Disneyland 1972 Love the old s
Bất chấp tất cả

Bất chấp tất cả

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210623

Bình chọn: 9.00/10/1062 lượt.

, các bạn đi đi.” Hạ Tiểu Nhiễm tri kỷ thúc giục, trong lòng càng hy vọng bữa cơm này có thể làm cho bạn tốt vui vẻ lên.

Chẳng qua cô ấy đánh giá thấp mức độ tổn thương của Tô Hiểu Mộc, cô đã chết lặng không còn cảm giác gì rồi.

Ra khỏi cửa hàng, cô lập tức buông cánh tay Cảnh Diễn ra, lại không thấy nửa phần thân mật nữa, dọc theo đường đi mặt không chút thay đổi câu được câu không nói chuyện phiếm với con, hoàn toàn chưa từng để ý đến Cảnh Diễn, vài lần Cảnh Diễn muốn tìm đề tài, đều bị cô vòng qua rất nhanh.

Vị trí bọn họ đặt là bàn ăn xoay tròn gần cửa sổ, có thể thu hết phong cảnh thủ đô vào mắt, ráng hồng loá màu, đêm tối lấp lánh ánh sáng. Bởi vì tiết mục du lịch tuần trước giới thiệu nơi này, Tiểu Nghiêu sau khi xem xong nói muốn tổ chức sinh nhật ở đây.

Là cha mẹ, bao giờ cũng hết sức có thể thỏa mãn nguyện vọng của con.

Vừa vặn là cuối tuần, người tới nơi này rất nhiều, có một nhà mấy người như bọn họ, cũng có tình nhân có đôi có cặp, tốc độ mang thức ăn lên không nhanh.

Ngồi phía sau bọn họ chính là một đôi tình nhân trẻ thoạt nhìn không quá hai mươi tuổi, theo góc độ của Tô Hiểu Mộc nhìn lại, hai người anh anh em em rất là thân mật, bỗng dưng, một tiếng nhạc chuông cắt ngang bọn họ thân mật, là một bài hát tiếng Quảng, Hiểu Mộc vốn là không hiểu tiếng Quảng, nhưng là bài hát này Tiểu Nhạc sinh viên làm công ở quán cà phê của cô cũng lấy ra làm nhạc chuông, cho nên cô biết lời bài hát là gì.

“Thích anh làm cho em sa xuống / thích anh làm cho em khóc / có thể liên tục được giày xéo cũng thỏa mãn / thích anh đối xử bạc tình / thích anh là người lạnh lùng hà khắc / nếu là anh cũng phát hiện / anh cũng thích bạc đãi em / em nguyện cho anh yêu em nhiều hơn nữa…”

Là《 tình yêu đau khổ 》của Dung Tổ Nhi.

(http://mp3.zing.vn/bai-hat/Yeu-Dau-Kho-Dung-To-Nhi/ZWZB6A9O.html)

Giống tình cảm của cô cỡ nào, thật ra cô đối với Cảnh Diễn cũng là tình yêu đau khổ đi, mặc dù bị tổn thương rất đau, nhưng không cách nào không yêu, thật đáng buồn đến cực điểm. Ánh mắt của cô không chịu khống chế nhìn lại phương hướng của Cảnh Diễn, anh đang cúi đầu nói cái gì đó với con, con dùng sức mà gật đầu, đường cong mặt nghiêng của hai cha con giống nhau như đúc.

Sau đó chợt nghe được Tiểu Nghiêu nói: “Mẹ, bên kia có kính viễn vọng, con đi qua nhìn một cái!” Tô Hiểu Mộc còn chưa kịp nói cái gì thằng bé đã chạy ra rồi.

Thừa dịp Tiểu Nghiêu rời đi, Cảnh Diễn cuối cùng cũng tìm được cơ hội hỏi cô: “Tay em sao rồi?” Nói xong muốn kéo tay cô đến trước mặt nhìn một cái.

Quả nhiên là anh xúi giục con rời đi.

Tô Hiểu Mộc nhanh nhẹn giấu tay ở dưới bàn, nghiêng mặt tránh khỏi cái nhìn chăm chú của anh, khẽ cong khóe môi nói: “Không sao, em không yếu ớt như vậy, anh có lòng rồi.”

Cảnh Diễn không quen cô xa cách khách sáo như vậy, cách một lát mới mở miệng: “Hiểu Mộc, thật ra hôm nay anh…”

“Đủ rồi!” Ở trong tai Tô Hiểu Mộc, bất kỳ giải thích gì bây giờ đều là che giấu, đều là dư thừa, cho nên cô quyết đoán mà cắt ngang anh: “Như thế nào cũng được. Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Nghiêu, em không muốn nói tới đề tài mất hứng lại làm cho mọi người tranh cãi không vui, có chuyện gì hôm khác nói sau.” Cô không muốn nhắc lại, cũng không còn cái gì có thể nói.

Tay Cảnh Diễn không tự chủ mà nắm lại, cuối cùng vẫn theo ý của cô.

Buổi tối, Tô Hiểu Mộc vẫn ngủ ở phòng vẽ tranh.

Lúc nửa đêm, Cảnh Diễn cầm một lọ thuốc mỡ trị bỏng đi qua, cô đã ngủ rồi, nhờ ánh trăng qua cửa sổ sát đất có thể thấy vẻ mặt trầm tĩnh của cô.

Có đôi khi ban đêm anh tỉnh lại cũng sẽ lẳng lặng nhìn cô như vậy, thỉnh thoảng sẽ không tin, chỉ bằng thân thể gầy yếu như vậy, làm sao có thể, dũng cảm một mình sinh ra, nuôi nấng Tiểu Nghiêu lớn lên như vậy, làm sao có thể, yêu anh lâu như vậy. Mười năm, nếu đời người có trăm năm, cũng không còn một phần mười rồi, lại là thời gian tốt đẹp nhất. Mà còn anh, lại là bởi vì cái gì muốn để cô ở lại bên cạnh mình?

Nhưng tình cảm không phải là chất hóa học gì, có thể kiểm tra đo lường ra từ nguyên tố nào tạo thành, anh chỉ là rõ ràng, mình chỉ muốn cô mà thôi, cho dù Trăn Trăn trở về suy nghĩ của anh cũng chưa từng thay đổi.

Anh im lặng nửa quỳ ở bên người cô, kéo mu bàn tay bị thương của cô, rất tỉ mỉ rất nhẹ nhàng mà vẽ vòng bôi thuốc mỡ lên, nghiêm túc như đối với vật báu hiếm thế. Tô Hiểu Mộc từ trước đến nay đều ngủ nông, theo lý hẳn là đã tỉnh, nhưng là hôm nay cô quá mệt mỏi rồi, lại khóc lớn say mèm một trận, chẳng qua là bởi vì xúc cảm lạnh như băng của thuốc mỡ nói mớ một tiếng, lật người lại ngủ thật say.

Dĩ nhiên cô cũng sẽ không nghe thấy câu thấp giọng lẩm bẩm kia của Cảnh Diễn: “Anh không muốn tổn thương cô ấy, nhưng là anh lại càng sẽ không để cho cô ấy đến tổn thương em… anh, không nỡ.” Hiểu Mộc, trái tim của anh, em hiểu chưa?

Lại ngồi một hồi lâu, anh mới nhẹ nhàng đóng cửa lại trở lại thư phòng, mắt lạnh nhìn về phía xấp tài liệu trên bàn kia, từ hộp thuốc lá lấy ra một điếu thuốc lá đốt, lại chỉ là đặt ở chóp mũi ngửi ngửi, bởi vì liên quan đến sức khoẻ của Tô Hiểu Mộc anh đã rất lâu không hút t