngựa đi lên phía trước. Hắn cũng không biết vì sao mình lại chủ động hôn nàng. Lắc đầu, nhất định là vì gần đây hắn rất thiếu nữ nhân. Xem ra phải tìm người thả lỏng một chút.
“Vương, phía trước chính là Hoa Thành. Chúng ta tiếp tục đi hay là nghỉ ngơi rồi mới đi tiếp?” Một binh sĩ tới hỏi.
“Nghỉ ngơi một chút, ngày mai tiếp tục đi.” Long Hạo Thiên phân phó. Hoa Thành là nơi yên hoa phồn vinh nhất. Hắn cần đi giải quyết.
“Dạ, Vương.” Binh sĩ lĩnh mệnh, đi đến phía trước tìm khách điếm tốt để ở lại.
Vân Yên vừa xuống xe ngựa, theo bản năng đi lên phía trước, liền không nhìn thấy hắn đâu cả, ngựa ở trong tay binh sĩ. Không biết vì sao trong lòng cảm thấy có chút khác thường. Thấy sắc trời còn sớm liền nói với binh sĩ bên cạnh: “Ta muốn đi dạo một lát.”
“Nương nương, nhưng Vương đã phân phó đưa người đi nghỉ ngơi.” Binh sĩ có chút khó xử
“Vương thì sao? Người đã đi đâu?” Vân Yên thuận miệng hỏi.
“Thuộc hạ không biết.” Hắn cúi đầu hồi đáp, cho dù có biết hắn cũng sẽ không nói.
“Không sao, ta chỉ tùy tiện đi xem, sẽ nhanh chóng trở lại.” Vân Yên nhìn về đám người náo nhi