hiều như vậy sao?”
Tuy biểu tình ung dung, thế nhưng, trên ngực lại vì sự hờ hững lạnh nhạt của nàng mà đau âm ỉ!
Trái tim anh, cho dù đã lâu rồi, vẫn là đối với nàng không thể dứt bỏ, cho nên, chỉ có thể đạt được, không phải sao?
“Chuyện nào ra chuyện đó, số tiền này em nhất định phải trả lại.” Ngón tay Úc Noãn Tâm bị anh hôn nhẹ mà khẽ run, nhưng lại tham luyến không muốn rời đi.
“Cô bé ngốc…”
Dưới ngọn đèn dịu dàng, ánh mắt ôn nhu của anh sáng như ánh trăng, đẹp tựa như thiên thần, nhẹ nhàng nâng cằm của nàng lên, dịu giọng xuống nói:
“Thật muốn trả cho anh, hử?”
Úc Noãn Tâm gật đầu.
Vẻ ôn nhu bên môi đột nhiên thành vẻ không đứng đắn, lộ ra tất cả trìu mến đối với nàng: “Tốt lắm, anh có một biện pháp đẹp cả đôi đường.”
Vẻ dịu dàng kia làm Úc Noãn Tâm chấn động sâu sắc, nàng vô thức hỏi: “Biện pháp gì?”
“Noãn Tâm à…” Anh nâng khuôn mặt nhỏ của nàng lên, ôn nhu nói: “Anh yêu em, cho nên mới càng muốn được có em.”
Anh yêu em!
Ba chữ đơn giản, nhưng lộ ra sự hứa hẹn chân thật nhất mà Tả Lăng Thần đối với nàng từ trước đến giờ.
Một dòng ấm áp cảm động nổi lên trong lòng nàng, cặp mắt đen của nàng không khỏi lại hiện lên một làn sương mù…
Ngón tay dài của Tả Lăng Thần chuyển qua bó xa cúc, lấy chiếc hộp tinh xảo không gì sánh được trong bó hoa ra, nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay nàng. “Noãn Tâm, anh nói rồi, ở trong mắt anh, bác trai giống như là ba anh, em nói đi?”
Cúi đầu hỏi lại, nhưng đã lộ ra ý tứ cực kỳ rõ ràng.
Đáy mắt Úc Noãn Tâm nghi hoặc, nhưng nghe anh nói xong, thoáng cái đã hiểu ra nhiều, nhìn chiếc hộp tinh xảo xinh đẹp trong lòng bàn tay, giật mình sửng sốt hồi lâu…
Chương 63: Ngưng dùng diễn viên
Tả Lăng Thần vẫn nhìn nàng, mãi đến khi đáy mắt lộ ra nụ cười ấm áp…
“Ba năm trước đây, em trả lại hạnh phúc anh mang cho em, ba năm sau, anh muốn một lần nữa làm cho em được hạnh phúc.”
“Lăng Thần…”
Úc Noãn Tâm khẽ kêu tên của anh, nước mắt vẫn lưng tròng, khóe miệng hiện lên một lúm đồng tiền, nhưng chiếc hộp đang cầm trong tay lại từ từ buông xuống …
Nụ cười trong mắt Tả Lăng Thần thoáng ngưng lại một chút.
“Noãn Tâm, mở ra xem có thích hay không.” Anh vẫn nhếch miệng cười bình tĩnh thoải mái.
Ngón tay để trên chiếc hộp của Úc Noãn Tâm run rẩy. Kỳ thực… nàng thực sự rất muốn mở nó ra, nhưng…
“Lăng Thần…”
Nàng nâng mắt lên nhìn anh, dưới sự chăm chú của anh nàng từ từ đặt chiếc hộp xuống trước mặt. “Hoa anh tặng em nhận, nhưng phần quà này em không thể mở ra.”
Nàng thông minh như vậy sao lại không biết trong hộp là cái gì chứ.
Chỉ có điều… nàng vốn không chịu nổi bất cứ hạnh phúc bất ngờ nào, dù cho nàng rất muốn bắt đầu lại từ đầu.
Nụ cười bên môi Tả Lăng Thần cuối cùng cũng đông cứng lại, trong đáy mắt từ từ hiện lên nỗi xót xa…
“Noãn Tâm, chắc hẳn em cũng biết anh chuẩn bị cho em cái gì?”
Úc Noãn Tâm gật đầu, hàng mi thật dài như cánh ve run rẩy trong gió. “Là bởi vì biết, em lại càng không thể mở, xin lỗi, Lăng Thần…”
“Cái mà anh muốn nghe, không phải là câu xin lỗi này của em.” Tả Lăng Thần xúc động nhìn nàng, quyến luyến không thôi, nhưng lại lộ ra tất cả sự cố chấp. “Cưới không được Úc Noãn Tâm em, cả đời anh còn có cái gì gọi là vui vẻ đây?”
“Lăng Thần… anh hà tất phải như vậy?” Nước mắt Úc Noãn Tâm rưng rưng, nàng cũng không hoàn mỹ tốt đẹp như anh tưởng tượng.
“Cô bé ngốc, bởi vì anh yêu em mà…”
Tả Lăng Thần nhịn không được ôm nàng vào trong lòng, nhẹ nhàng lau đi một giọt nước mắt ở khóe mắt nàng. Nước mắt của nàng, lưu lại trên đầu ngón tay của anh, trong suốt long lanh, ở dưới ngọn đèn rạng rỡ lóe sáng: “Noãn Tâm, đừng khóc nữa…” Đầu ngón tay thon dài của anh chỉ lên ngực, thản nhiên nói: “Nước mắt của em, làm chỗ này đau quá…”
Nghe vậy, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng cũng chấn động theo, ở bên tai, giống như truyền đến một tiếng nói ma mị trầm thấp khác: “Đừng khóc nữa…”
“Noãn Tâm…”
Cuối cùng Tả Lăng Thần không biết làm sao, chỉ càng ôm chặt lấy nàng hơn. “Anh biết bây giờ cầu hôn với em là hơi nóng vội, anh cho em thời gian từ từ thích ứng với một bắt đầu mới, nhưng mà hứa với anh, đừng để anh đợi quá lâu, được không?” Trên khuôn mặt tuấn mỹ của anh, là nụ cười dịu dàng yếu ớt.
Úc Noãn Tâm nằm ở trong lòng anh, lời nói ấm áp khiến cho lòng của nàng không khỏi có chút áy náy.
Tình cảm của người đàn ông này đối với nàng là như vậy, như ánh trăng nhẹ nhàng, rồi lại như cho nàng cảm giác được sự ấm áp của ánh mặt trời.
Chương 64: Hành động không đoán nổi
Ôn Dương nhả điếu thuốc ra, trong mắt mang theo tia tự hỏi: “Đây chỉ là hoài nghi của riêng anh thôi, gần đây anh thấy Ngu Ngọc thường xuyên đến văn phòng của nhà đầu tư, quan hệ của hai người này xem ra rất thân thiết.”
Úc Noãn Tâm giật mình, đứng sững người đến nửa ngày. Nàng hiểu rõ “rất thân thiết” mà Ôn Dương nói rốt cục là có ý nghĩa gì, nói vậy quan hệ giữa hai người này rất mờ ám, là người trong giới nên cũng chỉ có thể dùng “rất thân thiết” để hình dung quan hệ của hai người bọn họ.
“Đạo diễn Ôn, mặc dù Ngu Ngọc rất thân thiết với nhà đầu tư, nhưng cũng không thể khẳng đị