gười mình.
“Lại đây!” Lại là hai chữ này, người đàn ông này chỉ nói hai chữ liền chứa đựng quyền uy không thể phản kháng.
Bên môi Úc Noãn Tâm khẽ bật ra tiếng than nhẹ, nhắm mắt lại, cam chịu cởi áo khoác tắm trên người ra, lại lần nữa trở vào trong bồn tắm lớn, đi tới bên người hắn.
Hắn giơ tay lên, nắm chặt lấy cằm nàng, bên môi lộ ra nụ cười như có như không, nhưng nụ cười này, một chút cũng không chạm vào đáy mắt…
“Em sợ mang thai con của tôi?”
Úc Noãn Tâm cắn cắn môi, nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Bàn tay nắm chặt cằm của nàng đột nhiên tăng lực, khiến cho nàng nhíu chặt mày lại, chỗ cằm truyền đến từng đợt đau đớn, ngày mai nhất định sẽ bị tím…
“Em biết có bao nhiêu đàn bà bên ngoài khát vọng mang thai con của tôi, vậy mà em lại không muốn?” Tiếng nói trầm thấp lộ ra vẻ lạnh lùng khiến người khác run sợ, ngay cả cặp mắt hắn cũng lộ ra tia không hài lòng.
Úc Noãn Tâm cố nén lại cơn đau đớn dữ dội, cặp mắt trong veo như một dòng nước suối, không kiêng kị mà chống lại cặp mắt ưng của hắn, khó khăn nói một câu: “Lẽ nào Hoắc tiên sinh rất mong muốn tôi mang thai con anh sao? Anh không sợ tôi sẽ mượn cớ có thai mà làm trò muốn trèo cao tiến vào Hoắc gia sao?”
Quả nhiên, Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, cặp mắt đen sâu thẳm rõ ràng dấy lên lửa giận, hắn buông cằm nàng ra, nói lạnh như băng: “Chỉ bằng cô sao? Còn không có tư cách làm như vậy!”
Cảm giác đau đớn ở cằm đột nhiên biến mất, Úc Noãn Tâm rốt cục thở phào nhẹ nhõm. “Hoắc tiên sinh, tôi biết thân phận của mình, cho nên cái cần chuẩn bị tôi nhất định sẽ chuẩn bị tốt, xin anh yên tâm.”
Nói xong, liền đưa chiếc hộp được gói cẩn thận đang cầm trong tay tới trước mặt hắn.
Hoắc Thiên Kình băng lạnh nhìn nàng, một lúc lâu sau, lại đột nhiên cười, cố ý đùa dai nói: “Tôi lên giường với đàn bà chưa bao giờ dùng bao!”
“Cái gì?” Úc Noãn Tâm vô thức sợ hãi kêu lên một tiếng, cuối cùng thuận miệng thốt ra một câu: “Thật là bẩn…”
“Cô nói cái gì?” Sau một khắc, khuôn mặt tuấn tú của hắn đột nhiên tới gần, hơi thở bất mãn mang theo nguy hiểm ập tới.
Người đàn bà chết tiệt, không ngờ lại dám nói hắn bẩn?
Trời biết, hắn điên rồi, hay là suy nghĩ bị chập mạch rồi.
Hoắc Thiên Kình hắn từ trước đến nay rất cẩn thận đối với việc trên giường, tuy rằng đàn bà bên người rất nhiều, nhưng ở trên giường hắn luôn dùng biện pháp phòng tránh. Bởi vì hắn luôn luôn coi thường đàn bà, cho nên đương nhiên cũng sẽ không cho các nàng có một tí cơ hội mang thai cốt nhục của Hoắc gia, sẽ không để ầm mống cao quý của mình bị tiết ra ngoài.
Nhưng mà sự đẹp đẽ cùng chặt khít người đàn bà trước mặt khiến hắn thực sự điên cuồng, hắn luôn luôn cẩn thận thế mà lần đầu tiên lại quên không dùng biện pháp.
Hắn không muốn miệt mài theo đuổi, nhưng rốt cuộc lại thành say đắm thân thể của nàng. Tóm lại, cảm giác này rất khó chịu, mà lúc nàng cầm bao tự mình nhắc nhở hắn, trong lòng hắn càng khó chịu, gần như đến mức không thể chịu nổi!
Người đàn bà này không ngờ lại biết chủ động chuẩn bị những thứ này? Tất cả những việc này là nàng học được từ trên người đàn ông khác sao?
Chết tiệt!
Úc Noãn Tâm cũng ý thức được mình đã nói sai, vội vã quanh co sửa lại, “Không, Hoắc tiên sinh, ý của tôi không phải là như thế, tôi..”
“Em cho rằng cái bao trong tay em thích hợp với tôi?” Hoắc Thiên Kình kìm nén lửa giận khó hiểu trong lòng, lãnh đạm cắt đứt lời nàng.
Hả?
Úc Noãn Tâm không rõ hàm ý trong lời nói của hắn.
Người đàn ông nhìn lướt qua chiếc hộp, lãnh đạm bên môi không chút nào giảm bớt, tựa thân thể cao lớn vào bồn tắm lớn, thờ ơ nói:
“Lúc em chuẩn bị bao, chẳng lẽ không biết là phải chọn số đo sao? Làm sao em biết số đo này thích hợp với tôi? Hay là em quá coi thường tôi rồi?”
Một câu nói hoàn toàn làm cho Úc Noãn Tâm ngây ngẩn cả người, nàng ngơ ngác nhìn thoáng qua chiếc hộp trong tay…
Làm sao mà thứ đồ này cũng muốn phân số đo? Sao lại giống như mua quần áo vậy?
Kỳ thực thứ đồ này cũng là lần đầu tiên nàng đi mua, hơn nữa lúc đi mua lại cực kỳ xấu hổ. Trên cơ bản ngay cả nhãn hiệu gì, số đo gì cũng không thấy rõ. Chỉ thấy người khác cầm hộp như thế, nàng cũng trực tiếp đi lấy rồi cúi đầu ra về, thứ đồ này nọ làm nàng sao có thể không biết xấu hổ, chọn lựa kỹ lưỡng được.
“Cái này, Hoắc tiên sinh, anh có thể thử một chút, nói không chừng… có thể thích hợp mà?” Nàng khó khăn nói ra một câu, cũng nhanh chóng muốn xấu hổ đến chết.
Hoắc Thiên Kình cười nhạt.
“Vậy em tự mình thử nó xem!”
“Tự mình thử xem? Có nghĩa là…” Úc Noãn Tâm nghĩ nụ cười của hắn rất quỷ dị. Thậm chí mang theo mùi ám muội bất kham…
Người đàn ông chỉ chỉ vào vật nam tính kiêu ngạo của mình, lãnh đạm nói: “Em tự tay đeo vào cho nó!”
Chiếc hộp thiếu chút nữa từ trên tay Úc Noãn Tâm rớt xuống dưới. Đôi mắt đẹp cũng đột nhiên trừng to, chống lại ánh mắt không có ý tốt của hắn, cả người giật mình một cái.
“Tôi, Tôi sẽ không…”
“Vậy đừng dùng!” Hoắc Thiên Kình nói xong liền muốn ôm chầm lấy thân thể của nàng, làm nàng cả kinh vội vã co rụt lại thân mình.
“Được, được, tôi lập tức đeo…ách…cho anh.” Trời biết, nàng là