dùng phương thức này đánh gục Phỉ Tỳ Mạn, lần này cũng không có vấn đề gì. Tôi, tôi thực sự không muốn…”
Cách Nạp chỉ vào Ngu Ngọc, khóc lóc ỉ ôi mà nói.
“Cô… Cách Nạp, con nhỏ chết tiệt kia, sao lại bán đứng tôi?” Ngu Ngọc hận không thể tiến lên xé cô ta thành trăm mảnh!
Lúc này Cách Nạp cũng không nghĩ được nhiều như vậy, cô ta khản cả giọng mà hét lên: “Lẽ nào tôi nói sai rồi sao? Khi đó cô muốn tôi làm như vậy, còn có ba trợ lý khác ở đó. Tôi căn bản không có nói dối. Bởi vì cô đố kị Úc Noãn Tâm thuận lợi nổi tiếng sẽ che mất danh tiếng của cô. Cũng bởi vì hiện nay Hoắc tiên sinh sủng ái Úc Noãn Tâm nên cô đố kị, mới làm như vậy. Tôi và Úc Noãn Tâm không thù không oán, tôi căn bản là không có lý do hại cô ấy! Hoắc tiên sinh…”
Cách Nạp lại đưa mắt nhìn về phía Hoắc Thiên Kình. “Tôi thật sự oan uổng. Nếu không phải bị Ngu Ngọc sai khiến, Tiểu Ưu cũng không thể cầm một đống tiền tới bảo nhân viên kỹ thuật này chạy trốn”
“Nha đầu thối, cô câm miệng cho tôi!” Ngu Ngọc hoàn toàn muốn phát điên rồi.
Còn Tiểu Ưu thì lại có dáng vẻ hết hy vọng.
Rốt cục Hoắc Thiên Kình nở nụ cười…
Lạnh lùng, một chút cũng không để ý tới, tựa như… vẻ mặt mà một sát thủ nên có trước khi giết người.
“Ngu Ngọc, là chính cô hại cô, không liên quan đến người khác…”
Hắn như là thở dài, hoặc như là tiếc nuối mà lắc đầu, bàn tay to giống như dịu dàng mà vỗ lên đỉnh đầu của nàng, nhưng đúng lúc đó thì đột nhiên dùng sức…
“Á… ” Ngu Ngọc đau đớn, nàng cảm thấy da đầu của mình sắp bị hắn giật rớt ra.
“Cô nói tôi nên xử lý cô như thế nào mới tốt đây?” Bàn tay của Hoắc Thiên Kình hung hăng nắm lấy tóc cô ta, kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tới gần gương mặt của mình, giọng nói vẫn rất bình tĩnh, nhưng làm kẻ khác vô cùng khiếp sợ
“Thiên Kình, Thiên Kình anh hãy nghe em nói. Em, em thực sự chỉ muốn cho Úc Noãn Tâm một bài học mà thôi. Em, em không ngờ tới…”
“Không ngờ tới tôi sẽ nhúng tay vào điều tra, đúng không?”
Hoắc Thiên Kình thay nàng nói ra điều nàng muốn nói, lạnh lùng cười: “Lẽ nào cô đã quên những lời tôi từng nói rồi sao?”
Nước mắt đau đớn của Ngu Ngọc từng giọt từng giọt rơi xuống…
“Tôi đã từng đã cảnh cáo cô, bảo cô an phận thủ thường, đừng đụng tới Úc Noãn Tâm! Lời của tôi cô xem như gió thoảng bên tai sao?” Giọng của Hoắc Thiên Kình khắc nghiệt như chui ra từ địa ngục.
“Thiên Kình, xin anh cho em một cơ hội nữa. Em nhớ kỹ rồi, em sẽ đi xin lỗi Úc Noãn Tâm. Em, em sẽ giải thích chuyện này với công chúng, trả lại sự trong sạch cho Úc Noãn Tâm… Xin anh cho em một cơ hội nữa…”Ngu Ngọc liều lĩnh mà cầu xin tha thứ, cô biết rất rõ kết cục sau khi bị Hoắc Thiên Kình tra được thì sẽ thế nào.
Cho dù là không chết cũng giống như mất nửa cái mạng!
Lúc này nàng có ngu ngốc đi nữa cũng biết tính nghiêm trọng của sự tình. Hoắc Thiên Kình sẽ không đem cô giao cho cảnh sát. Nếu như hắn thật sự muốn làm như vậy, sẽ không để Lôi Dận ra mặt.
Hoắc Thiên Kình cười lạnh, tay đột nhiên tăng thêm lực. Lời nói lọt vào bên tai cô cũng không chút tình cảm…
“Giải thích với công chúng? Cô nghĩ mình còn có thể có cơ hội này sao?”
“Không…”
Ngu Ngọc trợn to mắt, tràn ngập khủng hoảng cùng tuyệt vọng. “Thiên Kình, đừng mà, xin anh, nể tình em hầu hạ anh ba năm, nể tình em đã từng khiến cho anh vui sướng, xin anh…”
“Vui sướng?”
Hoắc Thiên Kình cười nhạt “Ở trong mắt tôi, cô chẳng qua chỉ là một đống thịt biết động đậy trên giường mà thôi, có tư cách gì mà nói vui sướng với tôi? Tôi nghĩ sự vui sướng của cô… là cái giá hắn trả cho cô chứ?”
Hắn nhìn thoáng qua Cổ tiên sinh – vẻ mặt sớm đã ngốc như heo – mắt hắn sáng như đuốc.
“Tôi…”
Nước mắt Ngu Ngọc chảy xuống càng nhiều. Lúc này cô ta mới biết được không phải nàng giấu giếm giỏi, mà là Hoắc Thiên Kình vẫn không có truy cứu.
Dường như Hoắc Thiên Kình lười nhìn khuôn mặt khóc lóc của cô ta, bèn hung hăng vứt cô ta qua một bên, nhìn về phía Lôi Dận đang đứng một bên xem náo nhiệt nói: “Lôi Dận, cậu đã nợ mình ân tình, vậy thì trả hết đi. Người đàn bà này giao cho cậu xử lý!”
“Không…”
Ngu Ngọc hét lên một tiếng, liều mạng quỳ trên mặt đất, ôm lấy đùi hắn: “Thiên Kình, sao anh có thể quyết định như thế? Anh không thể giao em cho người khác, không thể.”
Có lẽ Hoắc Thiên Kình giết một người thì sẽ có phiền phức, có điều… để Lôi Dận tới giết người, vậy quả thực là chuyện nhỏ.
Chân mày Hoắc Thiên Kình phiền chán mà nhíu lại. Bọn vệ sĩ rầm rộ tiến lên kéo Ngu Ngọc ra.
Lôi Dận nhìn trò hay nửa ngày, hai tay ôm ngực rất ung dung, tiến lên nhìn Hoắc Thiên Kình nói: “Thực sự là không thú vị. Cậu chỉ bảo mình tìm giúp cậu hai người mà thôi. Mình chỉ nhất thời ngứa tay, cũng bắt luôn người đàn ông cắm sừng cậu đến đây.”
Chân mày Hoắc Thiên Kình nhíu chặt, lạnh lùng cười nhạo: “Cắm sừng? Lôi Dận, mình biết cậu vẫn luôn không thích hài hước, có điều hôm nay mình mới phát hiện, không phải cậu không biết hài hước, mà là quá hài hước!”
Khóe miệng Lôi Dận như có như không rung động, lập tức chìa hai tay ra: “Có lẽ vậy. Có điều tình nghĩa mà mình nợ cậu mình đã trả xong. Cô ta là đàn bà của cậu, lẽ ra